Chương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối…
Chương 761
Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 761Vì thế lúc nghe thấy âm thanh nhỏ loạng xoạng bên tai, liền biết tất có điểm chẳng lành.Hắn hoàn toàn không thoát thân, bất luận là cơ quan gì, nơi an toàn nhất bây giờ là ngồi trên ghế của tên ma ốm kia, dù hẳn ta có ngu xuẩn đến đâu cũng không thể tự ra tay với bản thân mình.Cho nên Cừu thiếu chủ liền không thể không tủi hổ, cả người bổ nhào lên người tên ma ốm, chủ động ôm lấy hắn ta.Cừu thiếu chủ không phải là ngọc nữ mềm mại để hóa thân thành một cục thịt mềm, cả người cơ bắp cứng như đá.Cú va chạm đột ngột, suýt chút nữa đè chết tên ma ốm.Hắn ta há miệng hét lên một tiếng, bắt đầu ho lên, đờm bắn cả ra, văng lên bờ vai thơm nõn của Cừu thiếu chủ.Cừu thiếu chủ cưỡi lên người của tên m¿__m, dính sát lấy hắn ta, thậm chí mặt hai người còn dí sát vàc thau. Tư thế rất ám muội, nhưng lại khiến hắn cảm thấy ghê tởm.Các kim bạc xoẹt qua sau lưng hắn, tạm thời an toàn.Đã quá muộn, rất nhanh lúc đó, Thẩm Phong Vân đang ẩn nấp trên mái nhà nhìn thấy hành tung bị bại lộ, cũng không bận tâm là họa hay phúc, lập tức phi thân xuống. Cùng lúc đó, trong tay đã giấu ám khí đến nỗi chảy cả mồ hôi, chạy thẳng đến chỗ Yêu Cửu.Yêu Cửu đang lúc liều mạng lao về phía Cừu thiếu chủ, đột nhiên, có ám khí phóng tới khiến hắn ta mất cảnh giác, vội vàng né sang.Điều này giúp cho Cừu thiếu chủ có thêm chút thời gian, tình huống rất nguy cấp, hắn ta thành công đặt con dao găm trong tay mình kề vào cổ tên ma ốm.Cừu thiếu chủ quay mặt lại nói với Yêu Cửu, và tên hộ vệ bóng ma mặc áo xám đột nhiên xuất hiện trước đó: “Không được động thủ, nếu không, bản thiếu gia ta lập tức lấy mạng hắn”Yêu Cửu sợ tới mức lập tức dừng lại, không dám hành động lung tung.Cả đám người đều sợ hãi.Cừu thiếu chủ vẫn duy trì tư thế ám muội đó, cưỡi lên người của tên ma ốm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đáng ăn đánh của hăn ta, liền ngứa ngáy tay chân, giữ chặt cổ hắn †a, nghiến răng nghiến lợi.“Đồ khốn, không ngoan ngoãn làm một thái tử Nam Chiếu, lại chạy đến Trường An làm loạn cái gì? Đến cả nữ nhân của bổn thiếu ta ngươi còn dám cướp, không xem ta ra gì. Ngươi còn không biết thân biết phận, xem mình là loại hạnh đức nào, bộ dạng ngươi như thế này còn muốn nạp thái tử phi sao? Dán cho ngươi một người giấy cũng thật là lãng phí, ngươi cũng không chọc thủng được nó. Ngày đặc biệt hôm nay, nếu không phải hai bên đang giao chiến, bổn thiếu đã cho ngươi một nhát đao, mẹ kiếp, đồ chết tiệt nhà ngươi, hại ta và thê tử ly tán”Nói rồi, tự cảm thấy ức trong lòng, vô cùng tủi hờn.Hắn dơ tay, dang rộng hai bên, tát cho tên ma ốm hai cú như trời giáng.