Tác giả:

Chương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối…

Chương 516

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 516Những giọt nước mắt mà Cẩm Ngu nhẫn nhịn chịu đựng kia rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lần lượt rơi xuống: “Lần này ly biệt, e rằng sẽ xa cách đến âm dương.”Mộ Dung Phong gật đầu: “Muội phải bảo trọng.”Vốn dĩ Cẩm Ngu còn có ngàn vạn lời muốn nói nữa, nhưng giờ phút này không biết phải mở lời như thế nào, cứ như thể đã bị đông cứng lại trong cổ họng.“Chẳng lẽ huynh không có lời nào muốn nói thêm với ta sao?” Nàng ta nhẹ nhàng c*n m** d*** nói: “Dù chỉ là một câu nói ấm áp thôi, cũng có thể khiến ta chống chọi lại cái lạnh khắc nghiệt trên đường đến Mạc Bắc rồi.”Những lời này nói ra vừa đau vừa buồn, trực tiếp bỏ qua sự có mặt của Lãnh Băng Cơ sang một bên, trong lòng nàng than thầm khó chịu.Nàng ta cũng sắp gả đi rồi còn đứng đây lải nha lải nhải mà tán tỉnh lão công nhà mình.Nhưng nhìn đến bộ dạng đáng thương sắp khóc đến nơi của nàng ta, giống như muốn chết vì tình khi thấy khuôn mặt như mướp đắng của Mộ Dung Phong, nàng vẫn nên nhịn xuống, không nhân lúc mà bỏ xuống giếng.Mộ Dung Phong nhẫn nhịn nửa ngày mởi khuyên nhủ một câu: “Đến Mạc Bắc rồi thì không nên tùy hứng, làm bậy làm bạ như khi còn ở Trường An nữa.Bên đó không có ai chống lưng cho muội đâu.”Cẩm Ngu bị những lời này của hắn làm cho nghẹn lại, thân mình run lên, suýt nữa thì tức đến trợn trắng mắt mà ngất xỉu.Trong lòng Lãnh Băng Cơ suýt nữa thì phụt cười ra cả tiếng lợn kêu.Tuyệt kỹ nọc độc đặc biệt của tên thần bổ đao này cuối cùng trừ mình ra thì cũng có người thứ hai bị dính rồi.Rất rõ ràng bản lĩnh chịu đả kích của Cẩm Ngu còn kém xa nàng, cho dù mặt nàng ta rất dày.Nàng ngại ngùng cười, nhưng Cẩm Ngu không định có ý bỏ qua cho nàng: “Biểu ca, muội có thể cùng biểu tẩu nói riêng với nhau mấy câu được không?”Mộ Dung Phong không hề do dự lắc đầu nói: “Không thể.”Một chữ thôi: Ngầu.Cẩm Ngu cười khổ: “Muội đã đến bước đường này rồi, tay cũng trói gà không chặt, biểu ca còn có điều gì không yên tâm được chứ?”Mộ Dung Phong liền ôm lấy vòng eo của Lãnh Băng Cơ nói: “Trước giờ muội hãm hại người khác chưa bao giờ động tay chân.”Hai chữ thôi: Quá ngầu.“Bây giờ là nàng ta đang hại muội, tất cả những thứ này đều là nàng ta và Lục Vu bí mật cùng nhau mưu đồ hãm hại muội! chẳng lẽ huynh không nhìn ra sao?”“Nếu như muội có tâm hại người thì làm sao có thể bị trúng phải bẫy của người khác?”Lời này nói ra vô cùng có lý hợp tình, sứ giả hộ thế đúng là mặt dày vô sỉ không có giới hạn cuối cùng, chỉ ba chữ thôi: Ngầu chết người!Cẩm Ngu đã bỏ cuộc hoàn toàn.“Tình cảm huynh muội chúng ta hơn mười năm, biểu ca, thì ra huynh cũng tàn nhẫn như vậy.”Mộ Dung Phong im lặng, không nói lời nào.Lãnh Băng Cơ thong thả nói: “Bằng không thì sao? Chờ mắt của ngươi hoàn toàn bình phục, dùng để đối phó chúng ta sao?”Cẩm Ngu đột nhiên ngẩng mặt lên, nhìn Lãnh Băng Cơ đầy vẻ khó tin: “Ngươi, ngươi biết hết rồi sao?”“Đoán thôi.”Lãnh Băng Cơ tự tin nói: “Linh bà đã truyền dạy Nhiếp Hồn Thuật của bà ta cho ngươi, mượn cớ đó để ngươi bao che cho bà ta.Bởi vì, chỉ khi ở trong hoàng cung, bà ta mới có thể chăn ấm nệm êm không lo nghĩ, tránh khỏi sự truy đuổi của Thánh Nữ giáo.

