CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1495
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1495Hạ Chi Tinh ôm mặt khóc lóc, thật sự sợ rồi.“Ba, ba mau lấy tiền ra, nếu không con thật sự sẽ bị bán đi!” Cô ta lại nhìn sang Hạ Nham, giọng điệu gần như van xin.Gò má của Hạ Nham giật mạnh, sau đó nhìn sang Hạ Lãm: “Em ba, chia lợi nhuận gia tộc của tháng sau anh có thể ứng trước không?”Hạ Lãm làm theo việc công: “Cái này thì không được, chia lợi nhuận gia tộc phát khi nào thì chia lúc đó, đâu thể ứng trước?”Hạ Nham lập tức mặt xám như tro, lại ngoảnh đầu nhìn sang Hạ Trân: “Trân, Chi Tinh nói thế nào cũng là chị của cháu, cháu tha cho nó một lần đi.”Hạ Chi Tinh gật đầu lia lịa, cũng quỳ xuống trước Hạ Trân: “Trân, chị biết sai rồi, sau này đổi lại em bắt nạt chị có được không? Chị học tiếng chó sủa.”“Gâu! Gâu! Gâu!”Hạ Chi Tinh thật sự nằm bò ở trước mặt Hạ Trân, học tiếng chó sủa.Phì!Nhìn bộ dạng học tiếng chó sủa của Hạ Chi Tinh, Hạ Trân đã cười.Thấy vậy, Hạ Chi Tinh càng ra sức sủa, thậm chí nhấc một chân lên, học cách chó đi tè.Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên mặt Hạ Trân lập tức biến mất.“Chị đi chết đi.”Sắc mặt của Hạ Chi Tinh lập tức cứng đờ, bị dọa tới mức nói không thành lời.Nhìn một màn này, Hạ Nham chỉ có thể nghiến răng, lấy ra giấy tờ đất: “Đây là hai căn biệt thự đứng tên của nhà tôi, chắc đủ 60 tỷ rồi.”Ông chủ của hai cửa tiệm trực tiếp cầm lấy, không thèm quay đầu mà rời đi.“Đi mau, đứa con trời đánh!”Hạ Nham đã không còn mặt mũi tiếp tục ở lại đây, dẫn Hạ Chi Tinh rời khỏi biệt thự của nhà họ Hạ.Giao ra giấy tờ đất có nghĩa trước khi bọn họ được chia lợi nhuận gia tộc vào tháng sau, về cơ bản đều phải ở khách sạn.Tất cả các bạn bè của Hạ Chi Tinh không biết tại sao, trong lòng cũng rất bất an.Bởi vì bọn họ trước kia cũng không ít lần bắt nạt Hạ Trân.Khi đang muốn rời đi, Hạ Trân lại gọi bọn họ lại: “Các người không ở lại đón sinh nhật với tôi sao? Hôm nay cũng là sinh nhật của tôi.”Mọi người nghe vậy, trên mặt nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc: “Ở lại, ở lại!”Vương Nhất ở một bên nhìn, cũng hài lòng gật đầu.Anh không chỉ khiến Hạ Trân thoát ra được nút thắt đó, cũng khiến trong lòng cô ta dấy lên một loại dã tâm.Những người khác đón sinh nhật với Hạ Trân, Hạ Trân lại chạy tới trước mặt Vương Nhất, cảm giác từ tận đáy lòng.“Anh Vương, cảm ơn anh!”Lúc này, Hạ Trân đã khôi phục nụ cười đơn thuần lương thiện trước đó.
CHƯƠNG 1495
Hạ Chi Tinh ôm mặt khóc lóc, thật sự sợ rồi.
“Ba, ba mau lấy tiền ra, nếu không con thật sự sẽ bị bán đi!” Cô ta lại nhìn sang Hạ Nham, giọng điệu gần như van xin.
Gò má của Hạ Nham giật mạnh, sau đó nhìn sang Hạ Lãm: “Em ba, chia lợi nhuận gia tộc của tháng sau anh có thể ứng trước không?”
Hạ Lãm làm theo việc công: “Cái này thì không được, chia lợi nhuận gia tộc phát khi nào thì chia lúc đó, đâu thể ứng trước?”
Hạ Nham lập tức mặt xám như tro, lại ngoảnh đầu nhìn sang Hạ Trân: “Trân, Chi Tinh nói thế nào cũng là chị của cháu, cháu tha cho nó một lần đi.”
Hạ Chi Tinh gật đầu lia lịa, cũng quỳ xuống trước Hạ Trân: “Trân, chị biết sai rồi, sau này đổi lại em bắt nạt chị có được không? Chị học tiếng chó sủa.”
“Gâu! Gâu! Gâu!”
Hạ Chi Tinh thật sự nằm bò ở trước mặt Hạ Trân, học tiếng chó sủa.
Phì!
Nhìn bộ dạng học tiếng chó sủa của Hạ Chi Tinh, Hạ Trân đã cười.
Thấy vậy, Hạ Chi Tinh càng ra sức sủa, thậm chí nhấc một chân lên, học cách chó đi tè.
Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên mặt Hạ Trân lập tức biến mất.
“Chị đi chết đi.”
Sắc mặt của Hạ Chi Tinh lập tức cứng đờ, bị dọa tới mức nói không thành lời.
