Tác giả:

Chương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối…

Chương 924

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Nhất thời, mọi người đều im lặng, không còn ai dám ồn ào nữa.Người của phủ quốc công vội vàng đi tìm đại phu. Lãnh Băng Cơ cũng đứng dậy, nhưng nàng không quan tâm đến Na Trát Nhất Nặc, mà đi về phía Sở Nhược Hề.Lãnh Thanh Hạc và Sở tướng quân còn có đại công tử nhà họ Sở đều có mặt tại bữa tiệc này. Nhìn thấy biển cố phát sinh, bọn họ đều đi đến vây quanh Sở Nhược Hề.“Nàng không sao chứ?”Sở Nhược Hề vuốt vuốt ngực: “Thiếp không sao, cũng may là kịp thời tránh được. Lúc nãy có chút hốt hoảng, bây giờ ổn định lại rồi”Lòng dũng cảm của Sở Nhược Hề không thể so với một nàng gái bình thường, chỉ một biến cố nhỏ như vậy làm sao có thể khiến nàng ta sợ hãi được?Lãnh Thanh Hạc nhìn thấy Lãnh Băng Cơ đi tới, liền vội vàng tránh ra: “Băng Cơ, đúng lúc muội giúp tẩu tẩu của muội nhìn xem.”Sở Nhược Hồ trừng mắt nhìn hắn ta: “Có gì mà phải kinh ngạc như vậy? Không phải là chỉ bị đụng vào lưng một chút thôi sao? Không bị thương đến da thịt, còn làm ra lớn chuyện lên như vậy, cũng không sợ bị người ta cười nhạo”“Mấy ngày nay không phải nàng luôn ăn uống không thấy ngon miệng sao? Ta bảo mời đại phu thì nàng không chịu, vừa hay có Băng Cơ ở đâyLãnh Băng Cơ nhìn thấy sắc mặt nàng ta không tốt, liền bước lên phía trước, ngồi xuống: “Đưa tay ra đây, nhiều lời như vậy làm gì?”Sở Nhược Hề ngoan ngoãn đưa tay ra.Lãnh Băng Cơ đưa ngón tay ra bắt mạch, nàng tập trung tinh thần, sau đó ngẩng đầu dùng ánh mắt kì quái nhìn Lãnh Thanh Нас.“Sao vậy?”, Lãnh Thanh hạc nhìn thấy phản ứng của nàng, liền vội vàng hỏi.Lãnh Băng Cơ không trả lời, kéo tay Sở Nhược Hề đến trước mặt mình, nhắm mắt lại, vẻ mặt ngưng trọng.Nhưng mấy người đại lão gia này đều coi Sở Nhược Hề như báu vật của bọn họ. Tất cả đều cúi xuống, nhìn chằm chằm Lãnh Băng Cơ, trên trán đổ đầy mồ hôi.Nhưng không ai dám làm phiền.Sở Nhược Hề nhìn thấy vẻ nghiêm túc của Lãnh Bằng Cơ cũng hoảng hốt. Sau một hồi bắt mạch, Lãnh Băng Cơ khẽ thở dài: “Chuẩn bị một bàn bữa tiệc thịnh soạn để mời ta uống rượu đi thôi”“Rốt cuộc là làm sao vậy? Đừng khiến ta phải lo lắng nữa?”, đại công tử nhà họ Sở rất có khí thế của cha hắn.Lãnh Bằng Cơ mím môi: “Ta sắp được làm cô nàng rồi.”“Cô nàng cái gì?” Đại công tử nhà họ Sở vẫn còn ngơ ngác.Lãnh Thanh Hạc là người đầu tiên có phản ứng: “Muội, muội nói là, Nhược Hề nàng ấy…”Hắn cứ ngắc ngứ không nói được thành câu hoàn chỉnh.Lãnh Băng Cơ cười cười: “Không sai, có rồi”Đại ca nhà chúng ta đúng là rất dũng mãnh, nhanh như vậy mà đã có rồi.Đại công tử nhà họ Sở nhảy cẫng lên: “Cái gì? Cái gì? Ngươi nói gì cơ? Cha, cha có nghe thấy không? Tiểu muội có rồi!” Giọng nói này đã thu hút rất nhiều ánh mắt từ chỗ Na Trát Nhất Nặc nhìn lại đây. Sở lão tướng quân cũng cao hứng xoa xoa tay: “Ngươi nói nhỏ thôi, đừng hù dọa đứa nhỏ”Sở Nhược Hồ cũng cảm thấy xấu hổ vì sự la hét của đại ca nhà mình. Dù sao, ở cổ đại mang thai là một việc rất xấu hổ, làm sao có thể ồn ào như vậy?

Nhất thời, mọi người đều im lặng, không còn ai dám ồn ào nữa.

Người của phủ quốc công vội vàng đi tìm đại phu. Lãnh Băng Cơ cũng đứng dậy, nhưng nàng không quan tâm đến Na Trát Nhất Nặc, mà đi về phía Sở Nhược Hề.

