Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2355
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Về phần Đạm Đài Thái Vũ, cô ta đang ngồi ở ghế lái phụ, nhắm mắt nghỉ ngơi, thanh kiếm Thu Thủy vẫn nằm yên lặng ở băng ghế sau. Koga Yiren thỉnh thoảng nhìn sang Đạm Đài Thái Vũ, muốn nói chuyện nhưng lại ngừng lại. “Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”Đột nhiên, Đạm Đài Thái Vũ mở mắt ra, quay đầu lại nhìn Koga Yiren.Koga Yiren cố nặn ra một nụ cười và nói: Cảm ơn chị Đạm Đài, nếu như không có phải cuối cùng có chị đứng ra thì Phái Koga nhà của chúng em có thể sẽ không giữ được tối hôm nay”Trước tối nay, cô vẫn còn cảm thấy mình và Đạm Đài Thái Vũ là chị em giống nhau, nhưng mà tối hôm nay, Đạm Đài Thái Vũ đã thể hiện một sức mạnh gần như khó tin, sau khi trấn áp được bố của cô thì cô cảm thấy giữa cô và Đạm Đài Thái Vũ có một khoảng cách vô hình rất lớn. Đạm Đài Thái Vũ mỉm cười, nói: “Đừng khách sáo, nói thật ra thì tôi cũng có một phần trách nhiệm, nếu như tôi không tới giúp Trần Gia Bảo, Phái Koga cũng sẽ không rơi vào tình huống xấu hổ như thế”“Chị Đạm Đài không cần phải giải thích, em có thể hiểu được... " Koga Yiren nói đến đây, đột nhiên không giấu nổi sự †ò mò, nói:“Nhưng mà em rất tò mò, chị Đạm Đài và Trần Gia Bảo rốt cuộc là có quan hệ gì? Nếu nói hai người là bạn bè, thì chị và Trần Gia Bảo lại đối mặt với nhau bằng kiếm, nếu nói hai người là kẻ thù, thì chị lại cố ý giúp Trần Gia Bảo..." Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu, nắm chặt tay, kiên định nói: “Trần Gia Bảo là đối thủ lớn nhất cuộc đời của tôi”“Nếu đã là đối thủ, vậy tại sao chị Đạm Đài lại còn giúp đỡ Trân Gia Bảo?” Koga Yiren sửng sốt, câu trả lời của Đạm Đài Thái Vũ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô!Đạm Đài Thái Vũ kể lại ngắn gọn mối ân oán của cô ta với Trần Gia Bảo, cuối cùng nói:“Thời gian còn có chưa đầy ba năm nữa thì tôi sẽ có một cuộc độ sức với Trần Gia Bảo, trận quyết chiến này rất quan trọng đối với tôi, tôi tuyệt đối không thể để Trần Gia Bảo chết trong tay của người khác”“Vì vậy, mặc dù tôi cảm thấy rất có lỗi với cô, nhưng lúc mà Trần Gia Bảo đối mặt với sự bao vây của ba "cường giả truyền kỳ trung kỳ”, tôi phải đứng lên và giúp đỡ anh ta"“Hóa ra mọi chuyện là như vậy” Koga Yiren chợt nhận ra, nở một nụ cười có chút tôn kính, nói:"Đây là lần đầu tiên em thấy có một người có thể trấn áp bố em và lga Chiho, ngay cả Fujishima Senga cũng không làm được, mà Trần Gia Bảo còn lợi hại hơn Fujishima. Senga nhiều hơn nữa. Điều này cho thấy Trần Gia Bảo. chắc chắn không phải là đối thủ của chị Đạm Đài, và trận quyết chiến cuối cùng vào ba năm sau, chị chắc chắn có thể đánh bại được Trần Gia Bảo”Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu nói: “Không, tôi