Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2239

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2239Nghĩ đến đây, cô ta không nhịn được mà lắc đầu, tùy tiện nghe được ít tin tức cũng có thể liên tưởng đến Trần Gia Bảo, chính mình cũng phải kích động đứng lên, Trần Gia Bảo xem ra đã trở thành chấp niệm trong lòng của cô ta mất rồi, thôi vẫn là nên ở lại Nhật Bản sớm hoàn thành sự rèn luyện rồi mau chóng trở về Việt Nam.Akemi Kawamoto có biệt danh là ‘Vua ám sát’ đứng thứ ba trong bảng xếp hạng võ cổ truyền Nhật Bản, ở Nhật Bản có quyền thế ngập trời, người thường muốn gặp anh ta đều muôn vàn khó khăn, mà nơi anh ta sinh sống cũng là một trang viên rộng lớn mang đậm phong cách Nhật Bản ở thành phố Ái Điền.Giờ phút này, Akemi Kawamoto đang ở trong phòng khách trong trang viên, Akemi Kawamoto đang ngồi ở ghế sô pha, cánh tay bị quấn lấy bằng một lớp băng thật dày, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.Lúc trước sau khi anh ta ở Việt Nam bị Trần Gia Bảo đánh bại, anh ta liền quyết định trốn thật nhanh về Nhật Bản, mặc dù đã nối cánh tay kịp thời, bị thương gân cốt phải mất một trăm ngày mới khỏi hoàn toàn, huống chi là nối lại cánh tay đã bị chặt đứt?Vì thế nên cánh tay của anh ta chưa được chữa khỏi hoàn toàn, trước mắt anh ta khó có thể tự do hoạt động, sức mạnh tự nhiên bị suy giảm.Một người phụ nữ trưởng thành và quyến rũ trong chiếc áo trắng đến gần anh ta, cẩn thận cởi bỏ băng vải trên vai anh ta, cẩn thận thay thuốc cho vết thương, tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên nhưng khi nhìn thấy vết thương ghê rợn trên cánh tay của Akemi Kawamoto, vẫn không nhịn được kinh hãi trong lòng, nhịn không được hỏi: “Akemi đại nhận, người Việt Nam kia là ai, mà có thể chặt đứt…cánh tay của ngài?”Người phụ nữ này tên là Inanabe Miyoshi, là bác sĩ riêng của Akemi Kawamoto, là người Akemi Kawamoto tâm đắc và tín nhiệm.Akemi Kawamoto cười lạnh một tiếng, chịu đựng cơn đau từ miệng vết thương, oán hận nói: “Là một thiếu niên Việt Nam mới hai mươi tuổi.”“Một thiếu niên?” Inanabe Miyoshi kinh ngạc hô lên, dưới cơn khiếp sợ cực độ ấy sơ ý nhấn mạnh lên miệng vết thương, nhìn Akemi Kawamoto cau mày liền vội vàng giảm lực đạo trên tay.Sau khi vội vàng bôi thuốc, cô ta giúp Akemi Kawamoto cuốn lại băng vải, một bên nói: “Thực sự thật khó tin, với sức mạnh kinh thiên động địa của ngày Akemi đây, thế nhưng… lại bị một thiếu niên chặt đứt một cánh tay, chẳng lẽ vụ thiếu niên Việt Nam kia thực lực có thể sánh được với hai vị cường giả của Nhật Bản sao?”“Hừ!” Akemi Kawamoto hừ lạnh một tiếng: “Nếu chỉ một mình tôi ra tay với Trần Gia Bảo thì hắn đã sớm chết rồi, nhưng tên Việt Nam kia quá ngu xuẩn, nhất định phải cùng Trần Gia Bảo đánh một trận quang minh chính đại, làm cho ta xuất thần nhập hóa sử dụng ‘thuật Ám nhẫn’ cũng vô dụng, thật là làm ta khó chịu.Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho Trần Gia Bảo, chờ cho vết thương của ta khôi phục, ta nhất định sẽ quay lại Việt Nam g**t ch*t Trần Gia Bảo, để trả lại mối thù cụt tay này!”“Không tồi, đã bị thương thành bộ dạng này, thế nhưng lại có tham vọng như vậy, ‘Vua ám sát’ quả là danh bất hư truyền.”Đột nhiên một thanh âm trào phúng phát ra từ ngoài cửa.Sắc mặt của Akemi Kawamoto đại biến, thanh âm này rất quen thuộc, là thanh âm hắn mãi mãi không thể nào quên được.Hắn ta sửng sốt lập tức quay đầu lại liền thấy một thiếu niên xuất hiện ngoài sân, vỗ tay đi vào phòng khách, bên cạnh anh còn có một cô gái xinh đẹp, cầm ô giấy thấm dầu cho anh, thay anh che đi mưa gió.Đây chính là Trần Gia Bảo và Yoshimura Miyu!Nhìn thấy bên ngoài là hai người xa lạ, Inanabe Miyoshi liền mở miệng khiển trách: “Các người là ai, dám tự tiện xông vào nhà của Akemi đại nhân, còn không mau đi ra ngoài!”

