Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2363
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Trân Gia Bảo muốn giết tôi? Mặc dù Terai Chika đã chuẩn bị tốt tâm lý từ rất lâu, nhưng mà sau khi chính tai mình nghe Trần Gia Bảo nói điều này thì trong lòng vẫn sinh ra một sự kinh hoảng sợ hãi, khuôn mặt nhỏ của cô ta ngây ra một lúc.Niwa Sayaya kinh hoảng, quên đi nỗi sợ ở trong lòng, hét †o lên:“Đồ khốn, nếu anh dám động vào một cọng tóc của Terai Chika, người Nhật Bản chúng tôi chắc chắn sẽ không buông tha cho anh, thậm chí, tôi sẽ mời “Kiếm Thánh” Musashi Mari đuổi giết anh, khiến anh sống không được, chết cũng không xong”Trân Gia Bảo quay đầu nhìn Niwa Sayaya, đột nhiên vẻ mặt kỳ quái nói:“Anh lo lắng cho cô ta như vậy, chẳng lẽ, anh thích cô ta sao?”“Không sai” Niwa Sayaya kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nói: “Cô Chika xinh đẹp không ai bằng, thanh khiết, thông minh, lại là một người xinh đẹp nhất thế giới, tôi thích cô ấy thì có gì kì lạ chứ?”Trần Gia Bảo mỉm cười nói:"Không kì lạ, nhưng mà, mặc dù tôi có thù oán với cô ta, nhưng mà công bằng mà nói, nhìn thấy biểu hiện hiện tại của anh, anh thật sự không xứng với cô ta, vì vậy, tôi đoán rằng, Terai Chika đã từ chối anh phải không?”Có một chút ngạc nhiên hiện lên trong mắt Terai Chika,không ngờ răng, Trần Gia Bảo lại hiểu bản thân cô ta như vậy.Sắc mặt Niwa Sayaya thay đổi, bởi vì Trần Gia Bảo nói hoàn toàn chính xác, Terai Chika luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách với anh ta, nhưng ngoài mặt anh ta vẫn giả vờ nói: “Điều này thì có liên quan gì tới anh?”ũng không có liên quan gì lớn, chỉ là tôi đột nhiên nhớtới một mùi vị tồi tệ, có thể cùng dạy cho hai người các anh “Trần Gia Bảo nở một nụ cười nghiền ngẫm, sau khi nói xong, đi đến chỗ của Terai Chika.“Anh... anh muốn làm cái gì?” Terai Chika lắp bắp nói, không dám tiến lên phía trước một bước.Trong lòng Terai Chika sinh ra một dự cảm không tốt lành.Mà ở trong góc sân, Chikino Kitano đã âm thầm theo dõi tất cả mọi chuyện trong phòng khách, có ý muốn tìm người tới để cứu Terai Chika, nhưng cô ta không biết làm cách nào liên lạc với Thiên Mệnh Âm Dương Sư và “Kiếm Thánh” Musashi Mari, mà tìm người khác tới thì cũng không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo, chỉ có thể nhìn thấy chết mà không thể cứu trong vô vọng.Trong một thời gian, cô ta chỉ có thể nhìn Trần Gia Bảo đi về phía trước Terai Chika, trong lòng lo lắng giống như kiến bò trên chảo nóng.Dưới cái nhìn của tất cả mọi người ở đây, Trần Gia Bảo. đưa tay ra, khiêu khích chiếc căm trắng và mịn màng của Terai Chika.Dự cảm không tốt ở trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ, trong vô thức cô ta muốn lùi lại phía sau.“Đừng di chuyển” Trần Gia Bảo mở miệng nói, trong giọng nói có một vẻ nghiêm nghị không thể phủ nhận. Terai Chika trong lòng run lên, cô ta không dám nhúc nhích nữa, thành thật đứng ở đó.Khóe miệng Trần Gia Bảo mỉm cười, cúi đầu, chậm rãi hôn lên đôi môi hồng hào của Terai Chika.Con ngươi trong mắt Terai Chika đột nhiên co rút lại, Trần Gia Bảo muốn hôn cô ta sao?Trong lòng cô ta tràn đầy sự phản kháng, nhưng mà cô ta cũng biết rằng, hiện tại cô ta không có chỗ cho sự phản kháng.Trong lòng thở dài, chỉ có thể nhắm chặt mắt vào.Trong tâm tâm đem Trần Gia Bảo thành một con lợn, chính là bị một con lợn cắn... Bỏ đi, con lợn thì quá xấu rồi, cứ nghĩ đó là Trần Gia Bảo đi.
