Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2183

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2183Trần Gia Bảo ra tay nhanh như chớp, tay phải bóp chặt lấy cằm của Yoshimura Miyu, ngăn lại hành động của cô ta. Anh cười đen tối: “Vậy để tôi giết cô tại đây, cũng như nhau cả thôi?”Gương mặt đẹp của Yoshimura Miyu đã tái nhợt. Cô ta bị Trần Gia Bảo bóp chặt đến thở không nổi, đỏ mặt tía tai: “Anh… Anh nói vậy… là có ý gì?”Mọi người xung quanh sửng sốt, bắt đầu la hét chửi bới. Một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nhóc con nhà ngươi sao lại có thể ra tay nặng như vậy, có còn là đàn ông không vậy?Trần Gia Bảo: “Cô biết rõ còn hỏi làm gì? Cô cho rằng các người đã che giấu rất kỹ sao. Thật ra tôi đã nhìn thấy rất nhiều sơ hở rồi. Nhất là khi cô dụ dỗ tôi, càng làm lộ ra sự ngu xuẩn của cô thôi. Tôi phải ráng nhịn lắm mới không bật cười đó.”Ngay sau lời nói này, mọi người xung quanh đều sững sờ, nhưng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu thay đổi sắc mặt. Bị phát hiện thật rồi ư!Hai người họ không hổ là sát thủ được huấn luyện của Nhật Bản. Thấy mọi chuyện đã lộ, nhưng vẫn bình chân như vại.Yoshimura Miyu há miệng, trong miệng như có luồng sáng lạnh ngắt. Cô ta phun thẳng lưỡi dao trong miệng về phía cổ họng Trần Gia Bảo.Cùng lúc đó, Furuta Hiroshi hét lên một tiếng, lập tức lấy một khẩu súng lục trong người, định bóp cò bắn Trần Gia Bảo.Trần Gia Bảo cười khinh thường. Anh dùng ngón tay búng lên lưỡi đao.Một tiếng “ding” vang lên, lưỡi đao ngay lập tức thay đổi quỹ đạo bay về phía Furuta Hiroshi. Nó cắt qua cổ tay anh ta, máu túa ra còn khẩu súng lục cũng theo đó mà rơi xuống đất.Furuta Hiroshi kinh hoàng, chỉ trong một lần đối mặt, đã bị Trần Gia Bảo đánh bị thương dễ dàng như vậy. Năng lực của gã này thật đáng gờm!Anh ta dứt khoát muốn lấy ra một quả bom khói trong túi ra để cản trở tầm nhìn của Trần Gia Bảo.Ai đó “xùy” một tiếng. Thì ra là Vũ Nhược Uyên. Cô ném nhẹ một hạt xí ngầu trúng vào ngực Furuta Hiroshi. Nó không chỉ làm gãy mấy mất chiếc xương sườn, còn khiến Furuta Hiroshi phun ra một ngụm máu, ngã người từ trên ghế xuống đất. Trong lòng anh ta thêm kinh hoàng. Ngay cả phụ nữ bên cạnh Trần Gia Bảo cũng đáng sợ như vậy sao?Đám đông bấy giờ mới có phản ứng, họ la hét rồi bỏ chạy tán loạn.Đột nhiên, một vài luồng khí lực mạnh mẽ từ đâu xuất hiện, nhằm vào lưng của Trần Gia Bảo.Bảy ninja ẩn nấp trong đám đông nãy giờ đã lợi dụng thời cơ mà cùng lúc tấn công Trần Gia Bảo.“Một lũ thùng rỗng kêu to lại dám ngông nghênh hỗn xược ở đây?” Trần Gia Bảo lắc đầu cười. Vừa dứt lời, một làn sóng âm vô hình đột nhiên bộc phát.Bảy tên ninja sau lưng anh bỗng ôm đầu ngẩng lên trời kêu la thảm thiết. Họ nghe thấy một âm thanh ma quái trong tai, khiến bộ não như bị ngàn cây kim châm vào, đau đớn vô cùngTức thì sau đó, chỉ nghe được âm thanh của một vài luồng khí công. Bảy tên ninja lần lượt bị kiếm khí của Trần Gia Bảo đâm xuyên thủng trán. Máu bắt đầu tuôn ra từ lổ thủng to bằng ngón tay cái. Cả bọn ngã xuống trên vũng máu.Thời gian chỉ vẻn vẹn chưa đến một phút, tính cả Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cả thảy là chín ninja, không chết cũng bị thương, toàn bộ đều bị chế ngự.Hơn nữa toàn bộ quá trình này, Trần Gia Bảo vẫn ngồi thong dong trên ghế. Tay phải anh vẫn còn đang nắm vào cổ của Yoshimura Miyu, mọi thứ thật thư thái nhàn hạ.Vũ Nhược Uyên lắc đầu, Nhật Bản lại phái mấy tên tép riu này đi ám sát Trần Gia Bảo. Chỉ huy đứng phía sau chắc não bị nhúng nước hư rồi.

