Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2325
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Khoảnh khắc tiếp theo, sau khi kiếm quang sấm sét màu đỏ va chạm với bá đạo kiếm quang trắng bạc, giằng co một hồi thì nghe thấy một tiếng “bùm” thật lớn, ba đạo ngân nguyệt kiếm quang lập tức tiêu tán.Trần Gia Bảo cũng bị sức mạnh có một không hai của kiếm quang này làm cho chấn động, không khỏi lùi lại, vội vàng thi triển “Vô Cực Quyền" để chuyển hóa năng lượng cuồng bạo kia trong cơ thể, lúc này mới đứng vững được.Đạm Đài Thái Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, mặc dù cô muốn bảo vệ phái Koga, nhưng cô cũng không hy vọng Trần Gia Bảo bị thương trong tay kẻ khác.Koga Asuka chú ý đến nét mặt của Đạm Đài Thái Vũ, trong lòng càng phẫn nộ ghen tị hơn!Trên sân, vẻ mặt Fujishima Senga kinh ngạc, đánh giá là Trần Gia Bảo một lần nữa, đặc biệt là còn nhìn “Trảm Nhân Kiếm" của hản thêm một lần, mở miệng nói: “Vậy mà mày cũng đỡ được một kiếm của tao, xem ra Akemi Kawamoto. quả thực đã chết trong tay mà) Trần Gia Bảo cười khẽ, mặc dù hắn nhìn Fujishima Senga nhưng lại nói với lga Chiho: “Ngài Iga, ông giúp tôi giữ chân Koga Mayo trong vòng nửa tiếng, tôi trả cho ông đầu của Fujishima Sengal”Lời này vừa nói xong, trừ Đạm Đài Thái Vũ ra, toàn bộ những người ở đây đều kinh ngạc. Trần Gia Bảo vừa tuyên bố sẽ giết Fujishima Senga trong vòng nửa tiếng ư? Không phải hân định nói đùa chứ?Fujishima Senga ngửa mặt cười lớn: “Chỉ dựa vào mày? Quả thực khiến người ta thấy nực cười! Chết Dứt lời, ông ta trợn mắt lên, đột nhiên cầm kiếm xông về phía Trần Gia Bảo!Lần này Fujishima Senga xông về phía Trần Gia Bảo, so với lúc trước càng thêm ba phần sắc bén, thân đao sắc bén dưới ánh trăng phản xạ tia sáng màu trắng chói mắt, cả người càng tản ra khí giết người nồng đậm cùng với mùi máu tanh, không ngừng đánh sâu vào tâm thần của những người xung quanh.Hai người Koga Asuka với Koga Yiren đều kinh hồn bạt vía, cả người giống như đang ở trong biển máu núi Vu Thị, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.Đạm Đài Thái Vũ khế nhíu hàng lông mi thanh tú, nhẹ nhàng di chuyển liên tục bước chân đứng chắn trước người hai người, trên người tản ra một cỗ kiếm ý bao phủ lấy hai người, ngăn cách ý muốn giết người của Fujishima Senga, trạng thái tinh thần của hai anh em Koga Asuka với Koga Yiren lúc này mới đỡ hơn rất nhiều.Ở giữa sân, Trần Gia Bảo chẳng những không sợ hãi, mà ngược lại còn ngửa mặt lên trời cười to: "Rốt cuộc là ai sẽ chết, là ai sẽ làm trò cười, trong vòng nửa tiếng tự nhiên sẽ thấy rõi"Nói xong, anh phóng người xông tới Fujishima Senga, "Trảm Nhân Kiếm" màu đỏ lóe lên ở đầu ngón tay, tản ra hơi thở. điên cuồng!"Dám chính diện chống lại tôi, cậu can đảm hơn người thật đấy, nhưng đáng tiếc là thực lực của cậu không cùng đảngï u can đảm!" Ánh mắt Fujishima Senga khinh miệt, trong lòng khẽ dao động, đao sắc bén thuận thế chém về phía Trần Gia Bảo, ở giữa không trung kéo ra tàn ảnh màu bạc rực rỡTay trái của Trần Gia Bảo tung bay, vận chuyển "Vô Cực Quyền" xuyên thấu đao gươm, đánh vào cổ tay của Fujishima Senga, muốn dùng xảo quyệt phá lực, thông qua công kích cổ tay của Fujishima Senga để phá vỡ thế đao của ông ta.