Trân Gia Bảo muốn giết tôi? Mặc dù Terai Chika đã chuẩn bị tốt tâm lý từ rất lâu, nhưng mà sau khi chính tai mình nghe Trần Gia Bảo nói điều này thì trong lòng vẫn sinh ra một sự kinh hoảng sợ hãi, khuôn mặt nhỏ của cô ta ngây ra một lúc.
Niwa Sayaya kinh hoảng, quên đi nỗi sợ ở trong lòng, hét †o lên:
“Đồ khốn, nếu anh dám động vào một cọng tóc của Terai Chika, người Nhật Bản chúng tôi chắc chắn sẽ không buông tha cho anh, thậm chí, tôi sẽ mời “Kiếm Thánh” Musashi Mari đuổi giết anh, khiến anh sống không được, chết cũng không xong”
Trân Gia Bảo quay đầu nhìn Niwa Sayaya, đột nhiên vẻ mặt kỳ quái nói:
“Anh lo lắng cho cô ta như vậy, chẳng lẽ, anh thích cô ta sao?”
“Không sai” Niwa Sayaya kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nói: “Cô Chika xinh đẹp không ai bằng, thanh khiết, thông minh, lại là một người xinh đẹp nhất thế giới, tôi thích cô ấy thì có gì kì lạ chứ?”
Trần Gia Bảo mỉm cười nói:
"Không kì lạ, nhưng mà, mặc dù tôi có thù oán với cô ta, nhưng mà công bằng mà nói, nhìn thấy biểu hiện hiện tại của anh, anh thật sự không xứng với cô ta, vì vậy, tôi đoán rằng, Terai Chika đã từ chối anh phải không?”
Có một chút ngạc nhiên hiện lên trong mắt Terai Chika,
không ngờ răng, Trần Gia Bảo lại hiểu bản thân cô ta như vậy.
Sắc mặt Niwa Sayaya thay đổi, bởi vì Trần Gia Bảo nói hoàn toàn chính xác, Terai Chika luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách với anh ta, nhưng ngoài mặt anh ta vẫn giả vờ nói: “Điều này thì có liên quan gì tới anh?”
ũng không có liên quan gì lớn, chỉ là tôi đột nhiên nhớ
tới một mùi vị tồi tệ, có thể cùng dạy cho hai người các anh “Trần Gia Bảo nở một nụ cười nghiền ngẫm, sau khi nói xong, đi đến chỗ của Terai Chika.
“Anh... anh muốn làm cái gì?” Terai Chika lắp bắp nói, không dám tiến lên phía trước một bước.
Trong lòng Terai Chika sinh ra một dự cảm không tốt lành.
Mà ở trong góc sân, Chikino Kitano đã âm thầm theo dõi tất cả mọi chuyện trong phòng khách, có ý muốn tìm người tới để cứu Terai Chika, nhưng cô ta không biết làm cách nào liên lạc với Thiên Mệnh Âm Dương Sư và “Kiếm Thánh” Musashi Mari, mà tìm người khác tới thì cũng không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo, chỉ có thể nhìn thấy chết mà không thể cứu trong vô vọng.
Trong một thời gian, cô ta chỉ có thể nhìn Trần Gia Bảo đi về phía trước Terai Chika, trong lòng lo lắng giống như kiến bò trên chảo nóng.
Dưới cái nhìn của tất cả mọi người ở đây, Trần Gia Bảo. đưa tay ra, khiêu khích chiếc căm trắng và mịn màng của Terai Chika.
Dự cảm không tốt ở trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ, trong vô thức cô ta muốn lùi lại phía sau.
“Đừng di chuyển” Trần Gia Bảo mở miệng nói, trong giọng nói có một vẻ nghiêm nghị không thể phủ nhận. Terai Chika trong lòng run lên, cô ta không dám nhúc nhích nữa, thành thật đứng ở đó.
Khóe miệng Trần Gia Bảo mỉm cười, cúi đầu, chậm rãi hôn lên đôi môi hồng hào của Terai Chika.
Con ngươi trong mắt Terai Chika đột nhiên co rút lại, Trần Gia Bảo muốn hôn cô ta sao?
Trong lòng cô ta tràn đầy sự phản kháng, nhưng mà cô ta cũng biết rằng, hiện tại cô ta không có chỗ cho sự phản kháng.
Trong lòng thở dài, chỉ có thể nhắm chặt mắt vào.
Trong tâm tâm đem Trần Gia Bảo thành một con lợn, chính là bị một con lợn cắn... Bỏ đi, con lợn thì quá xấu rồi, cứ nghĩ đó là Trần Gia Bảo đi.
