Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2209
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2209Dường như phát hiện sự kinh ngạc c*̉a Iga Tsuki, khoé miệng Vũ Nhược Uyên khẽ c*̛ời, tốc độ đột nhiên nhanh hơn một phần, thậm chí còn nhanh hơn Iga Tsuki, trong nháy mắt đã thu hẹp khoảng cách hai người lại.Mà mũi kiếm c*̉a cô ta, cách giữa trán c*̉a Iga Tsuki không tới 10cm!Kiếm khí mạnh mẽ, đánh vài mái tóc đen nhánh dài mượt tung bay phía sau c*̉a Iga Tsuki.Con ngươi c*̉a Iga Tsuki co rút lại, suýt nữa đã xảy ra chuyện rồi, cổ lệch sang bên trái.Chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, một lưỡi kiếm màu trắng bắn ra từ ngón tay c*̉a Vũ Nhược Uyên, bay qua tóc mai c*̉a Iga Tsuki, loé sáng giữa không trung, trong nháy mắt liền xuyên qua vách tường c*̛́ng như đá, xuất hiện một cái lỗ lớn bằng một ngón tay cái.Một lọn tóc mái đen nhánh c*̉a Iga Tsuki chậm rãi rơi xuống trong không trung, trong lòng cô ta cả kinh, đột nhiên nhảy về phía sau, trong lòng nghĩ lại mà sợ.Nếu không phải cô ta ý thức được sự nguy hiểm, nghiêng đầu tránh đi trước, chỉ sợ lưỡi kiếm đó sẽ xuyên qua trán cô ta, kết quả thật không tưởng tượng được, trong lòng c*̃ng c*̀ng lúc khiếp sợ: “Đây rốt cuộc là chuyện gì, tốc độ c*̉a mình rõ ràng nhanh hơn cô ta, sao cô ta lại ở trước mình rồi, lẽ nào từ lúc bắt đầu, cô ta luôn che giấu thực lực?”Vũ Nhược Uyên có một chiêu sẩy tay, c*̃ng không buồn phiền, càng không có cơ hội đuổi theo mà tấn công, ngược lại lại đứng tại chỗ nhìn Iga Tsuki c*̛ời c*̛ời, hơi mũi kiếm ở giữa không trung, c*̛ời nói: “Cô tưởng dựa vào tốc độ nhanh, mà trước mặt tôi lại chẳng có tí tác dụng nào, mà một kiếm này c*̉a tôi, lại khiến cho lòng cô có cảm giác sợ hãi rồi?”Hương thơm ban nãy Iga Tsuki ngửi thấy, thật ra chính là độc dược phấn Ngưng Hương mà Vũ Nhược Uyên đã rải ra.Tên thì rất hay, độc dược c*̃ng không độc, nhưng “phấn Ngưng Hương” lại có thể im lặng làm tê liệt trung khu thần kinh, làm chậm tốc độ trong vô hình, có thể nói tự nhiên là khắc tinh trời sinh c*̉a Iga Tsuki.Cho nên, Vũ Nhược Uyên có thể đột nhiên đuổi theo Iga Tsuki được, không phải do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên trở nên nhanh hơn, mà là tốc độ c*̉a Iga Tsuki trở nên chậm lại, chẳng qua thứ nhất là do chiến đấu quá kịch liệt, không cho Iga Tsuki quá nhiều thời gian để suy nghĩ, thứ hai là do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên c*̃ng không kém hơn tốc độ c*̉a Iga Tsuki bao nhiêu, cho nên Iga Tsuki mới không phát hiện ra sự thật.Đương nhiên, chuyện này c*̃ng là bởi Vũ Nhược Uyên không thực sự muốn tính mạng c*̉a Iga Tsuki, hơn nữa khó gặp được đối thủ ngang tài ngang sứcc không muốn ra sát chiêu, cho nên chỉ dùng loại độc mang tính phụ trợ như “phấn Ngưng Hương” này.Nếu không, dựa vào thủ pháp sử dụng độc dược đầy thần kì c*̉a Quỷ Y Môn, chỉ cần cô ta sử dụng đủ các loại độc c*̉a Quỷ Y Môn, liền có thể làm cho Iga Tsuki trúng chiêu mà không ai hay biết, hơn nữa còn có thể do đó mà chiếm thế thượng phong.Lúc này, cả đám người Oda Kazue đều kinh hô, chị đại được bọn họ tôn kính như tiên trên trời, thế mà lại rơi vào thế hạ phong, người phụ nữ Việt Nam này, lại ghê gớm thế cơ á?