Đồng thời tay phải Trần Gia Bảo vận chuyển "Trảm Nhân Kiếm", bóng kiếm mơ hồ, bao phủ các huyệt quan trọng quanh Fujishima Senga, kiếm pháp như linh dương treo sừng, không chút dấu vết tìm ra, khiến người ta không biết Trần Gia Bảo rốt cuộc định đâm vào vị trí nào.Koga Asuka kinh ngạc: "Một tay ra quyền một tay cầm kiếm, phối hợp với nhau, chiêu thức kỳ diệu như vậy, võ thuật Việt Nam quả nhiên vừa rộng lớn vừa thâm sâu."".. Đúng là khéo léo." Koga Yiren vẫn luôn xem thường Trần Gia Bảo, nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận, giờ phút này Trần Gia Bảo đối phó với chiêu thức của Fujishima Senga, quả thật xứng đáng được xưng là cực kỳ khéo léo.
Khoảnh khắc tiếp theo, sau khi kiếm quang sấm sét màu đỏ va chạm với bá đạo kiếm quang trắng bạc, giằng co một hồi thì nghe thấy một tiếng “bùm” thật lớn, ba đạo ngân nguyệt kiếm quang lập tức tiêu tán.
Trần Gia Bảo cũng bị sức mạnh có một không hai của kiếm quang này làm cho chấn động, không khỏi lùi lại, vội vàng thi triển “Vô Cực Quyền" để chuyển hóa năng lượng cuồng bạo kia trong cơ thể, lúc này mới đứng vững được.
Đạm Đài Thái Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, mặc dù cô muốn bảo vệ phái Koga, nhưng cô cũng không hy vọng Trần Gia Bảo bị thương trong tay kẻ khác.
Koga Asuka chú ý đến nét mặt của Đạm Đài Thái Vũ, trong lòng càng phẫn nộ ghen tị hơn!
Trên sân, vẻ mặt Fujishima Senga kinh ngạc, đánh giá là Trần Gia Bảo một lần nữa, đặc biệt là còn nhìn “Trảm Nhân Kiếm" của hản thêm một lần, mở miệng nói: “Vậy mà mày cũng đỡ được một kiếm của tao, xem ra Akemi Kawamoto. quả thực đã chết trong tay mà) Trần Gia Bảo cười khẽ, mặc dù hắn nhìn Fujishima Senga nhưng lại nói với lga Chiho: “Ngài Iga, ông giúp tôi giữ chân Koga Mayo trong vòng nửa tiếng, tôi trả cho ông đầu của Fujishima Sengal”
Lời này vừa nói xong, trừ Đạm Đài Thái Vũ ra, toàn bộ những người ở đây đều kinh ngạc. Trần Gia Bảo vừa tuyên bố sẽ giết Fujishima Senga trong vòng nửa tiếng ư? Không phải hân định nói đùa chứ?
Fujishima Senga ngửa mặt cười lớn: “Chỉ dựa vào mày? Quả
thực khiến người ta thấy nực cười! Chết Dứt lời, ông ta trợn mắt lên, đột nhiên cầm kiếm xông về phía Trần Gia Bảo!
Lần này Fujishima Senga xông về phía Trần Gia Bảo, so với lúc trước càng thêm ba phần sắc bén, thân đao sắc bén dưới ánh trăng phản xạ tia sáng màu trắng chói mắt, cả người càng tản ra khí giết người nồng đậm cùng với mùi máu tanh, không ngừng đánh sâu vào tâm thần của những người xung quanh.
