Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2287

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Takamori Yoshihisa ôm eo người đẹp cười nói: "Đẳng cấp của cô không đủ, cho nên không biết bọn họ rất bình thường, cô chỉ cần biết răng Akemi Kawamoto và Trần Gia Bảo đều là những người giỏi là đủ rồi"Người đẹp trong lòng tò mò: "Ồ? Là nhân vật còn lớn hơn cả cậu chủ Takamori sao?”Người đẹp trong lòng Yumi Nagai cũng lộ ra ánh mắt tò mò."Cái này không giống nhau” Yumi Nagai lắc đầu nói: "Mặc dù Takamori Yoshihisa của chúng ta là tài phiệt,có nguồn tài nguyên lớn, nhưng trong mắt đám cường giả Trần Gia Bảo và Akemi Kawamoto mà nói, chúng ta cũng chỉ là người bình thường yếu ớt, tuỳ tiện đưa một ngón tay cũng có thể nghiền nát chúng ta”"Ngay cả dòng họ Yoshihisa cũng không dám trêu chọc bọn anh ta?" Người đẹp kinh ngạc: "Trần Gia Bảo kia lại giết Akemi Kawamoto, há chẳng phải là càng thêm lợi hại?""Không sai" Takamori Yoshihisa nhún nhún vai, thoải mái thừa nhận nói: "Dù sao dòng họ Yoshihisa chỉ phát tài một chút, sẽ không ngu đến đi trêu chọc Trần Gia Bảo" Yumi Nagai uống một hớp rượu, trong lòng âm thầm cảm thán, nếu ban đầu Takamori Yoshihisa tỉnh ngộ, cũng sẽ không bị Trần Gia Bảo lừa gạt 150 triệu tiền Việt Nam, mà dòng họ Nagai lại không biết Trần Gia Bảo tổ chức lần dạtiệc này, aizz, hối hận cũng đã muộn rồi"Trần Gia Bảo là thứ gì, mặc dù đều nói anh ta giết thầy Akemi Kawamoto, nhưng không thấy được bản thân Trần Gia Bảo lợi hại”Đột nhiên, bên cạnh có một người đàn ông dáng người hùng hổ bước đến nói, sau khi nói xong, anh ta ngửa cổ lên trời uống một hớp rượu, có thể thấy rõ ràng anh ta rất căn hặn Trần Gia Bảo.Hơn nữa khí thế rất ác liệt, anh ta vừa đứng, kể cả Yumi Nagai hay Takamori Yoshihisa, lập tức từ dáng vẻ công tử thành người bình thường."Thì ra là Miyata Hikaru, từ lâu đã nghe nói dòng họ Hikaru thân thiết với Akemi Kawamoto, chắn hẳn Miyata Hikaru biết được câu chuyện bên trong”Mắt Takamori Yoshihisa sáng lên, nhìn người đẹp trong lòng rồi nói: "Không phải cô biết muốn biết chuyện bên trong sao, Miyata Hikaru là người thừa kế tương lai của dòng họ Hikaru, là học trò của Akemi Kawamoto, là nhân vật lớn trong giới con nhà giàu."Người đẹp vội vàng chào hỏi: "Xin chào ngài Miyata Hiraku."Yumi Nagai luôn luôn không ưa dáng vẻ của Miyata Hikaru, mặt cười mà lòng không cười nói: "Không sai, Miyata Hikaru biết một chút nội tình, kể ra để cho chúng tôi mở mang một chút, tại sao nói Trần Gia Bảo không phải người tài giỏi?"Hừ!" Miyata Hikaru nói: "Các người chỉ biết là Trần Gia Bảo giết thầy Akemi Kawamoto, nên nghĩ hắn giỏi. Lại không biết răng khi thầy tôi ở Việt Nam đã bị gãy một cánh tay, thực lực không thể dùng hết, mới bị Trần Gia Bảo giết.Theo tôi thấy, tên đó là thừa nước đục thả câu, có gì giỏi đâu chứ""Nói như vậy, Trần Gia Bảo đúng là thừa nước đục thả câu” Takamori Yoshihisa nhìn người đẹp gật đầu, vậy mới đúng chứ, rõ ràng là là cường giả của Nhật Bản, sao lại thua tên nhóc Việt Nam."Cũng chưa chắc." Yumi Nagai cười nói: "Tôi nghe nói, tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt? Bây giờ Trần Gia Bảo chạy đến Nhật Bản giết Akemi Kawamoto, bất kể thấy thế nào, cũng không giống là thừa dịp thả câu”"Thì ra còn có tầng quan hệ này, vậy không tính là thừa dịp người gặp nguy ra tay" Takamori Yoshihisa và người đẹp trong lòng tỉnh ngộ.Sắc mặt Miyata Hikaru tối sâm, nắm ly xiết chặt, nói: "Đúng là có tin đồn tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt. Nhưng vậy thì sao?Các ngươi đừng quên, Việt Nam là địa bàn của Trần Gia Bảo, tôi dám nói, nhất định là Trần Gia Bảo đem theo một đám cường giả vây quanh thầy Akemi Kawamoto thì mới chặt đứt được tay thầy”Theo tôi thấy, Trân Gia Bảo chẳng những thừa dịp ngườigặp nguy ra tay, hơn nữa còn lấy nhiều địch ít, là một tiểunhân hèn hạ, nếu như một ngày Trần Gia Bảo rơi vào tatrong tay, tôi nhất định đích thật chặt tứ chi của hắn, đểcho anh ta muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Takamori Yoshihisa ôm eo người đẹp cười nói: "Đẳng cấp của cô không đủ, cho nên không biết bọn họ rất bình thường, cô chỉ cần biết răng Akemi Kawamoto và Trần Gia Bảo đều là những người giỏi là đủ rồi"