“May mắn chiếm được tí thượng phong liền đắc ý, người Việt Nam các người sao mà nông cạn thế?” Khoé miệng Iga Tsuki nhếch lên đầy ý c*̛ời mỉa mai.Trần Gia Bảo hơi nhíu mày, vươn tay sờ cằm, hì hì c*̛ời hai tiếng, dường như có chút không hài lòng.Ở giữa sảnh, ánh mắt Vũ Nhược Uyên xẹt qua một tia nghiêm túc, đột nhiên nở nụ c*̛ời, lắc đầu khinh thường nói: “Nhật Bản học tập Việt Nam hơn hai nghìn năm nay, chẳng qua một trăm năm gần đây mới may mắn phát triển, liền bắt đầu không coi ai ra gì, tự cao tự đại, tôi thấy nông cạn thực sự chính là người Nhật Bản các người mới đúng.”Sắc mặt Iga Tsuki hơi thay đổi, nói tiếp: “Tôi không phủ nhận Nhật Bản học tập Việt Nam, nhưng hy vọng cô biết có một câu này trò giỏi hơn thầy. Tôi sẽ đánh bại cô, để cô hoàn toàn bị tôi làm cho phục mà quỳ xuống!”
Chương 2209
Dường như phát hiện sự kinh ngạc c*̉a Iga Tsuki, khoé miệng Vũ Nhược Uyên khẽ c*̛ời, tốc độ đột nhiên nhanh hơn một phần, thậm chí còn nhanh hơn Iga Tsuki, trong nháy mắt đã thu hẹp khoảng cách hai người lại.
Mà mũi kiếm c*̉a cô ta, cách giữa trán c*̉a Iga Tsuki không tới 10cm!
Kiếm khí mạnh mẽ, đánh vài mái tóc đen nhánh dài mượt tung bay phía sau c*̉a Iga Tsuki.
Con ngươi c*̉a Iga Tsuki co rút lại, suýt nữa đã xảy ra chuyện rồi, cổ lệch sang bên trái.
Chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, một lưỡi kiếm màu trắng bắn ra từ ngón tay c*̉a Vũ Nhược Uyên, bay qua tóc mai c*̉a Iga Tsuki, loé sáng giữa không trung, trong nháy mắt liền xuyên qua vách tường c*̛́ng như đá, xuất hiện một cái lỗ lớn bằng một ngón tay cái.
Một lọn tóc mái đen nhánh c*̉a Iga Tsuki chậm rãi rơi xuống trong không trung, trong lòng cô ta cả kinh, đột nhiên nhảy về phía sau, trong lòng nghĩ lại mà sợ.
Nếu không phải cô ta ý thức được sự nguy hiểm, nghiêng đầu tránh đi trước, chỉ sợ lưỡi kiếm đó sẽ xuyên qua trán cô ta, kết quả thật không tưởng tượng được, trong lòng c*̃ng c*̀ng lúc khiếp sợ: “Đây rốt cuộc là chuyện gì, tốc độ c*̉a mình rõ ràng nhanh hơn cô ta, sao cô ta lại ở trước mình rồi, lẽ nào từ lúc bắt đầu, cô ta luôn che giấu thực lực?”
Vũ Nhược Uyên có một chiêu sẩy tay, c*̃ng không buồn phiền, càng không có cơ hội đuổi theo mà tấn công, ngược lại lại đứng tại chỗ nhìn Iga Tsuki c*̛ời c*̛ời, hơi mũi kiếm ở giữa không trung, c*̛ời nói: “Cô tưởng dựa vào tốc độ nhanh, mà trước mặt tôi lại chẳng có tí tác dụng nào, mà một kiếm này c*̉a tôi, lại khiến cho lòng cô có cảm giác sợ hãi rồi?”
Hương thơm ban nãy Iga Tsuki ngửi thấy, thật ra chính là độc dược phấn Ngưng Hương mà Vũ Nhược Uyên đã rải ra.
Tên thì rất hay, độc dược c*̃ng không độc, nhưng “phấn Ngưng Hương” lại có thể im lặng làm tê liệt trung khu thần kinh, làm chậm tốc độ trong vô hình, có thể nói tự nhiên là khắc tinh trời sinh c*̉a Iga Tsuki.