Hai người Koga Asuka với Koga Yiren đều kinh hồn bạt vía, cả người giống như đang ở trong biển máu núi Vu Thị, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Đạm Đài Thái Vũ khế nhíu hàng lông mi thanh tú, nhẹ nhàng di chuyển liên tục bước chân đứng chắn trước người hai người, trên người tản ra một cỗ kiếm ý bao phủ lấy hai người, ngăn cách ý muốn giết người của Fujishima Senga, trạng thái tinh thần của hai anh em Koga Asuka với Koga Yiren lúc này mới đỡ hơn rất nhiều.
Ở giữa sân, Trần Gia Bảo chẳng những không sợ hãi, mà ngược lại còn ngửa mặt lên trời cười to: "Rốt cuộc là ai sẽ chết, là ai sẽ làm trò cười, trong vòng nửa tiếng tự nhiên sẽ thấy rõi"
Nói xong, anh phóng người xông tới Fujishima Senga, "Trảm Nhân Kiếm" màu đỏ lóe lên ở đầu ngón tay, tản ra hơi thở. điên cuồng!
"Dám chính diện chống lại tôi, cậu can đảm hơn người thật đấy, nhưng đáng tiếc là thực lực của cậu không cùng đảng
ï u can đảm!" Ánh mắt Fujishima Senga khinh miệt, trong lòng khẽ dao động, đao sắc bén thuận thế chém
về phía Trần Gia Bảo, ở giữa không trung kéo ra tàn ảnh màu bạc rực rỡ
Tay trái của Trần Gia Bảo tung bay, vận chuyển "Vô Cực Quyền" xuyên thấu đao gươm, đánh vào cổ tay của Fujishima Senga, muốn dùng xảo quyệt phá lực, thông qua công kích cổ tay của Fujishima Senga để phá vỡ thế đao của ông ta.
Đồng thời tay phải Trần Gia Bảo vận chuyển "Trảm Nhân Kiếm", bóng kiếm mơ hồ, bao phủ các huyệt quan trọng quanh Fujishima Senga, kiếm pháp như linh dương treo sừng, không chút dấu vết tìm ra, khiến người ta không biết Trần Gia Bảo rốt cuộc định đâm vào vị trí nào.
Koga Asuka kinh ngạc: "Một tay ra quyền một tay cầm kiếm, phối hợp với nhau, chiêu thức kỳ diệu như vậy, võ thuật Việt Nam quả nhiên vừa rộng lớn vừa thâm sâu."
".. Đúng là khéo léo." Koga Yiren vẫn luôn xem thường Trần Gia Bảo, nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận, giờ phút này Trần Gia Bảo đối phó với chiêu thức của Fujishima Senga, quả thật xứng đáng được xưng là cực kỳ khéo léo.
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Khoảnh khắc tiếp theo, sau khi kiếm quang sấm sét màu đỏ va chạm với bá đạo kiếm quang trắng bạc, giằng co một hồi thì nghe thấy một tiếng “bùm” thật lớn, ba đạo ngân nguyệt kiếm quang lập tức tiêu tán.Trần Gia Bảo cũng bị sức mạnh có một không hai của kiếm quang này làm cho chấn động, không khỏi lùi lại, vội vàng thi triển “Vô Cực Quyền" để chuyển hóa năng lượng cuồng bạo kia trong cơ thể, lúc này mới đứng vững được.