Tác giả:

Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…

Chương 2341

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… "Trảm nhân kiếm" ở phía dưới, mà ngũ sắc khí kiếm của cô ta lại ở trên, lga Chiho trong phút chốc bỗng luống cuống tay chân.Nhưng mà dù sao ông ta cũng là cường giả "Truyền Kỳ trung kỳ", đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu phong phú, vung dao găm cùng kiếm quang bổ về phía ngũ sắc khí kiếm, mượn lực phản chấn cấp tốc rơi xuống phía dưới, do đó mới tránh được "Trảm Nhân Kiếm".Đạm Đài Thái Vũ cũng không truy kích, mà là đứng trên hàng rào ngũ thải rộng rãi giơ kiếm lên, mũi kiếm nghiêng xéo góc Koga Mayo, phóng ra một đạo kiếm quang ngũ sắc, dưới ánh trăng hoa lệ càng đẹp thêm vạn phần. Koga Mayo vẫn còn đang chấn động trước việc Đạm Đài Thái Vũ có thể bay lên, thấy thế thì vẻ mặt lập tức kinh hãi, lập tức tay nhấn Pháp ấn, thi triển "di hình đổi ảnh" nhẫn thuật.Chỉ thấy thân ảnh ông ta hư hiện hai cái, bóng người đã xuất hiện ở vị trí hai mét phía sau, tránh được công kích của ngũ thải kiếm quang, ông ta nhanh chóng lùi xuống phía dưới, miễn cho Đạm Đài Thái Vũ nhân cơ hội.Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ thầm nghĩ đáng tiếc, với thực lực trước mắt của cô ta, không thể duy trì hàng rào. ngũ thải trong thời gian dài được nữa nên đành tâm niệm động, hàng rào ngũ thải đột nhiên biến mất, cô ta phóng khoáng rơi xuống mặt đất.Hai người Koga Mayo với lga Chiho cũng không có lựa chọn tiếp tục ra tay công kích, mà sắc mặt nghiêm trọng đứng tại c Trận giao chiến ngăn ngủi vừa nấy, bọn họ ở trong tình huống liên thủ, dĩ nhiên mơ hồ còn bị Đạm Đài Thái Vũ áp chế: "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh" kỳ diệu như vậy đã vượt xa nhận thức của bọn họ.Có thể nói, tất cả công pháp của Nhật Bản bọn họ đều không bằng một phần mười "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh", hơn nữa còn có "Trảm Nhân Kiếm" do Trần Gia Bảo thi triển cũng uy lực vô cùng, nội tình Việt Nam quả nhiên thâm sâu khó có thể tưởng tượng được.Đột nhiên, khí thế Đạm Đài Thái Vũ càng thêm lắm liệt, cô †a đạp lên mặt đất, chủ động tấn công đối phương.lga Chiho với Koga Mayo như lâm vào đại địch, lần thứ hai liên thủ ứng chiến Đạm Đài Thái Vũ.Đạm Đài Thái Vũ không có ý giết người, chỉ vì muốn kéo dài thời gian nên công kích chỉ có ba phần công kích, bảy phần phòng thủ, ngũ thải quang mang bảo vệ bản thân kín đến không một kế hở.Hai người Koga Mayo với lga Chiho dù đã liên thủ, cũng khó có thể trong thời gian ngắn mà đột phá được phòng ngự của Đạm Đài Vũ Thần, trong lòng bọn họ càng ngày càng sốt ruột.Ở một nơi khác, trận chiến cũng càng ngày càng kịch liệt. Trần Gia Bảo đã hoàn toàn không cần phải lo lắng cho an nguy của Đạm Đài Thái Vũ, cứ thế dốc hết toàn lực ra nghênh chiến với Fujishima Senga, dưới sự gia tăng của "Vô Cực Quyền", không ngừng chuyển hóa nội kình của Fujishima Senga thành của mình, chân khí tiêu hao rất ít, càng đánh càng hăng!Ngược lại là Fujishima Senga, sau một thời gian dài mà vẫn không đọ lại được một con kiến hôi "Bán bước truyền kỳ", nội tâm càng thêm nôn nóng."Còn chưa tới năm phút nữa” Trân Gia Bảo vung ra một kiếm, bay lên công kích về phía Fujishima Senga: "Xem ra đã đến lúc tiễn ông tới âm phủ rồi.""Vừa hay tôi cũng đang có ý này với cậu!" Fujishima Senga quát lớn một tiếng, cầm kiếm bổ về phía Trần Gia Bảo!Ở vùng ngoại ô cách phái Koga không xa, Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki đang đứng cạnh bên nhau, nhìn trụ sở chính phái Koga dưới màn đêm.Dưới ánh trăng, hai người họ giống như hai đóa hoa sen trong đêm, thanh tú kiều diễm như nhau, làm cho toàn bộ vùng ngoại ô sáng hơn một chút, trong rừng cây phía sau, nhiều ninja ở phái lga bí mật nhìn bóng lưng của Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki với ánh mắt rực lửa.Tuy nhiên, bọn họ cũng biết rằng, đối với những người đẹp ở đẳng cấp như Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki, chắc chắn bọn họ sẽ không có chút nào cơ hội, cũng chỉ có thể nhìn thoáng qua, vượt qua cơn nghiện của ánh mắt.

