Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2211
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2211Nhưng, trong lòng cô ta kinh ngạc, Iga Tsuki còn kinh ngạc hơn cô ta!Là truyền nhân c*̉a phái Iga, trong đám người trẻ tuổi đồng lứa, thực lực c*̉a Iga Tsuki chính là số một số hai đấy, mà đây c*̃ng là nơi cô ta kiêu ngại nhất, nhưng không ngờ được, một cô gái người Việt Nam, thế mà dường như lại có thể chèn ép được cô ta, lẽ nào Vũ Nhược Uyên là người phụ nữ trẻ tuổi mà giỏi nhất Việt Nam?Ở góc khác, Yoshimura Miyu bị chấn động bởi cuộc giao đấu giữa hai cô nàng, lẩm bẩm nói: “Tốt… thật là ghê gớm, thế mà lại có thực lực ngang nhau, ngài Trần, bây giờ ngài có thể… phân biệt ra ai sẽ thắng chưa?”Thực lực c*̉a cô ta không đủ, tầm mắt c*̃ng không đủ, chỉ đành xem Vũ Nhược Uyên với Iga Tsuki đánh tới đánh lui, lại không nhìn được ra Vũ Nhược Uyên dần chiếm được thế thượng phong.Iga Tsuki đương nhiên nghe thấy lời nói c*̉a Yoshimura Miyu, vô thức chú ý nhìn về hướng Trần Gia Bảo một cái, trong lòng không khỏi khinh miệt, cái gọi là cao thủ nhất định phải phân cao thấp, mặc kệ là cô ta hay là Vũ Nhược Uyên, đều có hy vọng sẽ thắng được, một người bình thường không hiểu Võ đạo như anh chàng đó làm sao có thể thấy được kết quả c*̉a cuộc đấu? Không, có khi thiếu niên Việt Nam kia, ngay cả việc cô ta sắp rơi vào thế hạ phong c*̃ng chẳng nhìn ra.Trần Gia Bảo nở nụ c*̛ời, nói: “Xem trước mắt thì, Vũ Nhược Uyên đang dần chiếm thế thượng phong, sắp chèn ép được Iga Tsuki rồi.”Iga Tsuki nghe vậy trong lòng không khỏi kinh sợ, không phải anh ta là người bình thường à, sao lại thấy được?Chỉ nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Bởi đây không phải cuộc chiến sinh tử, nếu không, Iga Tsuki đã sớm chết trong tay Vũ Nhược Uyên rồi.”Iga Tsuki nhất thời tức giận tới mức dựng thẳng mày liễu, quả nhiên là kẻ tầm thường không hiểu Võ đạo, miệng toàn nói mò!Mặc dù cách thức hạ độc của Vũ Nhược Uyên đã đánh lừa được Iga Tsuki, nhưng không thể che mắt được Trần Gia Bảo. Đối với thiên kiêu của nhà họ Vũ, nếu không thể đánh bại đối thủ cùng đẳng cấp, vậy họ cũng chẳng xứng với cái danh của một gia tộc lớn hàng ngàn năm.Vì vậy, Trần Gia Bảo hoàn toàn tin tưởng đối với Vũ Nhược Uyên.Nghe Trần Gia Bảo phân tích tình hình trận chiến, Vũ Nhược Uyên hài lòng nở nụ cười, bởi lời của anh đã chạm đến đúng ý của của cô ta. Vừa chiến đấu với Iga Tsuki, cô ta vừa vui vẻ nói: “Cô đã nghe thấy chưa, nếu là đây chiến đấu sống còn thì cô đã chết trong tay tôi lâu rồi.”“Vớ vẩn, thực lực của hai chúng ta không chênh lệch bao nhiêu, sao cô có thể lấy mạng tôi trong một thời gian ngắn được? Không ngờ rằng lời của một tên ngốc lại có thể làm cho cô tự hào như vậy, đúng là ngu xuẩn!” Iga Tsuki chế nhạo.Mặc dù miệng cô ta nói không thèm đếm xỉa đến, nhưng trong lòng lại rất tức giận. Hai tay cầm kiếm dùng hết sức vung ra những đường kiếm sắc bén, như thể đang muốn chứng tỏ sức mạnh của mình không hề thua kém Vũ Nhược Uyên.Vũ Nhược Uyên cười khúc khích, không cứng rắn đỡ chiêu thức của Iga Tsuki, mà nhẹ nhàng bay về phía sau, giống như một cây liễu yếu ớt trước gió, nhẹ nhàng tránh được đao cương.Lúc này mới nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Nhìn vào tình hình hiện tại, nếu chỉ bàn về thắng bại thì bọn họ còn cần ít nhất một ngàn chiêu nữa mới có thể nói được kết quả, nhưng mà…”“Nhưng sao?” Yoshimura Miyu lập tức hỏi ngay.Iga Tsuki cũng chú ý lắng nghe.
