Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2215

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2215Trần Gia Bảo không biết đã đến chỗ cô ta từ lúc nào, trên tay vẫn cầm thanh kiếm sa-mu-rai, lưỡi kiếm lạnh lẽo đang nằm ngay trên cần cổ xinh đẹp của cô ta.Đồng tử của Iga Tsuki ngay lập tức co lại, thân thể đứng yên không dám nhúc nhích.Kết thúc chỉ với một chiêu.Đám Oda Kazue kinh ngạc kêu lên, cô cả là thiên tài võ thuật hiếm có ở phái Iga, năng khiếu vượt xa mọi người. Ngay cả trong thế hệ trẻ của Nhật Bản, cô cũng là một võ giả nổi tiếng. Mà giờ lại bị một tên nhóc người Việt Nam này đánh bại trong một đòn. Thế mà trước đó họ còn tưởng anh ta là một người bình thường không biết võ công.Sự tương phản mạnh mẽ này khiến đám Oda Kazue khó có thể tin nổi.Ngay sau đó, đám Oda Kazue lập tức xông lên uy h**p: “Buông ra chị đại của chúng tôi ra, nếu như anh dám động đến một sợi tóc của chị đại, phái Iga nhất định sẽ làm thịt anh!”Đáng tiếc là họ đang nói tiếng Nhật Bản nên Trần Gia Bảo không thể hiểu được. Nhưng dù cho có hiểu thì anh cũng không quan tâm. Chỉ là một phái Iga thôi mà, sao có thể đe dọa được anh chứ?Vũ Nhược Uyên khẽ mở miệng cảm thán. Về sức mạnh thì cô ta và Iga Tsuki ngang nhau, Trần Gia Bảo có khả năng hạ gục Iga Tsuki của trong một chiêu, đồng nghĩa với việc anh cũng có thể giết cô ta với một nhát kiếm.Dù đã biết từ lâu rằng mình không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo nhưng Vũ Nhược Uyên vẫn cảm thấy khó chịu.Dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, Iga Tsuki cảm thấy cổ mình ớn lạnh, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống tóc mai, như những giọt mưa đậu trên cành hoa lê.Cô ta hoàn toàn không biết vừa rồi Trần Gia Bảo đã ra tay như thế nào, điều này cho thấy sức mạnh của Trần Gia Bảo hơn cô ta rất nhiều. Nếu Trần Gia Bảo đưa kiếm về phía trước một phân nữa thôi, thì giờ cô ta đã trở thành bông hoa tàn rồi.Nghĩ đến đây, cô ta càng cảm thấy kinh hãi, liền phất tay ra hiệu cho bọn Oda Kazue câm miệng rồi nói: “Anh… Rốt cuộc anh là ai?”Trần Gia Bảo nhún vai nói: “Như cô thấy đấy, người có thể g**t ch*t cô, nhưng lại không ra tay.”Iga Tsuki cho rằng Trần Gia Bảo là người mà phái Koga mời đến để đối phó với phái Iga, lập tức khịt mũi, tự đắc giơ cái cổ thon dài lên nói: “Anh không giết tôi vì muốn bắt tôi uy h**p phái Iga sao?”“Tôi khuyên anh hãy từ bỏ đi. Tôi quả thực không phải đối thủ của anh, nhưng Iga Tsuki tôi là hậu duệ của phái Iga, có niềm kiêu hãnh và tự tôn của riêng mình, tôi sẽ không bao giờ để anh đạt được mục đích đâu!”“Ha.” Trần Gia Bảo bật cười khẽ: “Tại sao cô lại cho rằng tôi đến đây để đối phó với phái Iga?”“Sao nào, anh dám làm mà không dám nhận à?” Iga Tsuki khinh thường nói: “Anh ngồi cùng Yoshimura Miyu của phái Koga, lại chủ động tới địa phận của phái Iga chúng tôi khiêu khích. Vậy mà còn nói không phải phái Koga mời đến để xử lý người phái Iga hay sao?”Trần Gia Bảo nhướng mày nói: “Có nhiều khi, những gì mắt thấy chưa chắc đã là thật. Tôi ngồi cùng người của phái Koga, chưa chắc là đã liên kết cùng phái Koga. Nếu tôi nói nguyên nhân khiến tôi và Yoshimura Miyu ngồi cùng nhau là để đối phó với phái Koga, cô có tin hay không?”Iga Tsuki kinh ngạc, bất giác nhìn về phía Yoshimura Miyu, thấy Yoshimura Miyu ngồi ở chỗ đó im lặng không nói gì, trong lòng tự hỏi: ‘Chẳng lẽ lời anh ta nói là thật sao? Anh ta thực sự đang muốn đối phó với phái Koga?’‘Không, nếu anh ta thực sự muốn đối phó với phái Koga, tại sao anh ta lại ở cùng Yoshimura Miyu?’