không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo”“Cái gì”Koga Yiren bị làm cho hoảng sợ, phanh xe gấp, theo quán tính cực lớn, toàn bộ cơ thể của cô ta nghiêng về phía trước, gần như đập vào tay lái.Tuy nhiên, cô ta không quan tâm tới, quay đầu lại và nói trong sự sửng sốt:“Thế nhưng Trần Gia Bảo lợi hại như thế sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ Trần Gia Bảo vẫn bảo toàn thực lực khi giao đấu với Fujishima Senga hay sao?”“Theo như tôi biết, anh ấy đã thật sự bảo toàn sức mạnh của mình, còn có, cô hãy tiếp tục lái xe đi” Đạm Đài Thái Vũ sắc mặt nghiêm túc, ít nhất, trong “Thiên Địa Nhân †am kiếm, Trần Gia Bảo thậm chí còn không dùng đến địa kiếm.Cũng chính bởi vì cô ta đã nhìn thấy "Liệt địa kiếm của Trần Gia Bảo, cho nên mới không có tự tin có thể đánh bại Trần Gia Bảo.“Được rồi... được rồi." Koga Yiren vội vàng đạp chân ga để tiếp tục lên đường một lại nữa, hiện tại cô ta đã hoàn toàn bị làm cho hoảng sợ, đối mặt với cường giả tuyệt thếFujishima Senga thậm chí Trần Gia Bảo còn bảo toàn sức mạnh của mình, anh ta cũng quá nghịch thiên phải không?
Về phần Đạm Đài Thái Vũ, cô ta đang ngồi ở ghế lái phụ, nhắm mắt nghỉ ngơi, thanh kiếm Thu Thủy vẫn nằm yên lặng ở băng ghế sau. Koga Yiren thỉnh thoảng nhìn sang Đạm Đài Thái Vũ, muốn nói chuyện nhưng lại ngừng lại. “Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”
Đột nhiên, Đạm Đài Thái Vũ mở mắt ra, quay đầu lại nhìn Koga Yiren.
Koga Yiren cố nặn ra một nụ cười và nói: Cảm ơn chị Đạm Đài, nếu như không có phải cuối cùng có chị đứng ra thì Phái Koga nhà của chúng em có thể sẽ không giữ được tối hôm nay”
Trước tối nay, cô vẫn còn cảm thấy mình và Đạm Đài Thái Vũ là chị em giống nhau, nhưng mà tối hôm nay, Đạm Đài Thái Vũ đã thể hiện một sức mạnh gần như khó tin, sau khi trấn áp được bố của cô thì cô cảm thấy giữa cô và Đạm Đài Thái Vũ có một khoảng cách vô hình rất lớn. Đạm Đài Thái Vũ mỉm cười, nói: “Đừng khách sáo, nói thật ra thì tôi cũng có một phần trách nhiệm, nếu như tôi không tới giúp Trần Gia Bảo, Phái Koga cũng sẽ không rơi vào tình huống xấu hổ như thế”
“Chị Đạm Đài không cần phải giải thích, em có thể hiểu được... " Koga Yiren nói đến đây, đột nhiên không giấu nổi sự †ò mò, nói:
“Nhưng mà em rất tò mò, chị Đạm Đài và Trần Gia Bảo rốt cuộc là có quan hệ gì? Nếu nói hai người là bạn bè, thì chị và Trần Gia Bảo lại đối mặt với nhau bằng kiếm, nếu nói
hai người là kẻ thù, thì chị lại cố ý giúp Trần Gia Bảo..." Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu, nắm chặt tay, kiên định nói: “Trần Gia Bảo là đối thủ lớn nhất cuộc đời của tôi”
“Nếu đã là đối thủ, vậy tại sao chị Đạm Đài lại còn giúp đỡ Trân Gia Bảo?” Koga Yiren sửng sốt, câu trả lời của Đạm Đài Thái Vũ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô!