“Ngươi còn muốn ôm ôm ấp ấp không? Bổn thiếu cho ngươi toại nguyện!”Vừa cúi đầu, liền tháo vứt chiếc tất vướng víu ở chân, lau sạch vết ô uế trên vai, rồi nhét vào miệng của tên ma ốm.Vải quấn chân của nữ nh¡…mùi vị cũng “ngon” đấy, nói không chừng còn “ngon”hơn cả món cải muối mì bò của lão Đàm, Tên ma ốm chưa từng bị sỉ nhục như vậy, tức giận trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất đi.Yêu Cửu chỉ tay vào Cừu thiếu chủ phẫn nộ: “Sao ngươi dám sỉ nhục thái tử Nam Chiếu của chúng ta? Cừu thiếu chủ, ngươi sẽ phải….2”Lời còn chưa dứt, đằng sau lưng đã bị Thẩm Phong Vân đâm một nhát lạnh thấu tim. Những lời còn lại nghẹn ở trong cổ họng, không thốt ra được.Kẻ này giỏi độc dược, giữ lại cũng là một mối họa. Tuy rằng hắn ta đã hạ kiếm đầu hàng, đâm sau lưng có chút mất mặt, nhưng tình thế cấp bách thế này, hắn phải chết.Cừu thiếu chủ đánh vẫn chưa đã, nhưng mà tên ma ốm này thật sự không chịu nổi đả kích, mới đánh có hai cái, đã ngất xỉu.Trút giận là một chuyện, còn lấy mạng người lại là một chuyện khác.
Chương 761
Vì thế lúc nghe thấy âm thanh nhỏ loạng xoạng bên tai, liền biết tất có điểm chẳng lành.
Hắn hoàn toàn không thoát thân, bất luận là cơ quan gì, nơi an toàn nhất bây giờ là ngồi trên ghế của tên ma ốm kia, dù hẳn ta có ngu xuẩn đến đâu cũng không thể tự ra tay với bản thân mình.
Cho nên Cừu thiếu chủ liền không thể không tủi hổ, cả người bổ nhào lên người tên ma ốm, chủ động ôm lấy hắn ta.
Cừu thiếu chủ không phải là ngọc nữ mềm mại để hóa thân thành một cục thịt mềm, cả người cơ bắp cứng như đá.
Cú va chạm đột ngột, suýt chút nữa đè chết tên ma ốm.
Hắn ta há miệng hét lên một tiếng, bắt đầu ho lên, đờm bắn cả ra, văng lên bờ vai thơm nõn của Cừu thiếu chủ.
Cừu thiếu chủ cưỡi lên người của tên m¿__m, dính sát lấy hắn ta, thậm chí mặt hai người còn dí sát vàc thau. Tư thế rất ám muội, nhưng lại khiến hắn cảm thấy ghê tởm.
Các kim bạc xoẹt qua sau lưng hắn, tạm thời an toàn.
Đã quá muộn, rất nhanh lúc đó, Thẩm Phong Vân đang ẩn nấp trên mái nhà nhìn thấy hành tung bị bại lộ, cũng không bận tâm là họa hay phúc, lập tức phi thân xuống. Cùng lúc đó, trong tay đã giấu ám khí đến nỗi chảy cả mồ hôi, chạy thẳng đến chỗ Yêu Cửu.
Yêu Cửu đang lúc liều mạng lao về phía Cừu thiếu chủ, đột nhiên, có ám khí phóng tới khiến hắn ta mất cảnh giác, vội vàng né sang.
Điều này giúp cho Cừu thiếu chủ có thêm chút thời gian, tình huống rất nguy cấp, hắn ta thành công đặt con dao găm trong tay mình kề vào cổ tên ma ốm.
Cừu thiếu chủ quay mặt lại nói với Yêu Cửu, và tên hộ vệ bóng ma mặc áo xám đột nhiên xuất hiện trước đó: “Không được động thủ, nếu không, bản thiếu gia ta lập tức lấy mạng hắn”
Yêu Cửu sợ tới mức lập tức dừng lại, không dám hành động lung tung.
Cả đám người đều sợ hãi.