Chương 516

Những giọt nước mắt mà Cẩm Ngu nhẫn nhịn chịu đựng kia rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lần lượt rơi xuống: “Lần này ly biệt, e rằng sẽ xa cách đến âm dương.”

Mộ Dung Phong gật đầu: “Muội phải bảo trọng.”

Vốn dĩ Cẩm Ngu còn có ngàn vạn lời muốn nói nữa, nhưng giờ phút này không biết phải mở lời như thế nào, cứ như thể đã bị đông cứng lại trong cổ họng.

“Chẳng lẽ huynh không có lời nào muốn nói thêm với ta sao?” Nàng ta nhẹ nhàng c*n m** d*** nói: “Dù chỉ là một câu nói ấm áp thôi, cũng có thể khiến ta chống chọi lại cái lạnh khắc nghiệt trên đường đến Mạc Bắc rồi.”

Những lời này nói ra vừa đau vừa buồn, trực tiếp bỏ qua sự có mặt của Lãnh Băng Cơ sang một bên, trong lòng nàng than thầm khó chịu.

Nàng ta cũng sắp gả đi rồi còn đứng đây lải nha lải nhải mà tán tỉnh lão công nhà mình.

Nhưng nhìn đến bộ dạng đáng thương sắp khóc đến nơi của nàng ta, giống như muốn chết vì tình khi thấy khuôn mặt như mướp đắng của Mộ Dung Phong, nàng vẫn nên nhịn xuống, không nhân lúc mà bỏ xuống giếng.

Mộ Dung Phong nhẫn nhịn nửa ngày mởi khuyên nhủ một câu: “Đến Mạc Bắc rồi thì không nên tùy hứng, làm bậy làm bạ như khi còn ở Trường An nữa.

Bên đó không có ai chống lưng cho muội đâu.”

Cẩm Ngu bị những lời này của hắn làm cho nghẹn lại, thân mình run lên, suýt nữa thì tức đến trợn trắng mắt mà ngất xỉu.

Trong lòng Lãnh Băng Cơ suýt nữa thì phụt cười ra cả tiếng lợn kêu.

Tuyệt kỹ nọc độc đặc biệt của tên thần bổ đao này cuối cùng trừ mình ra thì cũng có người thứ hai bị dính rồi.

Rất rõ ràng bản lĩnh chịu đả kích của Cẩm Ngu còn kém xa nàng, cho dù mặt nàng ta rất dày.

Nàng ngại ngùng cười, nhưng Cẩm Ngu không định có ý bỏ qua cho nàng: “Biểu ca, muội có thể cùng biểu tẩu nói riêng với nhau mấy câu được không?”

Mộ Dung Phong không hề do dự lắc đầu nói: “Không thể.”

Một chữ thôi: Ngầu.

Cẩm Ngu cười khổ: “Muội đã đến bước đường này rồi, tay cũng trói gà không chặt, biểu ca còn có điều gì không yên tâm được chứ?”

Mộ Dung Phong liền ôm lấy vòng eo của Lãnh Băng Cơ nói: “Trước giờ muội hãm hại người khác chưa bao giờ động tay chân.”

Hai chữ thôi: Quá ngầu.

“Bây giờ là nàng ta đang hại muội, tất cả những thứ này đều là nàng ta và Lục Vu bí mật cùng nhau mưu đồ hãm hại muội! chẳng lẽ huynh không nhìn ra sao?”

“Nếu như muội có tâm hại người thì làm sao có thể bị trúng phải bẫy của người khác?”

Lời này nói ra vô cùng có lý hợp tình, sứ giả hộ thế đúng là mặt dày vô sỉ không có giới hạn cuối cùng, chỉ ba chữ thôi: Ngầu chết người!

Cẩm Ngu đã bỏ cuộc hoàn toàn.

“Tình cảm huynh muội chúng ta hơn mười năm, biểu ca, thì ra huynh cũng tàn nhẫn như vậy.”

Mộ Dung Phong im lặng, không nói lời nào.

Lãnh Băng Cơ thong thả nói: “Bằng không thì sao? Chờ mắt của ngươi hoàn toàn bình phục, dùng để đối phó chúng ta sao?”

Cẩm Ngu đột nhiên ngẩng mặt lên, nhìn Lãnh Băng Cơ đầy vẻ khó tin: “Ngươi, ngươi biết hết rồi sao?”

“Đoán thôi.”

Lãnh Băng Cơ tự tin nói: “Linh bà đã truyền dạy Nhiếp Hồn Thuật của bà ta cho ngươi, mượn cớ đó để ngươi bao che cho bà ta.

Bởi vì, chỉ khi ở trong hoàng cung, bà ta mới có thể chăn ấm nệm êm không lo nghĩ, tránh khỏi sự truy đuổi của Thánh Nữ giáo.