Người đẹp trong lòng tò mò: "Ồ? Là nhân vật còn lớn hơn cả cậu chủ Takamori sao?”

Người đẹp trong lòng Yumi Nagai cũng lộ ra ánh mắt tò mò.

"Cái này không giống nhau” Yumi Nagai lắc đầu nói: "Mặc dù Takamori Yoshihisa của chúng ta là tài phiệt,có nguồn tài nguyên lớn, nhưng trong mắt đám cường giả Trần Gia Bảo và Akemi Kawamoto mà nói, chúng ta cũng chỉ là người bình thường yếu ớt, tuỳ tiện đưa một ngón tay cũng có thể nghiền nát chúng ta”

"Ngay cả dòng họ Yoshihisa cũng không dám trêu chọc bọn anh ta?" Người đẹp kinh ngạc: "Trần Gia Bảo kia lại giết Akemi Kawamoto, há chẳng phải là càng thêm lợi hại?"

"Không sai" Takamori Yoshihisa nhún nhún vai, thoải mái thừa nhận nói: "Dù sao dòng họ Yoshihisa chỉ phát tài một chút, sẽ không ngu đến đi trêu chọc Trần Gia Bảo" Yumi Nagai uống một hớp rượu, trong lòng âm thầm cảm thán, nếu ban đầu Takamori Yoshihisa tỉnh ngộ, cũng sẽ không bị Trần Gia Bảo lừa gạt 150 triệu tiền Việt Nam, mà dòng họ Nagai lại không biết Trần Gia Bảo tổ chức lần dạ

tiệc này, aizz, hối hận cũng đã muộn rồi

"Trần Gia Bảo là thứ gì, mặc dù đều nói anh ta giết thầy Akemi Kawamoto, nhưng không thấy được bản thân Trần Gia Bảo lợi hại”

Đột nhiên, bên cạnh có một người đàn ông dáng người hùng hổ bước đến nói, sau khi nói xong, anh ta ngửa cổ lên trời uống một hớp rượu, có thể thấy rõ ràng anh ta rất căn hặn Trần Gia Bảo.

Hơn nữa khí thế rất ác liệt, anh ta vừa đứng, kể cả Yumi Nagai hay Takamori Yoshihisa, lập tức từ dáng vẻ công tử thành người bình thường.