Chương 2215

Trần Gia Bảo không biết đã đến chỗ cô ta từ lúc nào, trên tay vẫn cầm thanh kiếm sa-mu-rai, lưỡi kiếm lạnh lẽo đang nằm ngay trên cần cổ xinh đẹp của cô ta.

Đồng tử của Iga Tsuki ngay lập tức co lại, thân thể đứng yên không dám nhúc nhích.

Kết thúc chỉ với một chiêu.

Đám Oda Kazue kinh ngạc kêu lên, cô cả là thiên tài võ thuật hiếm có ở phái Iga, năng khiếu vượt xa mọi người. Ngay cả trong thế hệ trẻ của Nhật Bản, cô cũng là một võ giả nổi tiếng. Mà giờ lại bị một tên nhóc người Việt Nam này đánh bại trong một đòn. Thế mà trước đó họ còn tưởng anh ta là một người bình thường không biết võ công.

Sự tương phản mạnh mẽ này khiến đám Oda Kazue khó có thể tin nổi.

Ngay sau đó, đám Oda Kazue lập tức xông lên uy h**p: “Buông ra chị đại của chúng tôi ra, nếu như anh dám động đến một sợi tóc của chị đại, phái Iga nhất định sẽ làm thịt anh!”

Đáng tiếc là họ đang nói tiếng Nhật Bản nên Trần Gia Bảo không thể hiểu được. Nhưng dù cho có hiểu thì anh cũng không quan tâm. Chỉ là một phái Iga thôi mà, sao có thể đe dọa được anh chứ?

Vũ Nhược Uyên khẽ mở miệng cảm thán. Về sức mạnh thì cô ta và Iga Tsuki ngang nhau, Trần Gia Bảo có khả năng hạ gục Iga Tsuki của trong một chiêu, đồng nghĩa với việc anh cũng có thể giết cô ta với một nhát kiếm.

Dù đã biết từ lâu rằng mình không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo nhưng Vũ Nhược Uyên vẫn cảm thấy khó chịu.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, Iga Tsuki cảm thấy cổ mình ớn lạnh, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống tóc mai, như những giọt mưa đậu trên cành hoa lê.

Cô ta hoàn toàn không biết vừa rồi Trần Gia Bảo đã ra tay như thế nào, điều này cho thấy sức mạnh của Trần Gia Bảo hơn cô ta rất nhiều. Nếu Trần Gia Bảo đưa kiếm về phía trước một phân nữa thôi, thì giờ cô ta đã trở thành bông hoa tàn rồi.

Nghĩ đến đây, cô ta càng cảm thấy kinh hãi, liền phất tay ra hiệu cho bọn Oda Kazue câm miệng rồi nói: “Anh… Rốt cuộc anh là ai?”

Trần Gia Bảo nhún vai nói: “Như cô thấy đấy, người có thể g**t ch*t cô, nhưng lại không ra tay.”

Iga Tsuki cho rằng Trần Gia Bảo là người mà phái Koga mời đến để đối phó với phái Iga, lập tức khịt mũi, tự đắc giơ cái cổ thon dài lên nói: “Anh không giết tôi vì muốn bắt tôi uy h**p phái Iga sao?”

“Tôi khuyên anh hãy từ bỏ đi. Tôi quả thực không phải đối thủ của anh, nhưng Iga Tsuki tôi là hậu duệ của phái Iga, có niềm kiêu hãnh và tự tôn của riêng mình, tôi sẽ không bao giờ để anh đạt được mục đích đâu!”

“Ha.” Trần Gia Bảo bật cười khẽ: “Tại sao cô lại cho rằng tôi đến đây để đối phó với phái Iga?”

“Sao nào, anh dám làm mà không dám nhận à?” Iga Tsuki khinh thường nói: “Anh ngồi cùng Yoshimura Miyu của phái Koga, lại chủ động tới địa phận của phái Iga chúng tôi khiêu khích. Vậy mà còn nói không phải phái Koga mời đến để xử lý người phái Iga hay sao?”

Trần Gia Bảo nhướng mày nói: “Có nhiều khi, những gì mắt thấy chưa chắc đã là thật. Tôi ngồi cùng người của phái Koga, chưa chắc là đã liên kết cùng phái Koga. Nếu tôi nói nguyên nhân khiến tôi và Yoshimura Miyu ngồi cùng nhau là để đối phó với phái Koga, cô có tin hay không?”

Iga Tsuki kinh ngạc, bất giác nhìn về phía Yoshimura Miyu, thấy Yoshimura Miyu ngồi ở chỗ đó im lặng không nói gì, trong lòng tự hỏi: ‘Chẳng lẽ lời anh ta nói là thật sao? Anh ta thực sự đang muốn đối phó với phái Koga?’

‘Không, nếu anh ta thực sự muốn đối phó với phái Koga, tại sao anh ta lại ở cùng Yoshimura Miyu?’