Chương 2211
Nhưng, trong lòng cô ta kinh ngạc, Iga Tsuki còn kinh ngạc hơn cô ta!
Là truyền nhân c*̉a phái Iga, trong đám người trẻ tuổi đồng lứa, thực lực c*̉a Iga Tsuki chính là số một số hai đấy, mà đây c*̃ng là nơi cô ta kiêu ngại nhất, nhưng không ngờ được, một cô gái người Việt Nam, thế mà dường như lại có thể chèn ép được cô ta, lẽ nào Vũ Nhược Uyên là người phụ nữ trẻ tuổi mà giỏi nhất Việt Nam?
Ở góc khác, Yoshimura Miyu bị chấn động bởi cuộc giao đấu giữa hai cô nàng, lẩm bẩm nói: “Tốt… thật là ghê gớm, thế mà lại có thực lực ngang nhau, ngài Trần, bây giờ ngài có thể… phân biệt ra ai sẽ thắng chưa?”
Thực lực c*̉a cô ta không đủ, tầm mắt c*̃ng không đủ, chỉ đành xem Vũ Nhược Uyên với Iga Tsuki đánh tới đánh lui, lại không nhìn được ra Vũ Nhược Uyên dần chiếm được thế thượng phong.
Iga Tsuki đương nhiên nghe thấy lời nói c*̉a Yoshimura Miyu, vô thức chú ý nhìn về hướng Trần Gia Bảo một cái, trong lòng không khỏi khinh miệt, cái gọi là cao thủ nhất định phải phân cao thấp, mặc kệ là cô ta hay là Vũ Nhược Uyên, đều có hy vọng sẽ thắng được, một người bình thường không hiểu Võ đạo như anh chàng đó làm sao có thể thấy được kết quả c*̉a cuộc đấu? Không, có khi thiếu niên Việt Nam kia, ngay cả việc cô ta sắp rơi vào thế hạ phong c*̃ng chẳng nhìn ra.
Trần Gia Bảo nở nụ c*̛ời, nói: “Xem trước mắt thì, Vũ Nhược Uyên đang dần chiếm thế thượng phong, sắp chèn ép được Iga Tsuki rồi.”
Iga Tsuki nghe vậy trong lòng không khỏi kinh sợ, không phải anh ta là người bình thường à, sao lại thấy được?
Chỉ nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Bởi đây không phải cuộc chiến sinh tử, nếu không, Iga Tsuki đã sớm chết trong tay Vũ Nhược Uyên rồi.”
Iga Tsuki nhất thời tức giận tới mức dựng thẳng mày liễu, quả nhiên là kẻ tầm thường không hiểu Võ đạo, miệng toàn nói mò!
Mặc dù cách thức hạ độc của Vũ Nhược Uyên đã đánh lừa được Iga Tsuki, nhưng không thể che mắt được Trần Gia Bảo. Đối với thiên kiêu của nhà họ Vũ, nếu không thể đánh bại đối thủ cùng đẳng cấp, vậy họ cũng chẳng xứng với cái danh của một gia tộc lớn hàng ngàn năm.
Vì vậy, Trần Gia Bảo hoàn toàn tin tưởng đối với Vũ Nhược Uyên.
Nghe Trần Gia Bảo phân tích tình hình trận chiến, Vũ Nhược Uyên hài lòng nở nụ cười, bởi lời của anh đã chạm đến đúng ý của của cô ta. Vừa chiến đấu với Iga Tsuki, cô ta vừa vui vẻ nói: “Cô đã nghe thấy chưa, nếu là đây chiến đấu sống còn thì cô đã chết trong tay tôi lâu rồi.”
“Vớ vẩn, thực lực của hai chúng ta không chênh lệch bao nhiêu, sao cô có thể lấy mạng tôi trong một thời gian ngắn được? Không ngờ rằng lời của một tên ngốc lại có thể làm cho cô tự hào như vậy, đúng là ngu xuẩn!” Iga Tsuki chế nhạo.
Mặc dù miệng cô ta nói không thèm đếm xỉa đến, nhưng trong lòng lại rất tức giận. Hai tay cầm kiếm dùng hết sức vung ra những đường kiếm sắc bén, như thể đang muốn chứng tỏ sức mạnh của mình không hề thua kém Vũ Nhược Uyên.
Vũ Nhược Uyên cười khúc khích, không cứng rắn đỡ chiêu thức của Iga Tsuki, mà nhẹ nhàng bay về phía sau, giống như một cây liễu yếu ớt trước gió, nhẹ nhàng tránh được đao cương.
Lúc này mới nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Nhìn vào tình hình hiện tại, nếu chỉ bàn về thắng bại thì bọn họ còn cần ít nhất một ngàn chiêu nữa mới có thể nói được kết quả, nhưng mà…”
“Nhưng sao?” Yoshimura Miyu lập tức hỏi ngay.
Iga Tsuki cũng chú ý lắng nghe.