Lãnh Thanh Hạc và Sở tướng quân còn có đại công tử nhà họ Sở đều có mặt tại bữa tiệc này. Nhìn thấy biển cố phát sinh, bọn họ đều đi đến vây quanh Sở Nhược Hề.

“Nàng không sao chứ?”

Sở Nhược Hề vuốt vuốt ngực: “Thiếp không sao, cũng may là kịp thời tránh được. Lúc nãy có chút hốt hoảng, bây giờ ổn định lại rồi”

Lòng dũng cảm của Sở Nhược Hề không thể so với một nàng gái bình thường, chỉ một biến cố nhỏ như vậy làm sao có thể khiến nàng ta sợ hãi được?

Lãnh Thanh Hạc nhìn thấy Lãnh Băng Cơ đi tới, liền vội vàng tránh ra: “Băng Cơ, đúng lúc muội giúp tẩu tẩu của muội nhìn xem.”

Sở Nhược Hồ trừng mắt nhìn hắn ta: “Có gì mà phải kinh ngạc như vậy? Không phải là chỉ bị đụng vào lưng một chút thôi sao? Không bị thương đến da thịt, còn làm ra lớn chuyện lên như vậy, cũng không sợ bị người ta cười nhạo”

“Mấy ngày nay không phải nàng luôn ăn uống không thấy ngon miệng sao? Ta bảo mời đại phu thì nàng không chịu, vừa hay có Băng Cơ ở đây

Lãnh Băng Cơ nhìn thấy sắc mặt nàng ta không tốt, liền bước lên phía trước, ngồi xuống: “Đưa tay ra đây, nhiều lời như vậy làm gì?”

Sở Nhược Hề ngoan ngoãn đưa tay ra.

Lãnh Băng Cơ đưa ngón tay ra bắt mạch, nàng tập trung tinh thần, sau đó ngẩng đầu dùng ánh mắt kì quái nhìn Lãnh Thanh Нас.

“Sao vậy?”, Lãnh Thanh hạc nhìn thấy phản ứng của nàng, liền vội vàng hỏi.

Lãnh Băng Cơ không trả lời, kéo tay Sở Nhược Hề đến trước mặt mình, nhắm mắt lại, vẻ mặt ngưng trọng.

Nhưng mấy người đại lão gia này đều coi Sở Nhược Hề như báu vật của bọn họ. Tất cả đều cúi xuống, nhìn chằm chằm Lãnh Băng Cơ, trên trán đổ đầy mồ hôi.

Nhưng không ai dám làm phiền.

Sở Nhược Hề nhìn thấy vẻ nghiêm túc của Lãnh Bằng Cơ cũng hoảng hốt. Sau một hồi bắt mạch, Lãnh Băng Cơ khẽ thở dài: “Chuẩn bị một bàn bữa tiệc thịnh soạn để mời ta uống rượu đi thôi”

“Rốt cuộc là làm sao vậy? Đừng khiến ta phải lo lắng nữa?”, đại công tử nhà họ Sở rất có khí thế của cha hắn.

Lãnh Bằng Cơ mím môi: “Ta sắp được làm cô nàng rồi.”

“Cô nàng cái gì?” Đại công tử nhà họ Sở vẫn còn ngơ ngác.

Lãnh Thanh Hạc là người đầu tiên có phản ứng: “Muội, muội nói là, Nhược Hề nàng ấy…”

Hắn cứ ngắc ngứ không nói được thành câu hoàn chỉnh.

Lãnh Băng Cơ cười cười: “Không sai, có rồi”

Đại ca nhà chúng ta đúng là rất dũng mãnh, nhanh như vậy mà đã có rồi.

Đại công tử nhà họ Sở nhảy cẫng lên: “Cái gì? Cái gì? Ngươi nói gì cơ? Cha, cha có nghe thấy không? Tiểu muội có rồi!” Giọng nói này đã thu hút rất nhiều ánh mắt từ chỗ Na Trát Nhất Nặc nhìn lại đây. Sở lão tướng quân cũng cao hứng xoa xoa tay: “Ngươi nói nhỏ thôi, đừng hù dọa đứa nhỏ”

Sở Nhược Hồ cũng cảm thấy xấu hổ vì sự la hét của đại ca nhà mình. Dù sao, ở cổ đại mang thai là một việc rất xấu hổ, làm sao có thể ồn ào như vậy?

