Chương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối…
Chương 825
Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 825Cừu thiếu chủ rốt cuộc không kiên nhẫn mà xoay người: “Rốt cuộc người muốn như thế nào?”Phượng Lôi Ngọc cũng dừng chân, cắn nhẹ môi dưới, mềm nhẹ nhu mì nói: “Ta đã chuẩn bị ngựa”Cừu thiếu chủ hung dữ trừng mắt nhìn nàng, trừng một lúc lâu mới tức giận chế nhạo: “Vậy người còn ngốc nghếch đuổi theo ta làm gì? Ngựa đầu?”Phượng Lôi Ngọc nhất thời nhoẻn miệng cười, hai lúm đồng tiền hiện ra, có chút ngượng ngùng: “Ừm”một tiếng giòn tan, che mặt bỏ chạy: “Ta đi dắt ngựa, chủ tử ngàn vạn lần hãy chờ ta.”Vì chạy quá nhanh mà dưới chân lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã xuống đất.Cừu thiếu chủ bất giác vươn tay đỡ nhưng lại lùi về, bất đắc dĩ lắc đầu.Hắn vốn dĩ muốn đánh lạc hướng nàng để dễ thoát thân nhưng đột nhiên hắn lại đổi chủ ý. Hắn không muốn nhìn tới vẻ mặt thất vọng, cô đơn của nàng khi quay trở về.Hai người hai ngựa, khi cửa thành vừa mở ra liền lập tức rời khỏi Trường An.Trong khu mộ của Lãnh gia, một cái bán được dựng tạm bằng lụa trắng.Hai bà tử được phủ tướng quân phái tới vô cùng miễn cưỡng dùng nước ấm lau thân thể của Lãnh Bằng Nguyệt, tốn rất nhiều công sức để dọn dẹp.Hai bà tử một bụng bực tức, dùng sơ mướp chà mạnh lên da của Lãnh Băng Nguyệt rồi thay một bộ áo liệm mới cho nàng.Tóc của Lãnh Bằng Nguyệt bị thắt thành một búi tròn như quả bóng, dùng lược thưa chải một lúc lâu cũng không chải được. Bà tử lấy cây kéo được giấu ở trong tay ra cắt bỏ tóc rối đi. Chính vì vậy mà tóc nàng so le không đều không thể một búi tóc đều suôn mượt.Cài trang sức hồi môn lên mới miễn cưỡng che đậy được mái tóc khô xơ.Bà tử nhìn có chút nóng mắt. Những thứ này đều là bạc trắng thật, vô cùng đáng giá, bây giờ lại chôn cùng nàng thì rất đáng tiếc.Hai người nhìn trái phải không có người liền lặng lẽ giấu trang sức vào trong tay áo.Hôm nay là ngày vui của phủ tướng quân, ở lại sảnh ăn trong phủ biết đâu còn có tiền thưởng. Ai lại muốn chạy ra nơi đây hầu hạ một người chết chứ?Hơn nữa, người chết này lúc còn sống lại làm rất nhiều việc ác, người người phỉ nhổ. Bây giờ rơi vào kết cục này, nếu không phải là thiên kim của phủ tướng quân thì chỉ sợ bị chim tha đi cũng không có ai quan tâm.Bản thân thu dọn cho nàng ta thì có chiếm chút tiện nghĩ cũng là bình thường thôi?Một bà tử thấp giọng bực tức, bà tử bên cạnh lặng lẽ túm áo bà ta, ý bảo bà ta đừng lên tiếng.Bà tử có chút gấp gáp: “Người túm ta làm gì? Lời ta nói đều là sự thật. Sớm biết hôm nay có kết cục như thế này còn chọc vào người ta làm gì. Người xem Vương gia với Vương phi ân ái biết bao nhiêu, như thần tiên quyến lữ, khiến người người hâm mộ. Nếu không phải nàng ta không biết tự lượng sức mình thì sao lại rơi vào kết cục này chứ? Trừng phạt đúng tội”Ngón chân của bà tử hung hăng miết lên mặt của nàng ta.Bà tử vừa nói chuyện kia đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu tựa như có một cái bóng, cuống quýt ngẩng đầu lên liền thấy Lãnh Thanh Kiêu đang đứng trước mặt bà ta.Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc nhưng toàn thân tỏa ra khí thế lạnh lẽo lại khiến người khác không thể coi thường.Bà tử sợ tới mức cả người run cầm cập, ngượng ngùng kêu một tiếng: “Nhị công tử”Lãnh Thanh Kiêu nhìn chằm chằm khuôn mặt của bà ta, con ngươi tối tăm, khiến người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.“Làm sao thể, thu dọn xong rồi sao?”Giọng nói phát ra khỏi miệng, vô cùng bình tĩnh.
