Chương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ…
Chương 2397
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Sắc mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ liền thay đổi.Hữu Hạ Chân Nam chết rồi, chết trong tay của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, càng là trực tiếp chết trước mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ.Đáng sợ nhất là, cho dù Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đều là cường giả siêu bậc nhất đương thời, lại hoàn toàn nhìn không ra Thiên Mệnh Âm Dương Sư là làm như thế nào giết Hữu Hạ Chân Nam.Chân không động đậy, tay không nhúc nhích, thậm chí ngồi ở trên đệm cói trên mặt còn đang nở nụ cười, chỉ nhìn nhau thôi, thì có thể im hơi lặng tiếng g iết chết một người thành niên, thủ đoạn quỷ quái khó đoán này, thực sự khủng khiếp, quả thật khiến người chẳng thế đề phòng!Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, đều nhìn thấy kinh ngạc trong mắt của đối phương.“Kéo thi thể ra ngoài đi” Thiên Mệnh Âm Dương Sư dặn dò một tiếng với Takasugi Narumi, khoé miệng vẫn nở nụ cười thân thiện, giống như trước mặt ông ta không phải là thi thể, mà chỉ là một con sâu cái kiến... Không, là thứ còn không băng con sâu cái ki Takasugi Narumi đi đến phía trước thi thể của Hữu Hạ Chân Nam, lắc đầu thở dài, kéo chân phải của thi thể, đi về phía ngoài.“Được rồi, bây giờ có thể tiếp tục cuộc trò chuyện giữa chúng ta rồi” Ánh mắt của Thiên Mệnh Âm Dương Sư lại về tới trên người của Trần Gia Bảo.Hầu như là bản năng của cơ thể, ánh mắt của Trần Gia Bảo đột nhiên co thắt lại, cưỡng ép áp chế xung động nhảy lên của cơ thể, vẫn khoanh chân ngồi trên đệm cói, chỉ là thần sắc ít nhiều đã trở nên nặng nề.Chỉ nghe Thiên Mệnh Âm Dương Sư tiếp tục nói lời câu hỏi đầu tiên của cậu, Ngọc tỷ Truyền Quốc ở trong tay tôi, nhưng mà tôi sẽ không giao nó cho cậu, bởi vì nó đối với tôi mà nói, có tác dụng rất biệt Đạm Đài Thái Vũ hừ một tiếng, nói: “Nếu đã không địnhgiao Ngọc tỷ Truyền Quốc cho chúng tôi, thế ông trực tiếp phủ nhận “Tỷ ngọc Truyền Quốc” ở trong tay ông là được rồi, lại hà cờ phóng khoáng phơi bày ra đây?”Thiên Mệnh Âm Dương Sư mỉm cười nói: “Bởi vì cho dù các người phát huy ra sức ba bò chín trâu, hoặc là nghĩ ra mọi cách có thể suy nghĩ ra, đều không thể từ trong tay tôi giành mất Ngọc tỷ Truyền Quốc, nếu đã như vậy, tôi lại hà cớ giấu giấu diếm diếm, làm ra bộ dạng tiểu nhân?” Đáp án của ông ta rất đơn giản, nhưng cũng rất vô tình, sự tự tin lớn mạnh của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, và ý khinh miệt sâu đậm đối với Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái VũITrần Gia Bảo cười lạnh hai tiếng, nói: “Khẩu khí rất cuồng vọng, nói như thế, chúng tôi chỉ đành xuống tay tranh giành rồi”“Cho dù xuống tay tranh giành, kết quả cũng sẽ không có gì thay đối” Thiên Mệnh Âm Dương Sư xua tay, mỉm cười nói: “Bây giờ thời gian còn rất nhiều, không cần thiết vội vã động tay, chẳng lẽ cậu không muốn biết, tại sao tôi muốn lấy Ngọc tỷ Truyền Quốc, tác dụng lại là gì sao?” Trân Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, trong lòng hai người âm thầm kỳ lạ, hoàn toàn nhìn không hiểu Thiên Mệnh Âm Dương Sư đang đánh bài toán gì?Trần Gia Bảo không nhịn được cau mày hỏi rằng: “Ông sẽ hào phóng như vậy, đem tất cả bí mật đều nói tôi biết?” “Không phải tôi hào phóng” Khóe miệng của Thiên Mệnh Âm Dương Sư nhếch lên một nụ cười, bình thản nói rằng: “Chỉ là tôi biết, người chết là có thể giữ bí mật nhất”Ý ngoài lời nói, hôm nay Trần Gia Bảo chết chắc không nghỉ ngờ gì, thế thì ông ta Thiên Mệnh Âm Dương Sư đem tất cả bí mật đều nói cho Trần Gia Bảo biết cũng không có quan hệ gì.Đạm Đài Thái Vũ hơi thay đổi sắc mặt.Trần Gia Bảo nở nụ cười lạnh lùng nói: “Ông khá là tự tin đấy, đáng tiếc tôi Trân Gia Bảo cũng không phải người mặc cho người khác chém giết, ông muốn giết tôi, cũng không phải một chuyện dễ dàng”
Sắc mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ liền thay đổi.