"Trảm nhân kiếm" ở phía dưới, mà ngũ sắc khí kiếm của cô ta lại ở trên, lga Chiho trong phút chốc bỗng luống cuống tay chân.

Nhưng mà dù sao ông ta cũng là cường giả "Truyền Kỳ trung kỳ", đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu phong phú, vung dao găm cùng kiếm quang bổ về phía ngũ sắc khí kiếm, mượn lực phản chấn cấp tốc rơi xuống phía dưới, do đó mới tránh được "Trảm Nhân Kiếm".

Đạm Đài Thái Vũ cũng không truy kích, mà là đứng trên hàng rào ngũ thải rộng rãi giơ kiếm lên, mũi kiếm nghiêng xéo góc Koga Mayo, phóng ra một đạo kiếm quang ngũ sắc, dưới ánh trăng hoa lệ càng đẹp thêm vạn phần. Koga Mayo vẫn còn đang chấn động trước việc Đạm Đài Thái Vũ có thể bay lên, thấy thế thì vẻ mặt lập tức kinh hãi, lập tức tay nhấn Pháp ấn, thi triển "di hình đổi ảnh" nhẫn thuật.

Chỉ thấy thân ảnh ông ta hư hiện hai cái, bóng người đã xuất hiện ở vị trí hai mét phía sau, tránh được công kích của ngũ thải kiếm quang, ông ta nhanh chóng lùi xuống phía dưới, miễn cho Đạm Đài Thái Vũ nhân cơ hội.

Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ thầm nghĩ đáng tiếc, với thực lực trước mắt của cô ta, không thể duy trì hàng rào. ngũ thải trong thời gian dài được nữa nên đành tâm niệm động, hàng rào ngũ thải đột nhiên biến mất, cô ta phóng khoáng rơi xuống mặt đất.

Hai người Koga Mayo với lga Chiho cũng không có lựa 

chọn tiếp tục ra tay công kích, mà sắc mặt nghiêm trọng đứng tại c Trận giao chiến ngăn ngủi vừa nấy, bọn họ ở trong tình huống liên thủ, dĩ nhiên mơ hồ còn bị Đạm Đài Thái Vũ áp chế: "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh" kỳ diệu như vậy đã vượt xa nhận thức của bọn họ.

Có thể nói, tất cả công pháp của Nhật Bản bọn họ đều không bằng một phần mười "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh", hơn nữa còn có "Trảm Nhân Kiếm" do Trần Gia Bảo thi triển cũng uy lực vô cùng, nội tình Việt Nam quả nhiên thâm sâu khó có thể tưởng tượng được.