Chương 2183

Trần Gia Bảo ra tay nhanh như chớp, tay phải bóp chặt lấy cằm của Yoshimura Miyu, ngăn lại hành động của cô ta. Anh cười đen tối: “Vậy để tôi giết cô tại đây, cũng như nhau cả thôi?”

Gương mặt đẹp của Yoshimura Miyu đã tái nhợt. Cô ta bị Trần Gia Bảo bóp chặt đến thở không nổi, đỏ mặt tía tai: “Anh… Anh nói vậy… là có ý gì?”

Mọi người xung quanh sửng sốt, bắt đầu la hét chửi bới. Một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nhóc con nhà ngươi sao lại có thể ra tay nặng như vậy, có còn là đàn ông không vậy?

Trần Gia Bảo: “Cô biết rõ còn hỏi làm gì? Cô cho rằng các người đã che giấu rất kỹ sao. Thật ra tôi đã nhìn thấy rất nhiều sơ hở rồi. Nhất là khi cô dụ dỗ tôi, càng làm lộ ra sự ngu xuẩn của cô thôi. Tôi phải ráng nhịn lắm mới không bật cười đó.”

Ngay sau lời nói này, mọi người xung quanh đều sững sờ, nhưng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu thay đổi sắc mặt. Bị phát hiện thật rồi ư!

Hai người họ không hổ là sát thủ được huấn luyện của Nhật Bản. Thấy mọi chuyện đã lộ, nhưng vẫn bình chân như vại.

Yoshimura Miyu há miệng, trong miệng như có luồng sáng lạnh ngắt. Cô ta phun thẳng lưỡi dao trong miệng về phía cổ họng Trần Gia Bảo.

Cùng lúc đó, Furuta Hiroshi hét lên một tiếng, lập tức lấy một khẩu súng lục trong người, định bóp cò bắn Trần Gia Bảo.

Trần Gia Bảo cười khinh thường. Anh dùng ngón tay búng lên lưỡi đao.

Một tiếng “ding” vang lên, lưỡi đao ngay lập tức thay đổi quỹ đạo bay về phía Furuta Hiroshi. Nó cắt qua cổ tay anh ta, máu túa ra còn khẩu súng lục cũng theo đó mà rơi xuống đất.

Furuta Hiroshi kinh hoàng, chỉ trong một lần đối mặt, đã bị Trần Gia Bảo đánh bị thương dễ dàng như vậy. Năng lực của gã này thật đáng gờm!

Anh ta dứt khoát muốn lấy ra một quả bom khói trong túi ra để cản trở tầm nhìn của Trần Gia Bảo.

Ai đó “xùy” một tiếng. Thì ra là Vũ Nhược Uyên. Cô ném nhẹ một hạt xí ngầu trúng vào ngực Furuta Hiroshi. Nó không chỉ làm gãy mấy mất chiếc xương sườn, còn khiến Furuta Hiroshi phun ra một ngụm máu, ngã người từ trên ghế xuống đất. Trong lòng anh ta thêm kinh hoàng. Ngay cả phụ nữ bên cạnh Trần Gia Bảo cũng đáng sợ như vậy sao?

Đám đông bấy giờ mới có phản ứng, họ la hét rồi bỏ chạy tán loạn.

Đột nhiên, một vài luồng khí lực mạnh mẽ từ đâu xuất hiện, nhằm vào lưng của Trần Gia Bảo.

Bảy ninja ẩn nấp trong đám đông nãy giờ đã lợi dụng thời cơ mà cùng lúc tấn công Trần Gia Bảo.

“Một lũ thùng rỗng kêu to lại dám ngông nghênh hỗn xược ở đây?” Trần Gia Bảo lắc đầu cười. Vừa dứt lời, một làn sóng âm vô hình đột nhiên bộc phát.

Bảy tên ninja sau lưng anh bỗng ôm đầu ngẩng lên trời kêu la thảm thiết. Họ nghe thấy một âm thanh ma quái trong tai, khiến bộ não như bị ngàn cây kim châm vào, đau đớn vô cùng

Tức thì sau đó, chỉ nghe được âm thanh của một vài luồng khí công. Bảy tên ninja lần lượt bị kiếm khí của Trần Gia Bảo đâm xuyên thủng trán. Máu bắt đầu tuôn ra từ lổ thủng to bằng ngón tay cái. Cả bọn ngã xuống trên vũng máu.

Thời gian chỉ vẻn vẹn chưa đến một phút, tính cả Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cả thảy là chín ninja, không chết cũng bị thương, toàn bộ đều bị chế ngự.

Hơn nữa toàn bộ quá trình này, Trần Gia Bảo vẫn ngồi thong dong trên ghế. Tay phải anh vẫn còn đang nắm vào cổ của Yoshimura Miyu, mọi thứ thật thư thái nhàn hạ.

Vũ Nhược Uyên lắc đầu, Nhật Bản lại phái mấy tên tép riu này đi ám sát Trần Gia Bảo. Chỉ huy đứng phía sau chắc não bị nhúng nước hư rồi.