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Trân Gia Bảo muốn giết tôi? Mặc dù Terai Chika đã chuẩn bị tốt tâm lý từ rất lâu, nhưng mà sau khi chính tai mình nghe Trần Gia Bảo nói điều này thì trong lòng vẫn sinh ra một sự kinh hoảng sợ hãi, khuôn mặt nhỏ của cô ta ngây ra một lúc.Niwa Sayaya kinh hoảng, quên đi nỗi sợ ở trong lòng, hét †o lên:“Đồ khốn, nếu anh dám động vào một cọng tóc của Terai Chika, người Nhật Bản chúng tôi chắc chắn sẽ không buông tha cho anh, thậm chí, tôi sẽ mời “Kiếm Thánh” Musashi Mari đuổi giết anh, khiến anh sống không được, chết cũng không xong”Trân Gia Bảo quay đầu nhìn Niwa Sayaya, đột nhiên vẻ mặt kỳ quái nói:“Anh lo lắng cho cô ta như vậy, chẳng lẽ, anh thích cô ta sao?”“Không sai” Niwa Sayaya kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nói: “Cô Chika xinh đẹp không ai bằng, thanh khiết, thông minh, lại là một người xinh đẹp nhất thế giới, tôi thích cô ấy thì có gì kì lạ chứ?”Trần Gia Bảo mỉm cười nói:"Không kì lạ, nhưng mà, mặc dù tôi có thù oán với cô ta, nhưng mà công bằng mà nói, nhìn thấy biểu hiện hiện tại của anh, anh thật sự không xứng với cô ta, vì vậy, tôi đoán rằng, Terai Chika đã từ chối anh phải không?”Có một chút ngạc nhiên hiện lên trong mắt Terai Chika,không ngờ răng, Trần Gia Bảo lại hiểu bản thân cô ta như vậy.Sắc mặt Niwa Sayaya thay đổi, bởi vì Trần Gia Bảo nói hoàn toàn chính xác, Terai Chika luôn tỏ ra lạnh lùng, xa cách với anh ta, nhưng ngoài mặt anh ta vẫn giả vờ nói: “Điều này thì có liên quan gì tới anh?”ũng không có liên quan gì lớn, chỉ là tôi đột nhiên nhớtới một mùi vị tồi tệ, có thể cùng dạy cho hai người các anh “Trần Gia Bảo nở một nụ cười nghiền ngẫm, sau khi nói xong, đi đến chỗ của Terai Chika.“Anh... anh muốn làm cái gì?” Terai Chika lắp bắp nói, không dám tiến lên phía trước một bước.Trong lòng Terai Chika sinh ra một dự cảm không tốt lành.Mà ở trong góc sân, Chikino Kitano đã âm thầm theo dõi tất cả mọi chuyện trong phòng khách, có ý muốn tìm người tới để cứu Terai Chika, nhưng cô ta không biết làm cách nào liên lạc với Thiên Mệnh Âm Dương Sư và “Kiếm Thánh” Musashi Mari, mà tìm người khác tới thì cũng không phải là đối thủ của Trần Gia Bảo, chỉ có thể nhìn thấy chết mà không thể cứu trong vô vọng.Trong một thời gian, cô ta chỉ có thể nhìn Trần Gia Bảo đi về phía trước Terai Chika, trong lòng lo lắng giống như kiến bò trên chảo nóng.Dưới cái nhìn của tất cả mọi người ở đây, Trần Gia Bảo. đưa tay ra, khiêu khích chiếc căm trắng và mịn màng của Terai Chika.Dự cảm không tốt ở trong lòng càng ngày càng mạnh mẽ, trong vô thức cô ta muốn lùi lại phía sau.“Đừng di chuyển” Trần Gia Bảo mở miệng nói, trong giọng nói có một vẻ nghiêm nghị không thể phủ nhận. Terai Chika trong lòng run lên, cô ta không dám nhúc nhích nữa, thành thật đứng ở đó.Khóe miệng Trần Gia Bảo mỉm cười, cúi đầu, chậm rãi hôn lên đôi môi hồng hào của Terai Chika.Con ngươi trong mắt Terai Chika đột nhiên co rút lại, Trần Gia Bảo muốn hôn cô ta sao?Trong lòng cô ta tràn đầy sự phản kháng, nhưng mà cô ta cũng biết rằng, hiện tại cô ta không có chỗ cho sự phản kháng.Trong lòng thở dài, chỉ có thể nhắm chặt mắt vào.Trong tâm tâm đem Trần Gia Bảo thành một con lợn, chính là bị một con lợn cắn... Bỏ đi, con lợn thì quá xấu rồi, cứ nghĩ đó là Trần Gia Bảo đi.