Đột nhiên, khí thế Đạm Đài Thái Vũ càng thêm lắm liệt, cô †a đạp lên mặt đất, chủ động tấn công đối phương.

lga Chiho với Koga Mayo như lâm vào đại địch, lần thứ hai liên thủ ứng chiến Đạm Đài Thái Vũ.

Đạm Đài Thái Vũ không có ý giết người, chỉ vì muốn kéo dài thời gian nên công kích chỉ có ba phần công kích, bảy phần phòng thủ, ngũ thải quang mang bảo vệ bản thân kín đến không một kế hở.

Hai người Koga Mayo với lga Chiho dù đã liên thủ, cũng khó có thể trong thời gian ngắn mà đột phá được phòng ngự của Đạm Đài Vũ Thần, trong lòng bọn họ càng ngày càng sốt ruột.

Ở một nơi khác, trận chiến cũng càng ngày càng kịch liệt. Trần Gia Bảo đã hoàn toàn không cần phải lo lắng cho an nguy của Đạm Đài Thái Vũ, cứ thế dốc hết toàn lực ra nghênh chiến với Fujishima Senga, dưới sự gia tăng của "Vô Cực Quyền", không ngừng chuyển hóa nội kình của 

Fujishima Senga thành của mình, chân khí tiêu hao rất ít, càng đánh càng hăng!

Ngược lại là Fujishima Senga, sau một thời gian dài mà vẫn không đọ lại được một con kiến hôi "Bán bước truyền kỳ", nội tâm càng thêm nôn nóng.

"Còn chưa tới năm phút nữa” Trân Gia Bảo vung ra một kiếm, bay lên công kích về phía Fujishima Senga: "Xem ra đã đến lúc tiễn ông tới âm phủ rồi."

"Vừa hay tôi cũng đang có ý này với cậu!" Fujishima Senga quát lớn một tiếng, cầm kiếm bổ về phía Trần Gia Bảo!

Ở vùng ngoại ô cách phái Koga không xa, Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki đang đứng cạnh bên nhau, nhìn trụ sở chính phái Koga dưới màn đêm.

Dưới ánh trăng, hai người họ giống như hai đóa hoa sen trong đêm, thanh tú kiều diễm như nhau, làm cho toàn bộ vùng ngoại ô sáng hơn một chút, trong rừng cây phía sau, nhiều ninja ở phái lga bí mật nhìn bóng lưng của Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki với ánh mắt rực lửa.

Tuy nhiên, bọn họ cũng biết rằng, đối với những người đẹp ở đẳng cấp như Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki, chắc chắn bọn họ sẽ không có chút nào cơ hội, cũng chỉ có thể nhìn thoáng qua, vượt qua cơn nghiện của ánh mắt.

Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… "Trảm nhân kiếm" ở phía dưới, mà ngũ sắc khí kiếm của cô ta lại ở trên, lga Chiho trong phút chốc bỗng luống cuống tay chân.Nhưng mà dù sao ông ta cũng là cường giả "Truyền Kỳ trung kỳ", đã có nhiều kinh nghiệm chiến đấu phong phú, vung dao găm cùng kiếm quang bổ về phía ngũ sắc khí kiếm, mượn lực phản chấn cấp tốc rơi xuống phía dưới, do đó mới tránh được "Trảm Nhân Kiếm".Đạm Đài Thái Vũ cũng không truy kích, mà là đứng trên hàng rào ngũ thải rộng rãi giơ kiếm lên, mũi kiếm nghiêng xéo góc Koga Mayo, phóng ra một đạo kiếm quang ngũ sắc, dưới ánh trăng hoa lệ càng đẹp thêm vạn phần. Koga Mayo vẫn còn đang chấn động trước việc Đạm Đài Thái Vũ có thể bay lên, thấy thế thì vẻ mặt lập tức kinh hãi, lập tức tay nhấn Pháp ấn, thi triển "di hình đổi ảnh" nhẫn thuật.Chỉ thấy thân ảnh ông ta hư hiện hai cái, bóng người đã xuất hiện ở vị trí hai mét phía sau, tránh được công kích của ngũ thải kiếm quang, ông ta nhanh chóng lùi xuống phía dưới, miễn cho Đạm Đài Thái Vũ nhân cơ hội.Trong lòng Đạm Đài Thái Vũ thầm nghĩ đáng tiếc, với thực lực trước mắt của cô ta, không thể duy trì hàng rào. ngũ thải trong thời gian dài được nữa nên đành tâm niệm động, hàng rào ngũ thải đột nhiên biến mất, cô ta phóng khoáng rơi xuống mặt đất.Hai người Koga Mayo với lga Chiho cũng không có lựa chọn tiếp tục ra tay công kích, mà sắc mặt nghiêm trọng đứng tại c Trận giao chiến ngăn ngủi vừa nấy, bọn họ ở trong tình huống liên thủ, dĩ nhiên mơ hồ còn bị Đạm Đài Thái Vũ áp chế: "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh" kỳ diệu như vậy đã vượt xa nhận thức của bọn họ.Có thể nói, tất cả công pháp của Nhật Bản bọn họ đều không bằng một phần mười "Thần Châu Thất Biến Vũ Thiên Kinh", hơn nữa còn có "Trảm Nhân Kiếm" do Trần Gia Bảo thi triển cũng uy lực vô cùng, nội tình Việt Nam quả nhiên thâm sâu khó có thể tưởng tượng được.Đột nhiên, khí thế Đạm Đài Thái Vũ càng thêm lắm liệt, cô †a đạp lên mặt đất, chủ động tấn công đối phương.lga Chiho với Koga Mayo như lâm vào đại địch, lần thứ hai liên thủ ứng chiến Đạm Đài Thái Vũ.Đạm Đài Thái Vũ không có ý giết người, chỉ vì muốn kéo dài thời gian nên công kích chỉ có ba phần công kích, bảy phần phòng thủ, ngũ thải quang mang bảo vệ bản thân kín đến không một kế hở.Hai người Koga Mayo với lga Chiho dù đã liên thủ, cũng khó có thể trong thời gian ngắn mà đột phá được phòng ngự của Đạm Đài Vũ Thần, trong lòng bọn họ càng ngày càng sốt ruột.Ở một nơi khác, trận chiến cũng càng ngày càng kịch liệt. Trần Gia Bảo đã hoàn toàn không cần phải lo lắng cho an nguy của Đạm Đài Thái Vũ, cứ thế dốc hết toàn lực ra nghênh chiến với Fujishima Senga, dưới sự gia tăng của "Vô Cực Quyền", không ngừng chuyển hóa nội kình của Fujishima Senga thành của mình, chân khí tiêu hao rất ít, càng đánh càng hăng!Ngược lại là Fujishima Senga, sau một thời gian dài mà vẫn không đọ lại được một con kiến hôi "Bán bước truyền kỳ", nội tâm càng thêm nôn nóng."Còn chưa tới năm phút nữa” Trân Gia Bảo vung ra một kiếm, bay lên công kích về phía Fujishima Senga: "Xem ra đã đến lúc tiễn ông tới âm phủ rồi.""Vừa hay tôi cũng đang có ý này với cậu!" Fujishima Senga quát lớn một tiếng, cầm kiếm bổ về phía Trần Gia Bảo!Ở vùng ngoại ô cách phái Koga không xa, Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki đang đứng cạnh bên nhau, nhìn trụ sở chính phái Koga dưới màn đêm.Dưới ánh trăng, hai người họ giống như hai đóa hoa sen trong đêm, thanh tú kiều diễm như nhau, làm cho toàn bộ vùng ngoại ô sáng hơn một chút, trong rừng cây phía sau, nhiều ninja ở phái lga bí mật nhìn bóng lưng của Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki với ánh mắt rực lửa.Tuy nhiên, bọn họ cũng biết rằng, đối với những người đẹp ở đẳng cấp như Vũ Nhược Uyên và lga Tsuki, chắc chắn bọn họ sẽ không có chút nào cơ hội, cũng chỉ có thể nhìn thoáng qua, vượt qua cơn nghiện của ánh mắt.

Chương 2341