Hữu Hạ Chân Nam chết rồi, chết trong tay của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, càng là trực tiếp chết trước mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ.
Đáng sợ nhất là, cho dù Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đều là cường giả siêu bậc nhất đương thời, lại hoàn toàn nhìn không ra Thiên Mệnh Âm Dương Sư là làm như thế nào giết Hữu Hạ Chân Nam.
Chân không động đậy, tay không nhúc nhích, thậm chí ngồi ở trên đệm cói trên mặt còn đang nở nụ cười, chỉ nhìn nhau thôi, thì có thể im hơi lặng tiếng g iết chết một người thành niên, thủ đoạn quỷ quái khó đoán này, thực sự khủng khiếp, quả thật khiến người chẳng thế đề phòng!
Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, đều nhìn thấy kinh ngạc trong mắt của đối phương.
“Kéo thi thể ra ngoài đi” Thiên Mệnh Âm Dương Sư dặn dò một tiếng với Takasugi Narumi, khoé miệng vẫn nở nụ cười thân thiện, giống như trước mặt ông ta không phải là thi thể, mà chỉ là một con sâu cái kiến... Không, là thứ còn không băng con sâu cái ki Takasugi Narumi đi đến phía trước thi thể của Hữu Hạ Chân Nam, lắc đầu thở dài, kéo chân phải của thi thể, đi về phía ngoài.
“Được rồi, bây giờ có thể tiếp tục cuộc trò chuyện giữa chúng ta rồi” Ánh mắt của Thiên Mệnh Âm Dương Sư lại về tới trên người của Trần Gia Bảo.
Hầu như là bản năng của cơ thể, ánh mắt của Trần Gia Bảo đột nhiên co thắt lại, cưỡng ép áp chế xung động nhảy lên của cơ thể, vẫn khoanh chân ngồi trên đệm cói, chỉ là thần sắc ít nhiều đã trở nên nặng nề.
Chỉ nghe Thiên Mệnh Âm Dương Sư tiếp tục nói lời câu hỏi đầu tiên của cậu, Ngọc tỷ Truyền Quốc ở trong tay tôi, nhưng mà tôi sẽ không giao nó cho cậu, bởi vì nó đối với tôi mà nói, có tác dụng rất biệt Đạm Đài Thái Vũ hừ một tiếng, nói: “Nếu đã không định
giao Ngọc tỷ Truyền Quốc cho chúng tôi, thế ông trực tiếp phủ nhận “Tỷ ngọc Truyền Quốc” ở trong tay ông là được rồi, lại hà cờ phóng khoáng phơi bày ra đây?”
Thiên Mệnh Âm Dương Sư mỉm cười nói: “Bởi vì cho dù các người phát huy ra sức ba bò chín trâu, hoặc là nghĩ ra mọi cách có thể suy nghĩ ra, đều không thể từ trong tay tôi giành mất Ngọc tỷ Truyền Quốc, nếu đã như vậy, tôi lại hà cớ giấu giấu diếm diếm, làm ra bộ dạng tiểu nhân?” Đáp án của ông ta rất đơn giản, nhưng cũng rất vô tình, sự tự tin lớn mạnh của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, và ý khinh miệt sâu đậm đối với Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái VũI
Trần Gia Bảo cười lạnh hai tiếng, nói: “Khẩu khí rất cuồng vọng, nói như thế, chúng tôi chỉ đành xuống tay tranh giành rồi”
“Cho dù xuống tay tranh giành, kết quả cũng sẽ không có gì thay đối” Thiên Mệnh Âm Dương Sư xua tay, mỉm cười nói: “Bây giờ thời gian còn rất nhiều, không cần thiết vội vã động tay, chẳng lẽ cậu không muốn biết, tại sao tôi muốn lấy Ngọc tỷ Truyền Quốc, tác dụng lại là gì sao?” Trân Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, trong lòng hai người âm thầm kỳ lạ, hoàn toàn nhìn không hiểu Thiên Mệnh Âm Dương Sư đang đánh bài toán gì?