Cho nên, Vũ Nhược Uyên có thể đột nhiên đuổi theo Iga Tsuki được, không phải do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên trở nên nhanh hơn, mà là tốc độ c*̉a Iga Tsuki trở nên chậm lại, chẳng qua thứ nhất là do chiến đấu quá kịch liệt, không cho Iga Tsuki quá nhiều thời gian để suy nghĩ, thứ hai là do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên c*̃ng không kém hơn tốc độ c*̉a Iga Tsuki bao nhiêu, cho nên Iga Tsuki mới không phát hiện ra sự thật.
Đương nhiên, chuyện này c*̃ng là bởi Vũ Nhược Uyên không thực sự muốn tính mạng c*̉a Iga Tsuki, hơn nữa khó gặp được đối thủ ngang tài ngang sứcc không muốn ra sát chiêu, cho nên chỉ dùng loại độc mang tính phụ trợ như “phấn Ngưng Hương” này.
Nếu không, dựa vào thủ pháp sử dụng độc dược đầy thần kì c*̉a Quỷ Y Môn, chỉ cần cô ta sử dụng đủ các loại độc c*̉a Quỷ Y Môn, liền có thể làm cho Iga Tsuki trúng chiêu mà không ai hay biết, hơn nữa còn có thể do đó mà chiếm thế thượng phong.
Lúc này, cả đám người Oda Kazue đều kinh hô, chị đại được bọn họ tôn kính như tiên trên trời, thế mà lại rơi vào thế hạ phong, người phụ nữ Việt Nam này, lại ghê gớm thế cơ á?
“May mắn chiếm được tí thượng phong liền đắc ý, người Việt Nam các người sao mà nông cạn thế?” Khoé miệng Iga Tsuki nhếch lên đầy ý c*̛ời mỉa mai.
Trần Gia Bảo hơi nhíu mày, vươn tay sờ cằm, hì hì c*̛ời hai tiếng, dường như có chút không hài lòng.
Ở giữa sảnh, ánh mắt Vũ Nhược Uyên xẹt qua một tia nghiêm túc, đột nhiên nở nụ c*̛ời, lắc đầu khinh thường nói: “Nhật Bản học tập Việt Nam hơn hai nghìn năm nay, chẳng qua một trăm năm gần đây mới may mắn phát triển, liền bắt đầu không coi ai ra gì, tự cao tự đại, tôi thấy nông cạn thực sự chính là người Nhật Bản các người mới đúng.”
Sắc mặt Iga Tsuki hơi thay đổi, nói tiếp: “Tôi không phủ nhận Nhật Bản học tập Việt Nam, nhưng hy vọng cô biết có một câu này trò giỏi hơn thầy. Tôi sẽ đánh bại cô, để cô hoàn toàn bị tôi làm cho phục mà quỳ xuống!”
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2209Dường như phát hiện sự kinh ngạc c*̉a Iga Tsuki, khoé miệng Vũ Nhược Uyên khẽ c*̛ời, tốc độ đột nhiên nhanh hơn một phần, thậm chí còn nhanh hơn Iga Tsuki, trong nháy mắt đã thu hẹp khoảng cách hai người lại.Mà mũi kiếm c*̉a cô ta, cách giữa trán c*̉a Iga Tsuki không tới 10cm!Kiếm khí mạnh mẽ, đánh vài mái tóc đen nhánh dài mượt tung bay phía sau c*̉a Iga Tsuki.Con ngươi c*̉a Iga Tsuki co rút lại, suýt nữa đã xảy ra chuyện rồi, cổ lệch sang bên trái.Chỉ nghe một tiếng “xoẹt”, một lưỡi kiếm màu trắng bắn ra từ ngón tay c*̉a Vũ Nhược Uyên, bay qua tóc mai c*̉a Iga Tsuki, loé sáng giữa không trung, trong nháy mắt liền xuyên qua vách tường c*̛́ng như đá, xuất hiện một cái lỗ lớn bằng một ngón tay cái.Một lọn tóc mái đen nhánh c*̉a Iga Tsuki chậm rãi rơi xuống trong không trung, trong lòng cô ta cả kinh, đột nhiên nhảy về phía sau, trong lòng nghĩ lại mà sợ.Nếu không phải cô ta ý thức được