Nhìn một màn này, Hạ Nham chỉ có thể nghiến răng, lấy ra giấy tờ đất: “Đây là hai căn biệt thự đứng tên của nhà tôi, chắc đủ 60 tỷ rồi.”
Ông chủ của hai cửa tiệm trực tiếp cầm lấy, không thèm quay đầu mà rời đi.
“Đi mau, đứa con trời đánh!”
Hạ Nham đã không còn mặt mũi tiếp tục ở lại đây, dẫn Hạ Chi Tinh rời khỏi biệt thự của nhà họ Hạ.
Giao ra giấy tờ đất có nghĩa trước khi bọn họ được chia lợi nhuận gia tộc vào tháng sau, về cơ bản đều phải ở khách sạn.
Tất cả các bạn bè của Hạ Chi Tinh không biết tại sao, trong lòng cũng rất bất an.
Bởi vì bọn họ trước kia cũng không ít lần bắt nạt Hạ Trân.
Khi đang muốn rời đi, Hạ Trân lại gọi bọn họ lại: “Các người không ở lại đón sinh nhật với tôi sao? Hôm nay cũng là sinh nhật của tôi.”
Mọi người nghe vậy, trên mặt nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc: “Ở lại, ở lại!”
Vương Nhất ở một bên nhìn, cũng hài lòng gật đầu.
Anh không chỉ khiến Hạ Trân thoát ra được nút thắt đó, cũng khiến trong lòng cô ta dấy lên một loại dã tâm.
Những người khác đón sinh nhật với Hạ Trân, Hạ Trân lại chạy tới trước mặt Vương Nhất, cảm giác từ tận đáy lòng.
“Anh Vương, cảm ơn anh!”
Lúc này, Hạ Trân đã khôi phục nụ cười đơn thuần lương thiện trước đó.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1495Hạ Chi Tinh ôm mặt khóc lóc, thật sự sợ rồi.“Ba, ba mau lấy tiền ra, nếu không con thật sự sẽ bị bán đi!” Cô ta lại nhìn sang Hạ Nham, giọng điệu gần như van xin.Gò má của Hạ Nham giật mạnh, sau đó nhìn sang Hạ Lãm: “Em ba, chia lợi nhuận gia tộc của tháng sau anh có thể ứng trước không?”Hạ Lãm làm theo việc công: “Cái này thì không được, chia lợi nhuận gia tộc phát khi nào thì chia lúc đó, đâu thể ứng trước?”Hạ Nham lập tức mặt xám như tro, lại ngoảnh đầu nhìn sang Hạ Trân: “Trân, Chi Tinh nói thế nào cũng là chị của cháu, cháu tha cho nó một lần đi.”Hạ Chi Tinh gật đầu lia lịa, cũng quỳ xuống trước Hạ Trân: “Trân, chị biết sai rồi, sau này đổi lại em bắt nạt chị có được không? Chị học tiếng chó sủa.”“Gâu! Gâu! Gâu!”Hạ Chi Tinh thật sự nằm bò ở trước mặt Hạ Trân, học tiếng chó sủa.Phì!Nhìn bộ dạng học tiếng chó sủa của Hạ Chi Tinh, Hạ Trân đã cười.Thấy vậy, Hạ Chi Tinh càng ra sức sủa, thậm chí nhấc một chân lên, học cách chó đi tè.Tuy nhiên ngay sau đó, nụ cười trên mặt Hạ Trân lập tức biến mất.“Chị đi chết đi.”Sắc mặt của Hạ Chi Tinh lập tức cứng đờ, bị dọa tới mức nói không thành lời.Nhìn một màn này, Hạ Nham chỉ có thể nghiến răng, lấy ra giấy tờ đất: “Đây là hai căn biệt thự đứng tên của nhà tôi, chắc đủ 60 tỷ rồi.”Ông chủ của hai cửa tiệm trực tiếp cầm lấy, không thèm quay đầu mà rời đi.“Đi mau, đứa con trời đánh!”Hạ Nham đã không còn mặt mũi tiếp tục ở lại đây, dẫn Hạ Chi Tinh rời khỏi biệt thự của nhà họ Hạ.Giao ra giấy tờ đất có nghĩa trước khi bọn họ được chia lợi nhuận gia tộc vào tháng sau, về cơ bản đều phải ở khách sạn.Tất cả các bạn bè của Hạ Chi Tinh không biết tại sao, trong lòng cũng rất bất an.Bởi vì bọn họ trước kia cũng không ít lần bắt nạt Hạ Trân.Khi đang muốn rời đi, Hạ Trân lại gọi bọn họ lại: “Các người không ở lại đón sinh nhật với tôi sao? Hôm nay cũng là sinh nhật của tôi.”Mọi người nghe vậy, trên mặt nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc: “Ở lại, ở lại!”Vương Nhất ở một bên nhìn, cũng hài lòng gật đầu.Anh không chỉ khiến Hạ Trân thoát ra được nút thắt đó, cũng khiến trong lòng cô ta dấy lên một loại dã tâm.Những người khác đón sinh nhật với Hạ Trân, Hạ Trân lại chạy tới trước mặt Vương Nhất, cảm giác từ tận đáy lòng.“Anh Vương, cảm ơn anh!”Lúc này, Hạ Trân đã khôi phục nụ cười đơn thuần lương thiện trước đó.