Trần Gia Bảo không nhịn được cau mày hỏi rằng: “Ông sẽ hào phóng như vậy, đem tất cả bí mật đều nói tôi biết?” “Không phải tôi hào phóng” Khóe miệng của Thiên Mệnh Âm Dương Sư nhếch lên một nụ cười, bình thản nói rằng: “Chỉ là tôi biết, người chết là có thể giữ bí mật nhất”
Ý ngoài lời nói, hôm nay Trần Gia Bảo chết chắc không nghỉ ngờ gì, thế thì ông ta Thiên Mệnh Âm Dương Sư đem tất cả bí mật đều nói cho Trần Gia Bảo biết cũng không có quan hệ gì.
Đạm Đài Thái Vũ hơi thay đổi sắc mặt.
Trần Gia Bảo nở nụ cười lạnh lùng nói: “Ông khá là tự tin đấy, đáng tiếc tôi Trân Gia Bảo cũng không phải người mặc cho người khác chém giết, ông muốn giết tôi, cũng không phải một chuyện dễ dàng”
Cực Phẩm Thần YTác giả: Hoa KhôiTruyện Đô ThịChương 1 Mùa hè nóng bức cùng tiếng còi xe inh ỏi trên đường, lúc này ba chiếc xe cảnh sát đang lao nhanh vun vút đi thực hiện một nhiệm vụ quan trọng! Chỉ có điều kỳ lạ là, trong một chiếc xe cảnh sát có một nam thanh niên ăn mặc nửa kín nửa hở, kèm theo một nụ cười trên môi cùng cái nhìn lười nhác, khác hẳn với không khí khẩn trương căng thẳng của đồng nghiệp. “Người xưa nói cuộc sống dưới núi này muôn màu muôn vẻ, phụ nữ mỗi người một vẻ đẹp lộng lẫy kiêu sa. Mong rằng người xưa không nói dối mình, bằng không, khi trở về núi, mình sẽ ăn hết chỗ thuốc được luyện từ sen tuyết ngàn năm như ăn kẹo dẻo!” Vừa nghĩ đến viễn cảnh thành phố đâu đâu cũng toàn người đẹp, trong lòng chàng thanh niên bỗng cảm thấy thích thú. Anh ta khoảng mười bảy mười tám tuổi, với một chiếc áo màu xanh, quần jean và đôi giày vải, ăn mặc nửa kín nửa hở, có chút xuề xòa. Nhưng bù lại là ngoại hình điển trai, đặc biệt là đôi mắt đen láy càng thêm nhanh nhẹn, hoạt bát. Trần Gia Bảo là một đứa trẻ mồ côi, lúc nhỏ… Sắc mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ liền thay đổi.Hữu Hạ Chân Nam chết rồi, chết trong tay của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, càng là trực tiếp chết trước mặt của Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ.Đáng sợ nhất là, cho dù Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ đều là cường giả siêu bậc nhất đương thời, lại hoàn toàn nhìn không ra Thiên Mệnh Âm Dương Sư là làm như thế nào giết Hữu Hạ Chân Nam.Chân không động đậy, tay không nhúc nhích, thậm chí ngồi ở trên đệm cói trên mặt còn đang nở nụ cười, chỉ nhìn nhau thôi, thì có thể im hơi lặng tiếng g iết chết một người thành niên, thủ đoạn quỷ quái khó đoán này, thực sự khủng khiếp, quả thật khiến người chẳng thế đề phòng!Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, đều nhìn thấy kinh ngạc trong mắt của đối phương.