Chương 2239

Nghĩ đến đây, cô ta không nhịn được mà lắc đầu, tùy tiện nghe được ít tin tức cũng có thể liên tưởng đến Trần Gia Bảo, chính mình cũng phải kích động đứng lên, Trần Gia Bảo xem ra đã trở thành chấp niệm trong lòng của cô ta mất rồi, thôi vẫn là nên ở lại Nhật Bản sớm hoàn thành sự rèn luyện rồi mau chóng trở về Việt Nam.

Akemi Kawamoto có biệt danh là ‘Vua ám sát’ đứng thứ ba trong bảng xếp hạng võ cổ truyền Nhật Bản, ở Nhật Bản có quyền thế ngập trời, người thường muốn gặp anh ta đều muôn vàn khó khăn, mà nơi anh ta sinh sống cũng là một trang viên rộng lớn mang đậm phong cách Nhật Bản ở thành phố Ái Điền.

Giờ phút này, Akemi Kawamoto đang ở trong phòng khách trong trang viên, Akemi Kawamoto đang ngồi ở ghế sô pha, cánh tay bị quấn lấy bằng một lớp băng thật dày, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Lúc trước sau khi anh ta ở Việt Nam bị Trần Gia Bảo đánh bại, anh ta liền quyết định trốn thật nhanh về Nhật Bản, mặc dù đã nối cánh tay kịp thời, bị thương gân cốt phải mất một trăm ngày mới khỏi hoàn toàn, huống chi là nối lại cánh tay đã bị chặt đứt?

Vì thế nên cánh tay của anh ta chưa được chữa khỏi hoàn toàn, trước mắt anh ta khó có thể tự do hoạt động, sức mạnh tự nhiên bị suy giảm.

Một người phụ nữ trưởng thành và quyến rũ trong chiếc áo trắng đến gần anh ta, cẩn thận cởi bỏ băng vải trên vai anh ta, cẩn thận thay thuốc cho vết thương, tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên nhưng khi nhìn thấy vết thương ghê rợn trên cánh tay của Akemi Kawamoto, vẫn không nhịn được kinh hãi trong lòng, nhịn không được hỏi: “Akemi đại nhận, người Việt Nam kia là ai, mà có thể chặt đứt…cánh tay của ngài?”

Người phụ nữ này tên là Inanabe Miyoshi, là bác sĩ riêng của Akemi Kawamoto, là người Akemi Kawamoto tâm đắc và tín nhiệm.

Akemi Kawamoto cười lạnh một tiếng, chịu đựng cơn đau từ miệng vết thương, oán hận nói: “Là một thiếu niên Việt Nam mới hai mươi tuổi.”

“Một thiếu niên?” Inanabe Miyoshi kinh ngạc hô lên, dưới cơn khiếp sợ cực độ ấy sơ ý nhấn mạnh lên miệng vết thương, nhìn Akemi Kawamoto cau mày liền vội vàng giảm lực đạo trên tay.

Sau khi vội vàng bôi thuốc, cô ta giúp Akemi Kawamoto cuốn lại băng vải, một bên nói: “Thực sự thật khó tin, với sức mạnh kinh thiên động địa của ngày Akemi đây, thế nhưng… lại bị một thiếu niên chặt đứt một cánh tay, chẳng lẽ vụ thiếu niên Việt Nam kia thực lực có thể sánh được với hai vị cường giả của Nhật Bản sao?”

“Hừ!” Akemi Kawamoto hừ lạnh một tiếng: “Nếu chỉ một mình tôi ra tay với Trần Gia Bảo thì hắn đã sớm chết rồi, nhưng tên Việt Nam kia quá ngu xuẩn, nhất định phải cùng Trần Gia Bảo đánh một trận quang minh chính đại, làm cho ta xuất thần nhập hóa sử dụng ‘thuật Ám nhẫn’ cũng vô dụng, thật là làm ta khó chịu.

Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho Trần Gia Bảo, chờ cho vết thương của ta khôi phục, ta nhất định sẽ quay lại Việt Nam g**t ch*t Trần Gia Bảo, để trả lại mối thù cụt tay này!”

“Không tồi, đã bị thương thành bộ dạng này, thế nhưng lại có tham vọng như vậy, ‘Vua ám sát’ quả là danh bất hư truyền.”

Đột nhiên một thanh âm trào phúng phát ra từ ngoài cửa.

Sắc mặt của Akemi Kawamoto đại biến, thanh âm này rất quen thuộc, là thanh âm hắn mãi mãi không thể nào quên được.

Hắn ta sửng sốt lập tức quay đầu lại liền thấy một thiếu niên xuất hiện ngoài sân, vỗ tay đi vào phòng khách, bên cạnh anh còn có một cô gái xinh đẹp, cầm ô giấy thấm dầu cho anh, thay anh che đi mưa gió.

Đây chính là Trần Gia Bảo và Yoshimura Miyu!

Nhìn thấy bên ngoài là hai người xa lạ, Inanabe Miyoshi liền mở miệng khiển trách: “Các người là ai, dám tự tiện xông vào nhà của Akemi đại nhân, còn không mau đi ra ngoài!”