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2183Trần Gia Bảo ra tay nhanh như chớp, tay phải bóp chặt lấy cằm của Yoshimura Miyu, ngăn lại hành động của cô ta. Anh cười đen tối: “Vậy để tôi giết cô tại đây, cũng như nhau cả thôi?”Gương mặt đẹp của Yoshimura Miyu đã tái nhợt. Cô ta bị Trần Gia Bảo bóp chặt đến thở không nổi, đỏ mặt tía tai: “Anh… Anh nói vậy… là có ý gì?”Mọi người xung quanh sửng sốt, bắt đầu la hét chửi bới. Một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế kia, nhóc con nhà ngươi sao lại có thể ra tay nặng như vậy, có còn là đàn ông không vậy?Trần Gia Bảo: “Cô biết rõ còn hỏi làm gì? Cô cho rằng các người đã che giấu rất kỹ sao. Thật ra tôi đã nhìn thấy rất nhiều sơ hở rồi. Nhất là khi cô dụ dỗ tôi, càng làm lộ ra sự ngu xuẩn của cô thôi. Tôi phải ráng nhịn lắm mới không bật cười đó.”Ngay sau lời nói này, mọi người xung quanh đều sững sờ, nhưng Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu thay đổi sắc mặt. Bị phát hiện thật rồi ư!Hai người họ không hổ là sát thủ được huấn luyện của Nhật Bản. Thấy mọi chuyện đã lộ, nhưng vẫn bình chân như vại.Yoshimura Miyu há miệng, trong miệng như có luồng sáng lạnh ngắt. Cô ta phun thẳng lưỡi dao trong miệng về phía cổ họng Trần Gia Bảo.Cùng lúc đó, Furuta Hiroshi hét lên một tiếng, lập tức lấy một khẩu súng lục trong người, định bóp cò bắn Trần Gia Bảo.Trần Gia Bảo cười khinh thường. Anh dùng ngón tay búng lên lưỡi đao.Một tiếng “ding” vang lên, lưỡi đao ngay lập tức thay đổi quỹ đạo bay về phía Furuta Hiroshi. Nó cắt qua cổ tay anh ta, máu túa ra còn khẩu súng lục cũng theo đó mà rơi xuống đất.Furuta Hiroshi kinh hoàng, chỉ trong một lần đối mặt, đã bị Trần Gia Bảo đánh bị thương dễ dàng như vậy. Năng lực của gã này thật đáng gờm!Anh ta dứt khoát muốn lấy ra một quả bom khói trong túi ra để cản trở tầm nhìn của Trần Gia Bảo.Ai đó “xùy” một tiếng. Thì ra là Vũ Nhược Uyên. Cô ném nhẹ một hạt xí ngầu trúng vào ngực Furuta Hiroshi. Nó không chỉ làm gãy mấy mất chiếc xương sườn, còn khiến Furuta Hiroshi phun ra một ngụm máu, ngã người từ trên ghế xuống đất. Trong lòng anh ta thêm kinh hoàng. Ngay cả phụ nữ bên cạnh Trần Gia Bảo cũng đáng sợ như vậy sao?Đám đông bấy giờ mới có phản ứng, họ la hét rồi bỏ chạy tán loạn.Đột nhiên, một vài luồng khí lực mạnh mẽ từ đâu xuất hiện, nhằm vào lưng của Trần Gia Bảo.Bảy ninja ẩn nấp trong đám đông nãy giờ đã lợi dụng thời cơ mà cùng lúc tấn công Trần Gia Bảo.“Một lũ thùng rỗng kêu to lại dám ngông nghênh hỗn xược ở đây?” Trần Gia Bảo lắc đầu cười. Vừa dứt lời, một làn sóng âm vô hình đột nhiên bộc phát.Bảy tên ninja sau lưng anh bỗng ôm đầu ngẩng lên trời kêu la thảm thiết. Họ nghe thấy một âm thanh ma quái trong tai, khiến bộ não như bị ngàn cây kim châm vào, đau đớn vô cùngTức thì sau đó, chỉ nghe được âm thanh của một vài luồng khí công. Bảy tên ninja lần lượt bị kiếm khí của Trần Gia Bảo đâm xuyên thủng trán. Máu bắt đầu tuôn ra từ lổ thủng to bằng ngón tay cái. Cả bọn ngã xuống trên vũng máu.Thời gian chỉ vẻn vẹn chưa đến một phút, tính cả Furuta Hiroshi và Yoshimura Miyu, cả thảy là chín ninja, không chết cũng bị thương, toàn bộ đều bị chế ngự.Hơn nữa toàn bộ quá trình này, Trần Gia Bảo vẫn ngồi thong dong trên ghế. Tay phải anh vẫn còn đang nắm vào cổ của Yoshimura Miyu, mọi thứ thật thư thái nhàn hạ.Vũ Nhược Uyên lắc đầu, Nhật Bản lại phái mấy tên tép riu này đi ám sát Trần Gia Bảo. Chỉ huy đứng phía sau chắc não bị nhúng nước hư rồi.

Chương 2183