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 516Những giọt nước mắt mà Cẩm Ngu nhẫn nhịn chịu đựng kia rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lần lượt rơi xuống: “Lần này ly biệt, e rằng sẽ xa cách đến âm dương.”Mộ Dung Phong gật đầu: “Muội phải bảo trọng.”Vốn dĩ Cẩm Ngu còn có ngàn vạn lời muốn nói nữa, nhưng giờ phút này không biết phải mở lời như thế nào, cứ như thể đã bị đông cứng lại trong cổ họng.“Chẳng lẽ huynh không có lời nào muốn nói thêm với ta sao?” Nàng ta nhẹ nhàng c*n m** d*** nói: “Dù chỉ là một câu nói ấm áp thôi, cũng có thể khiến ta chống chọi lại cái lạnh khắc nghiệt trên đường đến Mạc Bắc rồi.”Những lời này nói ra vừa đau vừa buồn, trực tiếp bỏ qua sự có mặt của Lãnh Băng Cơ sang một bên, trong lòng nàng than thầm khó chịu.Nàng ta cũng sắp gả đi rồi còn đứng đây lải nha lải nhải mà tán tỉnh lão công nhà mình.Nhưng nhìn đến bộ dạng đáng thương sắp khóc đến nơi của nàng ta, giống như muốn chết vì tình khi thấy khuôn mặt như mướp đắng của Mộ Dung Phong, nàng vẫn nên nhịn xuống, không nhân lúc mà bỏ xuống giếng.Mộ Dung Phong nhẫn nhịn nửa ngày mởi khuyên nhủ một câu: “Đến Mạc Bắc rồi thì không nên tùy hứng, làm bậy làm bạ như khi còn ở Trường An nữa.Bên đó không có ai chống lưng cho muội đâu.”Cẩm Ngu bị những lời này của hắn làm cho nghẹn lại, thân mình run lên, suýt nữa thì tức đến trợn trắng mắt mà ngất xỉu.Trong lòng Lãnh Băng Cơ suýt nữa thì phụt cười ra cả tiếng lợn kêu.Tuyệt kỹ nọc độc đặc biệt của tên thần bổ đao này cuối cùng trừ mình ra thì cũng có người thứ hai bị dính rồi.Rất rõ ràng bản lĩnh chịu đả kích của Cẩm Ngu còn kém xa nàng, cho dù mặt nàng ta rất dày.Nàng ngại ngùng cười, nhưng Cẩm Ngu không định có ý bỏ qua cho nàng: “Biểu ca, muội có thể cùng biểu tẩu nói riêng với nhau mấy câu được không?”Mộ Dung Phong không hề do dự lắc đầu nói: “Không thể.”Một chữ thôi: Ngầu.Cẩm Ngu cười khổ: “Muội đã đến bước đường này rồi, tay cũng trói gà không chặt, biểu ca còn có điều gì không yên tâm được chứ?”Mộ Dung Phong liền ôm lấy vòng eo của Lãnh Băng Cơ nói: “Trước giờ muội hãm hại người khác chưa bao giờ động tay chân.”Hai chữ thôi: Quá ngầu.“Bây giờ là nàng ta đang hại muội, tất cả những thứ này đều là nàng ta và Lục Vu bí mật cùng nhau mưu đồ hãm hại muội! chẳng lẽ huynh không nhìn ra sao?”“Nếu như muội có tâm hại người thì làm sao có thể bị trúng phải bẫy của người khác?”Lời này nói ra vô cùng có lý hợp tình, sứ giả hộ thế đúng là mặt dày vô sỉ không có giới hạn cuối cùng, chỉ ba chữ thôi: Ngầu chết người!Cẩm Ngu đã bỏ cuộc hoàn toàn.“Tình cảm huynh muội chúng ta hơn mười năm, biểu ca, thì ra huynh cũng tàn nhẫn như vậy.”Mộ Dung Phong im lặng, không nói lời nào.Lãnh Băng Cơ thong thả nói: “Bằng không thì sao? Chờ mắt của ngươi hoàn toàn bình phục, dùng để đối phó chúng ta sao?”Cẩm Ngu đột nhiên ngẩng mặt lên, nhìn Lãnh Băng Cơ đầy vẻ khó tin: “Ngươi, ngươi biết hết rồi sao?”“Đoán thôi.”Lãnh Băng Cơ tự tin nói: “Linh bà đã truyền dạy Nhiếp Hồn Thuật của bà ta cho ngươi, mượn cớ đó để ngươi bao che cho bà ta.Bởi vì, chỉ khi ở trong hoàng cung, bà ta mới có thể chăn ấm nệm êm không lo nghĩ, tránh khỏi sự truy đuổi của Thánh Nữ giáo.

Chương 516