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Chương 2239Nghĩ đến đây, cô ta không nhịn được mà lắc đầu, tùy tiện nghe được ít tin tức cũng có thể liên tưởng đến Trần Gia Bảo, chính mình cũng phải kích động đứng lên, Trần Gia Bảo xem ra đã trở thành chấp niệm trong lòng của cô ta mất rồi, thôi vẫn là nên ở lại Nhật Bản sớm hoàn thành sự rèn luyện rồi mau chóng trở về Việt Nam.Akemi Kawamoto có biệt danh là ‘Vua ám sát’ đứng thứ ba trong bảng xếp hạng võ cổ truyền Nhật Bản, ở Nhật Bản có quyền thế ngập trời, người thường muốn gặp anh ta đều muôn vàn khó khăn, mà nơi anh ta sinh sống cũng là một trang viên rộng lớn mang đậm phong cách Nhật Bản ở thành phố Ái Điền.Giờ phút này, Akemi Kawamoto đang ở trong phòng khách trong trang viên, Akemi Kawamoto đang ngồi ở ghế sô pha, cánh tay bị quấn lấy bằng một lớp băng thật dày, ánh mắt cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi.Lúc trước sau khi anh ta ở Việt Nam bị Trần Gia Bảo đánh bại, anh ta liền quyết định trốn thật nhanh về Nhật Bản, mặc dù đã nối cánh tay kịp thời, bị thương gân cốt phải mất một trăm ngày mới khỏi hoàn toàn, huống chi là nối lại cánh tay đã bị chặt đứt?Vì thế nên cánh tay của anh ta chưa được chữa khỏi hoàn toàn, trước mắt anh ta khó có thể tự do hoạt động, sức mạnh tự nhiên bị suy giảm.Một người phụ nữ trưởng thành và quyến rũ trong chiếc áo trắng đến gần anh ta, cẩn thận cởi bỏ băng vải trên vai anh ta, cẩn thận thay thuốc cho vết thương, tuy rằng đây không phải là lần đầu tiên nhưng khi nhìn thấy vết thương ghê rợn trên cánh tay của Akemi Kawamoto, vẫn không nhịn được kinh hãi trong lòng, nhịn không được hỏi: “Akemi đại nhận, người Việt Nam kia là ai, mà có thể chặt đứt…cánh tay của ngài?”Người phụ nữ này tên là Inanabe Miyoshi, là bác sĩ riêng của Akemi Kawamoto, là người Akemi Kawamoto tâm đắc và tín nhiệm.Akemi Kawamoto cười lạnh một tiếng, chịu đựng cơn đau từ miệng vết thương, oán hận nói: “Là một thiếu niên Việt Nam mới hai mươi tuổi.”“Một thiếu niên?” Inanabe Miyoshi kinh ngạc hô lên, dưới cơn khiếp sợ cực độ ấy sơ ý nhấn mạnh lên miệng vết thương, nhìn Akemi Kawamoto cau mày liền vội vàng giảm lực đạo trên tay.Sau khi vội vàng bôi thuốc, cô ta giúp Akemi Kawamoto cuốn lại băng vải, một bên nói: “Thực sự thật khó tin, với sức mạnh kinh thiên động địa của ngày Akemi đây, thế nhưng… lại bị một thiếu niên chặt đứt một cánh tay, chẳng lẽ vụ thiếu niên Việt Nam kia thực lực có thể sánh được với hai vị cường giả của Nhật Bản sao?”“Hừ!” Akemi Kawamoto hừ lạnh một tiếng: “Nếu chỉ một mình tôi ra tay với Trần Gia Bảo thì hắn đã sớm chết rồi, nhưng tên Việt Nam kia quá ngu xuẩn, nhất định phải cùng Trần Gia Bảo đánh một trận quang minh chính đại, làm cho ta xuất thần nhập hóa sử dụng ‘thuật Ám nhẫn’ cũng vô dụng, thật là làm ta khó chịu.Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho Trần Gia Bảo, chờ cho vết thương của ta khôi phục, ta nhất định sẽ quay lại Việt Nam g**t ch*t Trần Gia Bảo, để trả lại mối thù cụt tay này!”“Không tồi, đã bị thương thành bộ dạng này, thế nhưng lại có tham vọng như vậy, ‘Vua ám sát’ quả là danh bất hư truyền.”Đột nhiên một thanh âm trào phúng phát ra từ ngoài cửa.Sắc mặt của Akemi Kawamoto đại biến, thanh âm này rất quen thuộc, là thanh âm hắn mãi mãi không thể nào quên được.Hắn ta sửng sốt lập tức quay đầu lại liền thấy một thiếu niên xuất hiện ngoài sân, vỗ tay đi vào phòng khách, bên cạnh anh còn có một cô gái xinh đẹp, cầm ô giấy thấm dầu cho anh, thay anh che đi mưa gió.Đây chính là Trần Gia Bảo và Yoshimura Miyu!Nhìn thấy bên ngoài là hai người xa lạ, Inanabe Miyoshi liền mở miệng khiển trách: “Các người là ai, dám tự tiện xông vào nhà của Akemi đại nhân, còn không mau đi ra ngoài!”

Chương 2239