Đạm Đài Thái Vũ kể lại ngắn gọn mối ân oán của cô ta với Trần Gia Bảo, cuối cùng nói:
“Thời gian còn có chưa đầy ba năm nữa thì tôi sẽ có một cuộc độ sức với Trần Gia Bảo, trận quyết chiến này rất quan trọng đối với tôi, tôi tuyệt đối không thể để Trần Gia Bảo chết trong tay của người khác”
“Vì vậy, mặc dù tôi cảm thấy rất có lỗi với cô, nhưng lúc mà Trần Gia Bảo đối mặt với sự bao vây của ba "cường giả truyền kỳ trung kỳ”, tôi phải đứng lên và giúp đỡ anh ta"
“Hóa ra mọi chuyện là như vậy” Koga Yiren chợt nhận ra, nở một nụ cười có chút tôn kính, nói:
"Đây là lần đầu tiên em thấy có một người có thể trấn áp bố em và lga Chiho, ngay cả Fujishima Senga cũng không làm được, mà Trần Gia Bảo còn lợi hại hơn Fujishima. Senga nhiều hơn nữa. Điều này cho thấy Trần Gia Bảo. chắc chắn không phải là đối thủ của chị Đạm Đài, và trận quyết chiến cuối cùng vào ba năm sau, chị chắc chắn có thể đánh bại được Trần Gia Bảo”
Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu nói: “Không, tôi không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo”
“Cái gì”
Koga Yiren bị làm cho hoảng sợ, phanh xe gấp, theo quán tính cực lớn, toàn bộ cơ thể của cô ta nghiêng về phía trước, gần như đập vào tay lái.
Tuy nhiên, cô ta không quan tâm tới, quay đầu lại và nói trong sự sửng sốt:
“Thế nhưng Trần Gia Bảo lợi hại như thế sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ Trần Gia Bảo vẫn bảo toàn thực lực khi giao đấu với Fujishima Senga hay sao?”
“Theo như tôi biết, anh ấy đã thật sự bảo toàn sức mạnh của mình, còn có, cô hãy tiếp tục lái xe đi” Đạm Đài Thái Vũ sắc mặt nghiêm túc, ít nhất, trong “Thiên Địa Nhân †am kiếm, Trần Gia Bảo thậm chí còn không dùng đến địa kiếm.
Cũng chính bởi vì cô ta đã nhìn thấy "Liệt địa kiếm của Trần Gia Bảo, cho nên mới không có tự tin có thể đánh bại Trần Gia Bảo.
“Được rồi... được rồi." Koga Yiren vội vàng đạp chân ga để tiếp tục lên đường một lại nữa, hiện tại cô ta đã hoàn toàn bị làm cho hoảng sợ, đối mặt với cường giả tuyệt thế
Fujishima Senga thậm chí Trần Gia Bảo còn bảo toàn sức mạnh của mình, anh ta cũng quá nghịch thiên phải không?
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Về phần Đạm Đài Thái Vũ, cô ta đang ngồi ở ghế lái phụ, nhắm mắt nghỉ ngơi, thanh kiếm Thu Thủy vẫn nằm yên lặng ở băng ghế sau. Koga Yiren thỉnh thoảng nhìn sang Đạm Đài Thái Vũ, muốn nói chuyện nhưng lại ngừng lại. “Cô có chuyện muốn nói với tôi sao?”Đột nhiên, Đạm Đài Thái Vũ mở mắt ra, quay đầu lại nhìn Koga Yiren.Koga Yiren cố nặn ra một nụ cười và nói: Cảm ơn chị Đạm Đài, nếu như không có phải cuối cùng có chị đứng ra thì Phái Koga nhà của chúng em có thể sẽ không giữ được tối hôm nay”Trước tối nay, cô vẫn còn cảm thấy mình và Đạm Đài Thái Vũ là chị em giống nhau, nhưng mà tối hôm nay, Đạm Đài Thái Vũ đã thể hiện một sức mạnh gần như khó tin, sau khi trấn áp được bố của cô thì cô cảm thấy giữa cô và Đạm Đài Thái Vũ có một khoảng cách vô hình