Vương Phi Ngày Ngày Đòi Hưu PhuTác giả: A ThiênTruyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngChương 1: Hoàng gia mất mặt! “A!” Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô cùng náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng ta bất tỉnh rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương phủ lập tức cả kinh. *Đã chết?” Thân hình to lớn đang khoác hỉ phục cảu Phong vương gia dừng lại một chút, ánh mắt ánh lên sự lạnh lùng, xẹt qua chút châm chọc: “Trực tiếp đưa về Tướng phủ, đừng làm ô uế Phong vương phủ của ta” . Các tân khách thì thầm nghị luận: “Nghe nói rằng tuy Phong vương có hôn ước với đại tiểu thư tướng phủ, nhưng lại nhất kiến chung tình với thứ muội của nàng ta, cũng từng hai lần thỉnh cầu Thải Hầu từ hôn, nhưng Thái Hậu không ân chuẩn, lúc này mới miễn cưỡng đồng ý để cả hai cùng vào vương phủ. Đại tiểu thư này thì được như ước nguyện, sao lại làm ra loại chuyện này được chứ?”. Đây là lần đầu tiên hỉ nương gặp loại chuyện này, đành bạo gan đứng lên, run rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, duỗi tay thăm dò hơi thở của nương tử. Tân nương tử trong kiệu hoa như đang hấp hối… Nhất thời, mọi người đều im lặng, không còn ai dám ồn ào nữa.Người của phủ quốc công vội vàng đi tìm đại phu. Lãnh Băng Cơ cũng đứng dậy, nhưng nàng không quan tâm đến Na Trát Nhất Nặc, mà đi về phía Sở Nhược Hề.Lãnh Thanh Hạc và Sở tướng quân còn có đại công tử nhà họ Sở đều có mặt tại bữa tiệc này. Nhìn thấy biển cố phát sinh, bọn họ đều đi đến vây quanh Sở Nhược Hề.“Nàng không sao chứ?”Sở Nhược Hề vuốt vuốt ngực: “Thiếp không sao, cũng may là kịp thời tránh được. Lúc nãy có chút hốt hoảng, bây giờ ổn định lại rồi”Lòng dũng cảm của Sở Nhược Hề không thể so với một nàng gái bình thường, chỉ một biến cố nhỏ như vậy làm sao có thể khiến nàng ta sợ hãi được?Lãnh Thanh Hạc nhìn thấy Lãnh Băng Cơ đi tới, liền vội vàng tránh ra: “Băng Cơ, đúng lúc muội giúp tẩu tẩu của muội nhìn xem.”Sở Nhược Hồ trừng mắt nhìn hắn ta: “Có gì mà phải kinh ngạc như vậy? Không phải là chỉ bị đụng vào lưng một chút thôi sao? Không bị thương đến da thịt, còn làm ra lớn chuyện lên như vậy, cũng không sợ bị người ta cười nhạo”“Mấy ngày nay không phải nàng luôn ăn uống không thấy ngon miệng sao? Ta bảo mời đại phu thì nàng không chịu, vừa hay có Băng Cơ ở đâyLãnh Băng Cơ nhìn thấy sắc mặt nàng ta không tốt, liền bước lên phía trước, ngồi xuống: “Đưa tay ra đây, nhiều lời như vậy làm gì?”Sở Nhược Hề ngoan ngoãn đưa tay ra.Lãnh Băng Cơ đưa ngón tay ra bắt mạch, nàng tập trung tinh thần, sau đó ngẩng đầu dùng ánh mắt kì quái nhìn Lãnh Thanh Нас.“Sao vậy?”, Lãnh Thanh hạc nhìn thấy phản ứng của nàng, liền vội vàng hỏi.Lãnh Băng Cơ không trả lời, kéo tay Sở Nhược Hề đến trước mặt mình, nhắm mắt lại, vẻ mặt ngưng trọng.Nhưng mấy người đại lão gia này đều coi Sở Nhược Hề như báu vật của bọn họ. Tất cả đều cúi xuống, nhìn chằm chằm Lãnh Băng Cơ, trên trán đổ đầy mồ hôi.Nhưng không ai dám làm phiền.Sở Nhược Hề nhìn thấy vẻ nghiêm túc của Lãnh Bằng Cơ cũng hoảng hốt. Sau một hồi bắt mạch, Lãnh Băng Cơ khẽ thở dài: “Chuẩn bị một bàn bữa tiệc thịnh soạn để mời ta uống rượu đi thôi”“Rốt cuộc là làm sao vậy? Đừng khiến ta phải lo lắng nữa?”, đại công tử nhà họ Sở rất có khí thế của cha hắn.Lãnh Bằng Cơ mím môi: “Ta sắp được làm cô nàng rồi.”“Cô nàng cái gì?” Đại công tử nhà họ Sở vẫn còn ngơ ngác.Lãnh Thanh Hạc là người đầu tiên có phản ứng: “Muội, muội nói là, Nhược Hề nàng ấy…”Hắn cứ ngắc ngứ không nói được thành câu hoàn chỉnh.Lãnh Băng Cơ cười cười: “Không sai, có rồi”Đại ca nhà chúng ta đúng là rất dũng mãnh, nhanh như vậy mà đã có rồi.Đại công tử nhà họ Sở nhảy cẫng lên: “Cái gì? Cái gì? Ngươi nói gì cơ? Cha, cha có nghe thấy không? Tiểu muội có rồi!” Giọng nói này đã thu hút rất nhiều ánh mắt từ chỗ Na Trát Nhất Nặc nhìn lại đây. Sở lão tướng quân cũng cao hứng xoa xoa tay: “Ngươi nói nhỏ thôi, đừng hù dọa đứa nhỏ”Sở Nhược Hồ cũng cảm thấy xấu hổ vì sự la hét của đại ca nhà mình. Dù sao, ở cổ đại mang thai là một việc rất xấu hổ, làm sao có thể ồn ào như vậy?

Chương 924