"Thì ra là Miyata Hikaru, từ lâu đã nghe nói dòng họ Hikaru thân thiết với Akemi Kawamoto, chắn hẳn Miyata Hikaru biết được câu chuyện bên trong”

Mắt Takamori Yoshihisa sáng lên, nhìn người đẹp trong lòng rồi nói: "Không phải cô biết muốn biết chuyện bên trong sao, Miyata Hikaru là người thừa kế tương lai của dòng họ Hikaru, là học trò của Akemi Kawamoto, là nhân vật lớn trong giới con nhà giàu."

Người đẹp vội vàng chào hỏi: "Xin chào ngài Miyata Hiraku."

Yumi Nagai luôn luôn không ưa dáng vẻ của Miyata Hikaru, mặt cười mà lòng không cười nói: "Không sai, Miyata Hikaru biết một chút nội tình, kể ra để cho chúng tôi mở mang một chút, tại sao nói Trần Gia Bảo không phải người tài giỏi?"

Hừ!" Miyata Hikaru nói: "Các người chỉ biết là Trần Gia Bảo giết thầy Akemi Kawamoto, nên nghĩ hắn giỏi. Lại không biết răng khi thầy tôi ở Việt Nam đã bị gãy một cánh tay, thực lực không thể dùng hết, mới bị Trần Gia Bảo giết.

Theo tôi thấy, tên đó là thừa nước đục thả câu, có gì giỏi đâu chứ"

"Nói như vậy, Trần Gia Bảo đúng là thừa nước đục thả câu” Takamori Yoshihisa nhìn người đẹp gật đầu, vậy mới đúng chứ, rõ ràng là là cường giả của Nhật Bản, sao lại thua tên nhóc Việt Nam.

"Cũng chưa chắc." Yumi Nagai cười nói: "Tôi nghe nói, tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt? Bây giờ Trần Gia Bảo chạy đến Nhật Bản giết Akemi Kawamoto, bất kể thấy thế nào, cũng không giống là thừa dịp thả câu”

"Thì ra còn có tầng quan hệ này, vậy không tính là thừa dịp người gặp nguy ra tay" Takamori Yoshihisa và người đẹp trong lòng tỉnh ngộ.

Sắc mặt Miyata Hikaru tối sâm, nắm ly xiết chặt, nói: "Đúng là có tin đồn tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt. Nhưng vậy thì sao?

Các ngươi đừng quên, Việt Nam là địa bàn của Trần Gia Bảo, tôi dám nói, nhất định là Trần Gia Bảo đem theo một đám cường giả vây quanh thầy Akemi Kawamoto thì mới chặt đứt được tay thầy”