Cừu thiếu chủ vẫn duy trì tư thế ám muội đó, cưỡi lên người của tên ma ốm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đáng ăn đánh của hăn ta, liền ngứa ngáy tay chân, giữ chặt cổ hắn †a, nghiến răng nghiến lợi.
“Đồ khốn, không ngoan ngoãn làm một thái tử Nam Chiếu, lại chạy đến Trường An làm loạn cái gì? Đến cả nữ nhân của bổn thiếu ta ngươi còn dám cướp, không xem ta ra gì. Ngươi còn không biết thân biết phận, xem mình là loại hạnh đức nào, bộ dạng ngươi như thế này còn muốn nạp thái tử phi sao? Dán cho ngươi một người giấy cũng thật là lãng phí, ngươi cũng không chọc thủng được nó. Ngày đặc biệt hôm nay, nếu không phải hai bên đang giao chiến, bổn thiếu đã cho ngươi một nhát đao, mẹ kiếp, đồ chết tiệt nhà ngươi, hại ta và thê tử ly tán”
Nói rồi, tự cảm thấy ức trong lòng, vô cùng tủi hờn.
Hắn dơ tay, dang rộng hai bên, tát cho tên ma ốm hai cú như trời giáng.
“Ngươi còn muốn ôm ôm ấp ấp không? Bổn thiếu cho ngươi toại nguyện!”
Vừa cúi đầu, liền tháo vứt chiếc tất vướng víu ở chân, lau sạch vết ô uế trên vai, rồi nhét vào miệng của tên ma ốm.
Vải quấn chân của nữ nh¡…mùi vị cũng “ngon” đấy, nói không chừng còn “ngon”hơn cả món cải muối mì bò của lão Đàm, Tên ma ốm chưa từng bị sỉ nhục như vậy, tức giận trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất đi.
Yêu Cửu chỉ tay vào Cừu thiếu chủ phẫn nộ: “Sao ngươi dám sỉ nhục thái tử Nam Chiếu của chúng ta? Cừu thiếu chủ, ngươi sẽ phải….2”
Lời còn chưa dứt, đằng sau lưng đã bị Thẩm Phong Vân đâm một nhát lạnh thấu tim. Những lời còn lại nghẹn ở trong cổ họng, không thốt ra được.
Kẻ này giỏi độc dược, giữ lại cũng là một mối họa. Tuy rằng hắn ta đã hạ kiếm đầu hàng, đâm sau lưng có chút mất mặt, nhưng tình thế cấp bách thế này, hắn phải chết.
Cừu thiếu chủ đánh vẫn chưa đã, nhưng mà tên ma ốm này thật sự không chịu nổi đả kích, mới đánh có hai cái, đã ngất xỉu.
Trút giận là một chuyện, còn lấy mạng người lại là một chuyện khác.
Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 761Vì thế lúc nghe thấy âm thanh nhỏ loạng xoạng bên tai, liền biết tất có điểm chẳng lành.Hắn hoàn toàn không thoát thân, bất luận là cơ quan gì, nơi an toàn nhất bây giờ là ngồi trên ghế của tên ma ốm kia, dù hẳn ta có ngu xuẩn đến đâu cũng không thể tự ra tay với bản thân mình.Cho nên Cừu thiếu chủ liền không thể không tủi hổ, cả người bổ nhào lên người tên ma ốm, chủ động ôm lấy hắn ta.Cừu thiếu chủ không phải là ngọc nữ mềm mại để hóa thân thành một cục thịt mềm, cả người cơ bắp cứng như đá.Cú va chạm đột ngột, suýt chút nữa đè chết tên ma ốm.Hắn ta há miệng hét lên một tiếng, bắt đầu ho lên, đờm bắn cả ra, văng lên bờ vai thơm nõn của Cừu thiếu chủ.Cừu thiếu chủ cưỡi lên người của tên m¿__m, dính sát lấy hắn ta, thậm chí mặt hai người còn dí sát vàc thau. Tư thế rất ám muội, nhưng lại khiến hắn cảm thấy ghê tởm.Các kim bạc xoẹt qua sau lưng hắn, tạm thời an toàn.