“Kéo thi thể ra ngoài đi” Thiên Mệnh Âm Dương Sư dặn dò một tiếng với Takasugi Narumi, khoé miệng vẫn nở nụ cười thân thiện, giống như trước mặt ông ta không phải là thi thể, mà chỉ là một con sâu cái kiến... Không, là thứ còn không băng con sâu cái ki Takasugi Narumi đi đến phía trước thi thể của Hữu Hạ Chân Nam, lắc đầu thở dài, kéo chân phải của thi thể, đi về phía ngoài.“Được rồi, bây giờ có thể tiếp tục cuộc trò chuyện giữa chúng ta rồi” Ánh mắt của Thiên Mệnh Âm Dương Sư lại về tới trên người của Trần Gia Bảo.Hầu như là bản năng của cơ thể, ánh mắt của Trần Gia Bảo đột nhiên co thắt lại, cưỡng ép áp chế xung động nhảy lên của cơ thể, vẫn khoanh chân ngồi trên đệm cói, chỉ là thần sắc ít nhiều đã trở nên nặng nề.Chỉ nghe Thiên Mệnh Âm Dương Sư tiếp tục nói lời câu hỏi đầu tiên của cậu, Ngọc tỷ Truyền Quốc ở trong tay tôi, nhưng mà tôi sẽ không giao nó cho cậu, bởi vì nó đối với tôi mà nói, có tác dụng rất biệt Đạm Đài Thái Vũ hừ một tiếng, nói: “Nếu đã không địnhgiao Ngọc tỷ Truyền Quốc cho chúng tôi, thế ông trực tiếp phủ nhận “Tỷ ngọc Truyền Quốc” ở trong tay ông là được rồi, lại hà cờ phóng khoáng phơi bày ra đây?”Thiên Mệnh Âm Dương Sư mỉm cười nói: “Bởi vì cho dù các người phát huy ra sức ba bò chín trâu, hoặc là nghĩ ra mọi cách có thể suy nghĩ ra, đều không thể từ trong tay tôi giành mất Ngọc tỷ Truyền Quốc, nếu đã như vậy, tôi lại hà cớ giấu giấu diếm diếm, làm ra bộ dạng tiểu nhân?” Đáp án của ông ta rất đơn giản, nhưng cũng rất vô tình, sự tự tin lớn mạnh của Thiên Mệnh Âm Dương Sư, và ý khinh miệt sâu đậm đối với Trần Gia Bảo và Đạm Đài Thái VũITrần Gia Bảo cười lạnh hai tiếng, nói: “Khẩu khí rất cuồng vọng, nói như thế, chúng tôi chỉ đành xuống tay tranh giành rồi”“Cho dù xuống tay tranh giành, kết quả cũng sẽ không có gì thay đối” Thiên Mệnh Âm Dương Sư xua tay, mỉm cười nói: “Bây giờ thời gian còn rất nhiều, không cần thiết vội vã động tay, chẳng lẽ cậu không muốn biết, tại sao tôi muốn lấy Ngọc tỷ Truyền Quốc, tác dụng lại là gì sao?” Trân Gia Bảo và Đạm Đài Thái Vũ nhìn nhau, trong lòng hai người âm thầm kỳ lạ, hoàn toàn nhìn không hiểu Thiên Mệnh Âm Dương Sư đang đánh bài toán gì?Trần Gia Bảo không nhịn được cau mày hỏi rằng: “Ông sẽ hào phóng như vậy, đem tất cả bí mật đều nói tôi biết?” “Không phải tôi hào phóng” Khóe miệng của Thiên Mệnh Âm Dương Sư nhếch lên một nụ cười, bình thản nói rằng: “Chỉ là tôi biết, người chết là có thể giữ bí mật nhất”Ý ngoài lời nói, hôm nay Trần Gia Bảo chết chắc không nghỉ ngờ gì, thế thì ông ta Thiên Mệnh Âm Dương Sư đem tất cả bí mật đều nói cho Trần Gia Bảo biết cũng không có quan hệ gì.Đạm Đài Thái Vũ hơi thay đổi sắc mặt.Trần Gia Bảo nở nụ cười lạnh lùng nói: “Ông khá là tự tin đấy, đáng tiếc tôi Trân Gia Bảo cũng không phải người mặc cho người khác chém giết, ông muốn giết tôi, cũng không phải một chuyện dễ dàng”