rất lớn. Đạm Đài Thái Vũ mỉm cười, nói: “Đừng khách sáo, nói thật ra thì tôi cũng có một phần trách nhiệm, nếu như tôi không tới giúp Trần Gia Bảo, Phái Koga cũng sẽ không rơi vào tình huống xấu hổ như thế”“Chị Đạm Đài không cần phải giải thích, em có thể hiểu được... " Koga Yiren nói đến đây, đột nhiên không giấu nổi sự †ò mò, nói:“Nhưng mà em rất tò mò, chị Đạm Đài và Trần Gia Bảo rốt cuộc là có quan hệ gì? Nếu nói hai người là bạn bè, thì chị và Trần Gia Bảo lại đối mặt với nhau bằng kiếm, nếu nói hai người là kẻ thù, thì chị lại cố ý giúp Trần Gia Bảo..." Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu, nắm chặt tay, kiên định nói: “Trần Gia Bảo là đối thủ lớn nhất cuộc đời của tôi”“Nếu đã là đối thủ, vậy tại sao chị Đạm Đài lại còn giúp đỡ Trân Gia Bảo?” Koga Yiren sửng sốt, câu trả lời của Đạm Đài Thái Vũ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô!Đạm Đài Thái Vũ kể lại ngắn gọn mối ân oán của cô ta với Trần Gia Bảo, cuối cùng nói:“Thời gian còn có chưa đầy ba năm nữa thì tôi sẽ có một cuộc độ sức với Trần Gia Bảo, trận quyết chiến này rất quan trọng đối với tôi, tôi tuyệt đối không thể để Trần Gia Bảo chết trong tay của người khác”“Vì vậy, mặc dù tôi cảm thấy rất có lỗi với cô, nhưng lúc mà Trần Gia Bảo đối mặt với sự bao vây của ba "cường giả truyền kỳ trung kỳ”, tôi phải đứng lên và giúp đỡ anh ta"“Hóa ra mọi chuyện là như vậy” Koga Yiren chợt nhận ra, nở một nụ cười có chút tôn kính, nói:"Đây là lần đầu tiên em thấy có một người có thể trấn áp bố em và lga Chiho, ngay cả Fujishima Senga cũng không làm được, mà Trần Gia Bảo còn lợi hại hơn Fujishima. Senga nhiều hơn nữa. Điều này cho thấy Trần Gia Bảo. chắc chắn không phải là đối thủ của chị Đạm Đài, và trận quyết chiến cuối cùng vào ba năm sau, chị chắc chắn có thể đánh bại được Trần Gia Bảo”Đạm Đài Thái Vũ lắc đầu nói: “Không, tôi không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo”“Cái gì”Koga Yiren bị làm cho hoảng sợ, phanh xe gấp, theo quán tính cực lớn, toàn bộ cơ thể của cô ta nghiêng về phía trước, gần như đập vào tay lái.Tuy nhiên, cô ta không quan tâm tới, quay đầu lại và nói trong sự sửng sốt:“Thế nhưng Trần Gia Bảo lợi hại như thế sao? Chẳng lẽ... chẳng lẽ Trần Gia Bảo vẫn bảo toàn thực lực khi giao đấu với Fujishima Senga hay sao?”“Theo như tôi biết, anh ấy đã thật sự bảo toàn sức mạnh của mình, còn có, cô hãy tiếp tục lái xe đi” Đạm Đài Thái Vũ sắc mặt nghiêm túc, ít nhất, trong “Thiên Địa Nhân †am kiếm, Trần Gia Bảo thậm chí còn không dùng đến địa kiếm.Cũng chính bởi vì cô ta đã nhìn thấy "Liệt địa kiếm của Trần Gia Bảo, cho nên mới không có tự tin có thể đánh bại Trần Gia Bảo.“Được rồi... được rồi." Koga Yiren vội vàng đạp chân ga để tiếp tục lên đường một lại nữa, hiện tại cô ta đã hoàn toàn bị làm cho hoảng sợ, đối mặt với cường giả tuyệt thếFujishima Senga thậm chí Trần Gia Bảo còn bảo toàn sức mạnh của mình, anh ta cũng quá nghịch thiên phải không?