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2215Trần Gia Bảo không biết đã đến chỗ cô ta từ lúc nào, trên tay vẫn cầm thanh kiếm sa-mu-rai, lưỡi kiếm lạnh lẽo đang nằm ngay trên cần cổ xinh đẹp của cô ta.Đồng tử của Iga Tsuki ngay lập tức co lại, thân thể đứng yên không dám nhúc nhích.Kết thúc chỉ với một chiêu.Đám Oda Kazue kinh ngạc kêu lên, cô cả là thiên tài võ thuật hiếm có ở phái Iga, năng khiếu vượt xa mọi người. Ngay cả trong thế hệ trẻ của Nhật Bản, cô cũng là một võ giả nổi tiếng. Mà giờ lại bị một tên nhóc người Việt Nam này đánh bại trong một đòn. Thế mà trước đó họ còn tưởng anh ta là một người bình thường không biết võ công.Sự tương phản mạnh mẽ này khiến đám Oda Kazue khó có thể tin nổi.Ngay sau đó, đám Oda Kazue lập tức xông lên uy h**p: “Buông ra chị đại của chúng tôi ra, nếu như anh dám động đến một sợi tóc của chị đại, phái Iga nhất định sẽ làm thịt anh!”Đáng tiếc là họ đang nói tiếng Nhật Bản nên Trần Gia Bảo không thể hiểu được. Nhưng dù cho có hiểu thì anh cũng không quan tâm. Chỉ là một phái Iga thôi mà, sao có thể đe dọa được anh chứ?Vũ Nhược Uyên khẽ mở miệng cảm thán. Về sức mạnh thì cô ta và Iga Tsuki ngang nhau, Trần Gia Bảo có khả năng hạ gục Iga Tsuki của trong một chiêu, đồng nghĩa với việc anh cũng có thể giết cô ta với một nhát kiếm.Dù đã biết từ lâu rằng mình không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo nhưng Vũ Nhược Uyên vẫn cảm thấy khó chịu.Dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, Iga Tsuki cảm thấy cổ mình ớn lạnh, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống tóc mai, như những giọt mưa đậu trên cành hoa lê.Cô ta hoàn toàn không biết vừa rồi Trần Gia Bảo đã ra tay như thế nào, điều này cho thấy sức mạnh của Trần Gia Bảo hơn cô ta rất nhiều. Nếu Trần Gia Bảo đưa kiếm về phía trước một phân nữa thôi, thì giờ cô ta đã trở thành bông hoa tàn rồi.Nghĩ đến đây, cô ta càng cảm thấy kinh hãi, liền phất tay ra hiệu cho bọn Oda Kazue câm miệng rồi nói: “Anh… Rốt cuộc anh là ai?”Trần Gia Bảo nhún vai nói: “Như cô thấy đấy, người có thể g**t ch*t cô, nhưng lại không ra tay.”Iga Tsuki cho rằng Trần Gia Bảo là người mà phái Koga mời đến để đối phó với phái Iga, lập tức khịt mũi, tự đắc giơ cái cổ thon dài lên nói: “Anh không giết tôi vì muốn bắt tôi uy h**p phái Iga sao?”“Tôi khuyên anh hãy từ bỏ đi. Tôi quả thực không phải đối thủ của anh, nhưng Iga Tsuki tôi là hậu duệ của phái Iga, có niềm kiêu hãnh và tự tôn của riêng mình, tôi sẽ không bao giờ để anh đạt được mục đích đâu!”“Ha.” Trần Gia Bảo bật cười khẽ: “Tại sao cô lại cho rằng tôi đến đây để đối phó với phái Iga?”“Sao nào, anh dám làm mà không dám nhận à?” Iga Tsuki khinh thường nói: “Anh ngồi cùng Yoshimura Miyu của phái Koga, lại chủ động tới địa phận của phái Iga chúng tôi khiêu khích. Vậy mà còn nói không phải phái Koga mời đến để xử lý người phái Iga hay sao?”Trần Gia Bảo nhướng mày nói: “Có nhiều khi, những gì mắt thấy chưa chắc đã là thật. Tôi ngồi cùng người của phái Koga, chưa chắc là đã liên kết cùng phái Koga. Nếu tôi nói nguyên nhân khiến tôi và Yoshimura Miyu ngồi cùng nhau là để đối phó với phái Koga, cô có tin hay không?”Iga Tsuki kinh ngạc, bất giác nhìn về phía Yoshimura Miyu, thấy Yoshimura Miyu ngồi ở chỗ đó im lặng không nói gì, trong lòng tự hỏi: ‘Chẳng lẽ lời anh ta nói là thật sao? Anh ta thực sự đang muốn đối phó với phái Koga?’‘Không, nếu anh ta thực sự muốn đối phó với phái Koga, tại sao anh ta lại ở cùng Yoshimura Miyu?’

Chương 2215