sự nguy hiểm, nghiêng đầu tránh đi trước, chỉ sợ lưỡi kiếm đó sẽ xuyên qua trán cô ta, kết quả thật không tưởng tượng được, trong lòng c*̃ng c*̀ng lúc khiếp sợ: “Đây rốt cuộc là chuyện gì, tốc độ c*̉a mình rõ ràng nhanh hơn cô ta, sao cô ta lại ở trước mình rồi, lẽ nào từ lúc bắt đầu, cô ta luôn che giấu thực lực?”Vũ Nhược Uyên có một chiêu sẩy tay, c*̃ng không buồn phiền, càng không có cơ hội đuổi theo mà tấn công, ngược lại lại đứng tại chỗ nhìn Iga Tsuki c*̛ời c*̛ời, hơi mũi kiếm ở giữa không trung, c*̛ời nói: “Cô tưởng dựa vào tốc độ nhanh, mà trước mặt tôi lại chẳng có tí tác dụng nào, mà một kiếm này c*̉a tôi, lại khiến cho lòng cô có cảm giác sợ hãi rồi?”Hương thơm ban nãy Iga Tsuki ngửi thấy, thật ra chính là độc dược phấn Ngưng Hương mà Vũ Nhược Uyên đã rải ra.Tên thì rất hay, độc dược c*̃ng không độc, nhưng “phấn Ngưng Hương” lại có thể im lặng làm tê liệt trung khu thần kinh, làm chậm tốc độ trong vô hình, có thể nói tự nhiên là khắc tinh trời sinh c*̉a Iga Tsuki.Cho nên, Vũ Nhược Uyên có thể đột nhiên đuổi theo Iga Tsuki được, không phải do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên trở nên nhanh hơn, mà là tốc độ c*̉a Iga Tsuki trở nên chậm lại, chẳng qua thứ nhất là do chiến đấu quá kịch liệt, không cho Iga Tsuki quá nhiều thời gian để suy nghĩ, thứ hai là do tốc độ c*̉a Vũ Nhược Uyên c*̃ng không kém hơn tốc độ c*̉a Iga Tsuki bao nhiêu, cho nên Iga Tsuki mới không phát hiện ra sự thật.Đương nhiên, chuyện này c*̃ng là bởi Vũ Nhược Uyên không thực sự muốn tính mạng c*̉a Iga Tsuki, hơn nữa khó gặp được đối thủ ngang tài ngang sứcc không muốn ra sát chiêu, cho nên chỉ dùng loại độc mang tính phụ trợ như “phấn Ngưng Hương” này.Nếu không, dựa vào thủ pháp sử dụng độc dược đầy thần kì c*̉a Quỷ Y Môn, chỉ cần cô ta sử dụng đủ các loại độc c*̉a Quỷ Y Môn, liền có thể làm cho Iga Tsuki trúng chiêu mà không ai hay biết, hơn nữa còn có thể do đó mà chiếm thế thượng phong.Lúc này, cả đám người Oda Kazue đều kinh hô, chị đại được bọn họ tôn kính như tiên trên trời, thế mà lại rơi vào thế hạ phong, người phụ nữ Việt Nam này, lại ghê gớm thế cơ á?“May mắn chiếm được tí thượng phong liền đắc ý, người Việt Nam các người sao mà nông cạn thế?” Khoé miệng Iga Tsuki nhếch lên đầy ý c*̛ời mỉa mai.Trần Gia Bảo hơi nhíu mày, vươn tay sờ cằm, hì hì c*̛ời hai tiếng, dường như có chút không hài lòng.Ở giữa sảnh, ánh mắt Vũ Nhược Uyên xẹt qua một tia nghiêm túc, đột nhiên nở nụ c*̛ời, lắc đầu khinh thường nói: “Nhật Bản học tập Việt Nam hơn hai nghìn năm nay, chẳng qua một trăm năm gần đây mới may mắn phát triển, liền bắt đầu không coi ai ra gì, tự cao tự đại, tôi thấy nông cạn thực sự chính là người Nhật Bản các người mới đúng.”Sắc mặt Iga Tsuki hơi thay đổi, nói tiếp: “Tôi không phủ nhận Nhật Bản học tập Việt Nam, nhưng hy vọng cô biết có một câu này trò giỏi hơn thầy. Tôi sẽ đánh bại cô, để cô hoàn toàn bị tôi làm cho phục mà quỳ xuống!”