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2211Nhưng, trong lòng cô ta kinh ngạc, Iga Tsuki còn kinh ngạc hơn cô ta!Là truyền nhân c*̉a phái Iga, trong đám người trẻ tuổi đồng lứa, thực lực c*̉a Iga Tsuki chính là số một số hai đấy, mà đây c*̃ng là nơi cô ta kiêu ngại nhất, nhưng không ngờ được, một cô gái người Việt Nam, thế mà dường như lại có thể chèn ép được cô ta, lẽ nào Vũ Nhược Uyên là người phụ nữ trẻ tuổi mà giỏi nhất Việt Nam?Ở góc khác, Yoshimura Miyu bị chấn động bởi cuộc giao đấu giữa hai cô nàng, lẩm bẩm nói: “Tốt… thật là ghê gớm, thế mà lại có thực lực ngang nhau, ngài Trần, bây giờ ngài có thể… phân biệt ra ai sẽ thắng chưa?”Thực lực c*̉a cô ta không đủ, tầm mắt c*̃ng không đủ, chỉ đành xem Vũ Nhược Uyên với Iga Tsuki đánh tới đánh lui, lại không nhìn được ra Vũ Nhược Uyên dần chiếm được thế thượng phong.Iga Tsuki đương nhiên nghe thấy lời nói c*̉a Yoshimura Miyu, vô thức chú ý nhìn về hướng Trần Gia Bảo một cái, trong lòng không khỏi khinh miệt, cái gọi là cao thủ nhất định phải phân cao thấp, mặc kệ là cô ta hay là Vũ Nhược Uyên, đều có hy vọng sẽ thắng được, một người bình thường không hiểu Võ đạo như anh chàng đó làm sao có thể thấy được kết quả c*̉a cuộc đấu? Không, có khi thiếu niên Việt Nam kia, ngay cả việc cô ta sắp rơi vào thế hạ phong c*̃ng chẳng nhìn ra.Trần Gia Bảo nở nụ c*̛ời, nói: “Xem trước mắt thì, Vũ Nhược Uyên đang dần chiếm thế thượng phong, sắp chèn ép được Iga Tsuki rồi.”Iga Tsuki nghe vậy trong lòng không khỏi kinh sợ, không phải anh ta là người bình thường à, sao lại thấy được?Chỉ nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Bởi đây không phải cuộc chiến sinh tử, nếu không, Iga Tsuki đã sớm chết trong tay Vũ Nhược Uyên rồi.”Iga Tsuki nhất thời tức giận tới mức dựng thẳng mày liễu, quả nhiên là kẻ tầm thường không hiểu Võ đạo, miệng toàn nói mò!Mặc dù cách thức hạ độc của Vũ Nhược Uyên đã đánh lừa được Iga Tsuki, nhưng không thể che mắt được Trần Gia Bảo. Đối với thiên kiêu của nhà họ Vũ, nếu không thể đánh bại đối thủ cùng đẳng cấp, vậy họ cũng chẳng xứng với cái danh của một gia tộc lớn hàng ngàn năm.Vì vậy, Trần Gia Bảo hoàn toàn tin tưởng đối với Vũ Nhược Uyên.Nghe Trần Gia Bảo phân tích tình hình trận chiến, Vũ Nhược Uyên hài lòng nở nụ cười, bởi lời của anh đã chạm đến đúng ý của của cô ta. Vừa chiến đấu với Iga Tsuki, cô ta vừa vui vẻ nói: “Cô đã nghe thấy chưa, nếu là đây chiến đấu sống còn thì cô đã chết trong tay tôi lâu rồi.”“Vớ vẩn, thực lực của hai chúng ta không chênh lệch bao nhiêu, sao cô có thể lấy mạng tôi trong một thời gian ngắn được? Không ngờ rằng lời của một tên ngốc lại có thể làm cho cô tự hào như vậy, đúng là ngu xuẩn!” Iga Tsuki chế nhạo.Mặc dù miệng cô ta nói không thèm đếm xỉa đến, nhưng trong lòng lại rất tức giận. Hai tay cầm kiếm dùng hết sức vung ra những đường kiếm sắc bén, như thể đang muốn chứng tỏ sức mạnh của mình không hề thua kém Vũ Nhược Uyên.Vũ Nhược Uyên cười khúc khích, không cứng rắn đỡ chiêu thức của Iga Tsuki, mà nhẹ nhàng bay về phía sau, giống như một cây liễu yếu ớt trước gió, nhẹ nhàng tránh được đao cương.Lúc này mới nghe Trần Gia Bảo nói tiếp: “Nhìn vào tình hình hiện tại, nếu chỉ bàn về thắng bại thì bọn họ còn cần ít nhất một ngàn chiêu nữa mới có thể nói được kết quả, nhưng mà…”“Nhưng sao?” Yoshimura Miyu lập tức hỏi ngay.Iga Tsuki cũng chú ý lắng nghe.