Đã quá muộn, rất nhanh lúc đó, Thẩm Phong Vân đang ẩn nấp trên mái nhà nhìn thấy hành tung bị bại lộ, cũng không bận tâm là họa hay phúc, lập tức phi thân xuống. Cùng lúc đó, trong tay đã giấu ám khí đến nỗi chảy cả mồ hôi, chạy thẳng đến chỗ Yêu Cửu.Yêu Cửu đang lúc liều mạng lao về phía Cừu thiếu chủ, đột nhiên, có ám khí phóng tới khiến hắn ta mất cảnh giác, vội vàng né sang.Điều này giúp cho Cừu thiếu chủ có thêm chút thời gian, tình huống rất nguy cấp, hắn ta thành công đặt con dao găm trong tay mình kề vào cổ tên ma ốm.Cừu thiếu chủ quay mặt lại nói với Yêu Cửu, và tên hộ vệ bóng ma mặc áo xám đột nhiên xuất hiện trước đó: “Không được động thủ, nếu không, bản thiếu gia ta lập tức lấy mạng hắn”Yêu Cửu sợ tới mức lập tức dừng lại, không dám hành động lung tung.Cả đám người đều sợ hãi.Cừu thiếu chủ vẫn duy trì tư thế ám muội đó, cưỡi lên người của tên ma ốm, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đáng ăn đánh của hăn ta, liền ngứa ngáy tay chân, giữ chặt cổ hắn †a, nghiến răng nghiến lợi.“Đồ khốn, không ngoan ngoãn làm một thái tử Nam Chiếu, lại chạy đến Trường An làm loạn cái gì? Đến cả nữ nhân của bổn thiếu ta ngươi còn dám cướp, không xem ta ra gì. Ngươi còn không biết thân biết phận, xem mình là loại hạnh đức nào, bộ dạng ngươi như thế này còn muốn nạp thái tử phi sao? Dán cho ngươi một người giấy cũng thật là lãng phí, ngươi cũng không chọc thủng được nó. Ngày đặc biệt hôm nay, nếu không phải hai bên đang giao chiến, bổn thiếu đã cho ngươi một nhát đao, mẹ kiếp, đồ chết tiệt nhà ngươi, hại ta và thê tử ly tán”Nói rồi, tự cảm thấy ức trong lòng, vô cùng tủi hờn.Hắn dơ tay, dang rộng hai bên, tát cho tên ma ốm hai cú như trời giáng.“Ngươi còn muốn ôm ôm ấp ấp không? Bổn thiếu cho ngươi toại nguyện!”Vừa cúi đầu, liền tháo vứt chiếc tất vướng víu ở chân, lau sạch vết ô uế trên vai, rồi nhét vào miệng của tên ma ốm.Vải quấn chân của nữ nh¡…mùi vị cũng “ngon” đấy, nói không chừng còn “ngon”hơn cả món cải muối mì bò của lão Đàm, Tên ma ốm chưa từng bị sỉ nhục như vậy, tức giận trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất đi.Yêu Cửu chỉ tay vào Cừu thiếu chủ phẫn nộ: “Sao ngươi dám sỉ nhục thái tử Nam Chiếu của chúng ta? Cừu thiếu chủ, ngươi sẽ phải….2”Lời còn chưa dứt, đằng sau lưng đã bị Thẩm Phong Vân đâm một nhát lạnh thấu tim. Những lời còn lại nghẹn ở trong cổ họng, không thốt ra được.Kẻ này giỏi độc dược, giữ lại cũng là một mối họa. Tuy rằng hắn ta đã hạ kiếm đầu hàng, đâm sau lưng có chút mất mặt, nhưng tình thế cấp bách thế này, hắn phải chết.Cừu thiếu chủ đánh vẫn chưa đã, nhưng mà tên ma ốm này thật sự không chịu nổi đả kích, mới đánh có hai cái, đã ngất xỉu.Trút giận là một chuyện, còn lấy mạng người lại là một chuyện khác.