Chương 825
Cừu thiếu chủ rốt cuộc không kiên nhẫn mà xoay người: “Rốt cuộc người muốn như thế nào?”
Phượng Lôi Ngọc cũng dừng chân, cắn nhẹ môi dưới, mềm nhẹ nhu mì nói: “Ta đã chuẩn bị ngựa”
Cừu thiếu chủ hung dữ trừng mắt nhìn nàng, trừng một lúc lâu mới tức giận chế nhạo: “Vậy người còn ngốc nghếch đuổi theo ta làm gì? Ngựa đầu?”
Phượng Lôi Ngọc nhất thời nhoẻn miệng cười, hai lúm đồng tiền hiện ra, có chút ngượng ngùng: “Ừm”một tiếng giòn tan, che mặt bỏ chạy: “Ta đi dắt ngựa, chủ tử ngàn vạn lần hãy chờ ta.”
Vì chạy quá nhanh mà dưới chân lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã xuống đất.
Cừu thiếu chủ bất giác vươn tay đỡ nhưng lại lùi về, bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn vốn dĩ muốn đánh lạc hướng nàng để dễ thoát thân nhưng đột nhiên hắn lại đổi chủ ý. Hắn không muốn nhìn tới vẻ mặt thất vọng, cô đơn của nàng khi quay trở về.
Hai người hai ngựa, khi cửa thành vừa mở ra liền lập tức rời khỏi Trường An.
Trong khu mộ của Lãnh gia, một cái bán được dựng tạm bằng lụa trắng.
Hai bà tử được phủ tướng quân phái tới vô cùng miễn cưỡng dùng nước ấm lau thân thể của Lãnh Bằng Nguyệt, tốn rất nhiều công sức để dọn dẹp.
Hai bà tử một bụng bực tức, dùng sơ mướp chà mạnh lên da của Lãnh Băng Nguyệt rồi thay một bộ áo liệm mới cho nàng.
Tóc của Lãnh Bằng Nguyệt bị thắt thành một búi tròn như quả bóng, dùng lược thưa chải một lúc lâu cũng không chải được. Bà tử lấy cây kéo được giấu ở trong tay ra cắt bỏ tóc rối đi. Chính vì vậy mà tóc nàng so le không đều không thể một búi tóc đều suôn mượt.
Cài trang sức hồi môn lên mới miễn cưỡng che đậy được mái tóc khô xơ.
Bà tử nhìn có chút nóng mắt. Những thứ này đều là bạc trắng thật, vô cùng đáng giá, bây giờ lại chôn cùng nàng thì rất đáng tiếc.
Hai người nhìn trái phải không có người liền lặng lẽ giấu trang sức vào trong tay áo.
Hôm nay là ngày vui của phủ tướng quân, ở lại sảnh ăn trong phủ biết đâu còn có tiền thưởng. Ai lại muốn chạy ra nơi đây hầu hạ một người chết chứ?
Hơn nữa, người chết này lúc còn sống lại làm rất nhiều việc ác, người người phỉ nhổ. Bây giờ rơi vào kết cục này, nếu không phải là thiên kim của phủ tướng quân thì chỉ sợ bị chim tha đi cũng không có ai quan tâm.
Bản thân thu dọn cho nàng ta thì có chiếm chút tiện nghĩ cũng là bình thường thôi?
Một bà tử thấp giọng bực tức, bà tử bên cạnh lặng lẽ túm áo bà ta, ý bảo bà ta đừng lên tiếng.
Bà tử có chút gấp gáp: “Người túm ta làm gì? Lời ta nói đều là sự thật. Sớm biết hôm nay có kết cục như thế này còn chọc vào người ta làm gì. Người xem Vương gia với Vương phi ân ái biết bao nhiêu, như thần tiên quyến lữ, khiến người người hâm mộ. Nếu không phải nàng ta không biết tự lượng sức mình thì sao lại rơi vào kết cục này chứ? Trừng phạt đúng tội”
Ngón chân của bà tử hung hăng miết lên mặt của nàng ta.
Bà tử vừa nói chuyện kia đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu tựa như có một cái bóng, cuống quýt ngẩng đầu lên liền thấy Lãnh Thanh Kiêu đang đứng trước mặt bà ta.
Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc nhưng toàn thân tỏa ra khí thế lạnh lẽo lại khiến người khác không thể coi thường.
Bà tử sợ tới mức cả người run cầm cập, ngượng ngùng kêu một tiếng: “Nhị công tử”
Lãnh Thanh Kiêu nhìn chằm chằm khuôn mặt của bà ta, con ngươi tối tăm, khiến người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.
“Làm sao thể, thu dọn xong rồi sao?”
Giọng nói phát ra khỏi miệng, vô cùng bình tĩnh.
Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Chương 825Cừu thiếu chủ rốt cuộc không kiên nhẫn mà xoay người: “Rốt cuộc người muốn như thế nào?”Phượng Lôi Ngọc cũng dừng chân, cắn nhẹ môi dưới, mềm nhẹ nhu mì nói: “Ta đã chuẩn bị ngựa”Cừu thiếu chủ hung dữ trừng mắt nhìn nàng, trừng một lúc lâu mới tức giận chế nhạo: “Vậy người còn ngốc nghếch đuổi theo ta làm gì? Ngựa đầu?”Phượng Lôi Ngọc nhất thời nhoẻn miệng cười, hai lúm đồng tiền hiện ra, có chút ngượng ngùng: “Ừm”một tiếng giòn tan, che mặt bỏ chạy: “Ta đi dắt ngựa, chủ tử ngàn vạn lần hãy chờ ta.”Vì chạy quá nhanh mà dưới chân lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã xuống đất.Cừu thiếu chủ bất giác vươn tay đỡ nhưng lại lùi về, bất đắc dĩ lắc đầu.Hắn vốn dĩ muốn đánh lạc hướng nàng để dễ thoát thân nhưng đột nhiên hắn lại đổi chủ ý. Hắn không muốn nhìn tới vẻ mặt thất vọng, cô đơn của nàng khi quay trở về.Hai người hai ngựa, khi cửa thành vừa mở ra liền lập tức rời khỏi Trường An.Trong khu mộ của Lãnh gia, một cái bán được dựng tạm bằng lụa trắng.Hai bà tử được phủ tướng quân phái tới vô cùng miễn cưỡng dùng nước ấm lau thân thể của Lãnh Bằng Nguyệt, tốn rất nhiều công sức để dọn dẹp.Hai bà tử một bụng bực tức, dùng sơ mướp chà mạnh lên da của Lãnh Băng Nguyệt rồi thay một bộ áo liệm mới cho nàng.Tóc của Lãnh Bằng Nguyệt bị thắt thành một búi tròn như quả bóng, dùng lược thưa chải một lúc lâu cũng không chải được. Bà tử lấy cây kéo được giấu ở trong tay ra cắt bỏ tóc rối đi. Chính vì vậy mà tóc nàng so le không đều không thể một búi tóc đều suôn mượt.Cài trang sức hồi môn lên mới miễn cưỡng che đậy được mái tóc khô xơ.Bà tử nhìn có chút nóng mắt. Những thứ này đều là bạc trắng thật, vô cùng đáng giá, bây giờ lại chôn cùng nàng thì rất đáng tiếc.Hai người nhìn trái phải không có người liền lặng lẽ giấu trang sức vào trong tay áo.Hôm nay là ngày vui của phủ tướng quân, ở lại sảnh ăn trong phủ biết đâu còn có tiền thưởng. Ai lại muốn chạy ra nơi đây hầu hạ một người chết chứ?Hơn nữa, người chết này lúc còn sống lại làm rất nhiều việc ác, người người phỉ nhổ. Bây giờ rơi vào kết cục này, nếu không phải là thiên kim của phủ tướng quân thì chỉ sợ bị chim tha đi cũng không có ai quan tâm.Bản thân thu dọn cho nàng ta thì có chiếm chút tiện nghĩ cũng là bình thường thôi?Một bà tử thấp giọng bực tức, bà tử bên cạnh lặng lẽ túm áo bà ta, ý bảo bà ta đừng lên tiếng.Bà tử có chút gấp gáp: “Người túm ta làm gì? Lời ta nói đều là sự thật. Sớm biết hôm nay có kết cục như thế này còn chọc vào người ta làm gì. Người xem Vương gia với Vương phi ân ái biết bao nhiêu, như thần tiên quyến lữ, khiến người người hâm mộ. Nếu không phải nàng ta không biết tự lượng sức mình thì sao lại rơi vào kết cục này chứ? Trừng phạt đúng tội”Ngón chân của bà tử hung hăng miết lên mặt của nàng ta.Bà tử vừa nói chuyện kia đột nhiên cảm thấy trên đỉnh đầu tựa như có một cái bóng, cuống quýt ngẩng đầu lên liền thấy Lãnh Thanh Kiêu đang đứng trước mặt bà ta.Rõ ràng chỉ là một thằng nhóc nhưng toàn thân tỏa ra khí thế lạnh lẽo lại khiến người khác không thể coi thường.Bà tử sợ tới mức cả người run cầm cập, ngượng ngùng kêu một tiếng: “Nhị công tử”Lãnh Thanh Kiêu nhìn chằm chằm khuôn mặt của bà ta, con ngươi tối tăm, khiến người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.“Làm sao thể, thu dọn xong rồi sao?”Giọng nói phát ra khỏi miệng, vô cùng bình tĩnh.