Theo tôi thấy, Trân Gia Bảo chẳng những thừa dịp người

gặp nguy ra tay, hơn nữa còn lấy nhiều địch ít, là một tiểu

nhân hèn hạ, nếu như một ngày Trần Gia Bảo rơi vào ta

trong tay, tôi nhất định đích thật chặt tứ chi của hắn, để

cho anh ta muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Takamori Yoshihisa ôm eo người đẹp cười nói: "Đẳng cấp của cô không đủ, cho nên không biết bọn họ rất bình thường, cô chỉ cần biết răng Akemi Kawamoto và Trần Gia Bảo đều là những người giỏi là đủ rồi"Người đẹp trong lòng tò mò: "Ồ? Là nhân vật còn lớn hơn cả cậu chủ Takamori sao?”Người đẹp trong lòng Yumi Nagai cũng lộ ra ánh mắt tò mò."Cái này không giống nhau” Yumi Nagai lắc đầu nói: "Mặc dù Takamori Yoshihisa của chúng ta là tài phiệt,có nguồn tài nguyên lớn, nhưng trong mắt đám cường giả Trần Gia Bảo và Akemi Kawamoto mà nói, chúng ta cũng chỉ là người bình thường yếu ớt, tuỳ tiện đưa một ngón tay cũng có thể nghiền nát chúng ta”"Ngay cả dòng họ Yoshihisa cũng không dám trêu chọc bọn anh ta?" Người đẹp kinh ngạc: "Trần Gia Bảo kia lại giết Akemi Kawamoto, há chẳng phải là càng thêm lợi hại?""Không sai" Takamori Yoshihisa nhún nhún vai, thoải mái thừa nhận nói: "Dù sao dòng họ Yoshihisa chỉ phát tài một chút, sẽ không ngu đến đi trêu chọc Trần Gia Bảo" Yumi Nagai uống một hớp rượu, trong lòng âm thầm cảm thán, nếu ban đầu Takamori Yoshihisa tỉnh ngộ, cũng sẽ không bị Trần Gia Bảo lừa gạt 150 triệu tiền Việt Nam, mà dòng họ Nagai lại không biết Trần Gia Bảo tổ chức lần dạtiệc này, aizz, hối hận cũng đã muộn rồi"Trần Gia Bảo là thứ gì, mặc dù đều nói anh ta giết thầy Akemi Kawamoto, nhưng không thấy được bản thân Trần Gia Bảo lợi hại”Đột nhiên, bên cạnh có một người đàn ông dáng người hùng hổ bước đến nói, sau khi nói xong, anh ta ngửa cổ lên trời uống một hớp rượu, có thể thấy rõ ràng anh ta rất căn hặn Trần Gia Bảo.Hơn nữa khí thế rất ác liệt, anh ta vừa đứng, kể cả Yumi Nagai hay Takamori Yoshihisa, lập tức từ dáng vẻ công tử thành người bình thường."Thì ra là Miyata Hikaru, từ lâu đã nghe nói dòng họ Hikaru thân thiết với Akemi Kawamoto, chắn hẳn Miyata Hikaru biết được câu chuyện bên trong”Mắt Takamori Yoshihisa sáng lên, nhìn người đẹp trong lòng rồi nói: "Không phải cô biết muốn biết chuyện bên trong sao, Miyata Hikaru là người thừa kế tương lai của dòng họ Hikaru, là học trò của Akemi Kawamoto, là nhân vật lớn trong giới con nhà giàu."Người đẹp vội vàng chào hỏi: "Xin chào ngài Miyata Hiraku."Yumi Nagai luôn luôn không ưa dáng vẻ của Miyata Hikaru, mặt cười mà lòng không cười nói: "Không sai, Miyata Hikaru biết một chút nội tình, kể ra để cho chúng tôi mở mang một chút, tại sao nói Trần Gia Bảo không phải người tài giỏi?"Hừ!" Miyata Hikaru nói: "Các người chỉ biết là Trần Gia Bảo giết thầy Akemi Kawamoto, nên nghĩ hắn giỏi. Lại không biết răng khi thầy tôi ở Việt Nam đã bị gãy một cánh tay, thực lực không thể dùng hết, mới bị Trần Gia Bảo giết.Theo tôi thấy, tên đó là thừa nước đục thả câu, có gì giỏi đâu chứ""Nói như vậy, Trần Gia Bảo đúng là thừa nước đục thả câu” Takamori Yoshihisa nhìn người đẹp gật đầu, vậy mới đúng chứ, rõ ràng là là cường giả của Nhật Bản, sao lại thua tên nhóc Việt Nam."Cũng chưa chắc." Yumi Nagai cười nói: "Tôi nghe nói, tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt? Bây giờ Trần Gia Bảo chạy đến Nhật Bản giết Akemi Kawamoto, bất kể thấy thế nào, cũng không giống là thừa dịp thả câu”"Thì ra còn có tầng quan hệ này, vậy không tính là thừa dịp người gặp nguy ra tay" Takamori Yoshihisa và người đẹp trong lòng tỉnh ngộ.Sắc mặt Miyata Hikaru tối sâm, nắm ly xiết chặt, nói: "Đúng là có tin đồn tay của Akemi Kawamoto là bị Trần Gia Bảo chặt đứt. Nhưng vậy thì sao?Các ngươi đừng quên, Việt Nam là địa bàn của Trần Gia Bảo, tôi dám nói, nhất định là Trần Gia Bảo đem theo một đám cường giả vây quanh thầy Akemi Kawamoto thì mới chặt đứt được tay thầy”Theo tôi thấy, Trân Gia Bảo chẳng những thừa dịp ngườigặp nguy ra tay, hơn nữa còn lấy nhiều địch ít, là một tiểunhân hèn hạ, nếu như một ngày Trần Gia Bảo rơi vào tatrong tay, tôi nhất định đích thật chặt tứ chi của hắn, đểcho anh ta muốn sống không được, muốn chết cũng không xong!"

Chương 2287