Đạm Đài Thái Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi, mặc dù cô muốn bảo vệ phái Koga, nhưng cô cũng không hy vọng Trần Gia Bảo bị thương trong tay kẻ khác.Koga Asuka chú ý đến nét mặt của Đạm Đài Thái Vũ, trong lòng càng phẫn nộ ghen tị hơn!Trên sân, vẻ mặt Fujishima Senga kinh ngạc, đánh giá là Trần Gia Bảo một lần nữa, đặc biệt là còn nhìn “Trảm Nhân Kiếm" của hản thêm một lần, mở miệng nói: “Vậy mà mày cũng đỡ được một kiếm của tao, xem ra Akemi Kawamoto. quả thực đã chết trong tay mà) Trần Gia Bảo cười khẽ, mặc dù hắn nhìn Fujishima Senga nhưng lại nói với lga Chiho: “Ngài Iga, ông giúp tôi giữ chân Koga Mayo trong vòng nửa tiếng, tôi trả cho ông đầu của Fujishima Sengal”Lời này vừa nói xong, trừ Đạm Đài Thái Vũ ra, toàn bộ những người ở đây đều kinh ngạc. Trần Gia Bảo vừa tuyên bố sẽ giết Fujishima Senga trong vòng nửa tiếng ư? Không phải hân định nói đùa chứ?Fujishima Senga ngửa mặt cười lớn: “Chỉ dựa vào mày? Quả thực khiến người ta thấy nực cười! Chết Dứt lời, ông ta trợn mắt lên, đột nhiên cầm kiếm xông về phía Trần Gia Bảo!Lần này Fujishima Senga xông về phía Trần Gia Bảo, so với lúc trước càng thêm ba phần sắc bén, thân đao sắc bén dưới ánh trăng phản xạ tia sáng màu trắng chói mắt, cả người càng tản ra khí giết người nồng đậm cùng với mùi máu tanh, không ngừng đánh sâu vào tâm thần của những người xung quanh.Hai người Koga Asuka với Koga Yiren đều kinh hồn bạt vía, cả người giống như đang ở trong biển máu núi Vu Thị, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.Đạm Đài Thái Vũ khế nhíu hàng lông mi thanh tú, nhẹ nhàng di chuyển liên tục bước chân đứng chắn trước người hai người, trên người tản ra một cỗ kiếm ý bao phủ lấy hai người, ngăn cách ý muốn giết người của Fujishima Senga, trạng thái tinh thần của hai anh em Koga Asuka với Koga Yiren lúc này mới đỡ hơn rất nhiều.Ở giữa sân, Trần Gia Bảo chẳng những không sợ hãi, mà ngược lại còn ngửa mặt lên trời cười to: "Rốt cuộc là ai sẽ chết, là ai sẽ làm trò cười, trong vòng nửa tiếng tự nhiên sẽ thấy rõi"Nói xong, anh phóng người xông tới Fujishima Senga, "Trảm Nhân Kiếm" màu đỏ lóe lên ở đầu ngón tay, tản ra hơi thở. điên cuồng!"Dám chính diện chống lại tôi, cậu can đảm hơn người thật đấy, nhưng đáng tiếc là thực lực của cậu không cùng đảngï u can đảm!" Ánh mắt Fujishima Senga khinh miệt, trong lòng khẽ dao động, đao sắc bén thuận thế chém về phía Trần Gia Bảo, ở giữa không trung kéo ra tàn ảnh màu bạc rực rỡTay trái của Trần Gia Bảo tung bay, vận chuyển "Vô Cực Quyền" xuyên thấu đao gươm, đánh vào cổ tay của Fujishima Senga, muốn dùng xảo quyệt phá lực, thông qua công kích cổ tay của Fujishima Senga để phá vỡ thế đao của ông ta.Đồng thời tay phải Trần Gia Bảo vận chuyển "Trảm Nhân Kiếm", bóng kiếm mơ hồ, bao phủ các huyệt quan trọng quanh Fujishima Senga, kiếm pháp như linh dương treo sừng, không chút dấu vết tìm ra, khiến người ta không biết Trần Gia Bảo rốt cuộc định đâm vào vị trí nào.Koga Asuka kinh ngạc: "Một tay ra quyền một tay cầm kiếm, phối hợp với nhau, chiêu thức kỳ diệu như vậy, võ thuật Việt Nam quả nhiên vừa rộng lớn vừa thâm sâu."".. Đúng là khéo léo." Koga Yiren vẫn luôn xem thường Trần Gia Bảo, nhưng cô ta cũng không thể không thừa nhận, giờ phút này Trần Gia Bảo đối phó với chiêu thức của Fujishima Senga, quả thật xứng đáng được xưng là cực kỳ khéo léo.