Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 28: tại sao anh lại đánh người

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Lại nói tiếp, vận khí hai ngày qua của Giang Nguyên dường như không được tốt lắm. Sáng hôm sau, người bệnh đầu tiên là một ca khó, khiến Giang Nguyên phải mặt mày nhăn nhó khi bắt mạch.Cảm nhận mạch đập dưới tay rất nhẹ nhàng, Giang Nguyên đã cẩn thận kiểm tra lại lần nữa nhưng rốt cuộc vẫn không thể xác nhận được mạch tượng rốt cuộc là loại nào. Bởi vì trước kia hắn chưa từng gặp qua. Căn cứ khẩu quyết mạch tượng trong trí nhớ, hắn miễn cưỡng có thể xác định mạch tượng của người bệnh này thuộc về một trong ba mạch tượng trung.Nhưng trong ba loại mạch tượng trung, Giang Nguyên không thể biết được nó thuộc loại mạch nào.Cho nên, hắn thành thật nói với Hồ lão:- Mạch tượng lần này có chút không chính xác, có thể thuộc về mạch Nhu hoặc....Đối với thái độ thực sự cầu thị của Giang Nguyên, Hồ lão cực kỳ hài lòng. Người xem bệnh, chỉ sợ không. biết mà giả bộ biết. Liên quan đến nhân mạng, một chút cũng không thể lơ là.- Ừm, từ từ sẽ biết. Mạch học không phải là môn học đơn giản.Hồ lão nói.- Hồ lão nói rất đúng. Giang Nguyên, cậu cũng không thể khinh thường. Biện chứng mạch có liên quan đến vấn đề dùng thuốc, tuyệt đối phải cẩn thận. Nên xem nhiều sách, nóng lòng là không được đâu. Cứ ăn từ từ, không cần phải ăn hết một miếng to.Trương Nhạc rốt cuộc cũng không nhịn được sự vui sướng trong lòng, nhưng ngoài miệng lại như tiến hành chỉ bảo đồng chí Tiểu Giang.Giang Nguyên mỉm cười. Hắn như thế nào lại không nghe ra ý châm chọc bên trong lời nói của Trương Nhạc, nhưng cũng không lên tiếng phản bác.Hồ lão vừa khai dược vừa cẩn thận giảng giải mạch tượng và tình huống căn bệnh cho Giang Nguyên nghe. Lời lẽ dễ hiểu khiến Giang Nguyên kiếm lợi không nhỏ.Khi Hồ lão vừa mới đưa đơn thuốc cho người bệnh, lúc này cách đó không xa, tiếng kinh hô của một người phụ nữ truyền đến.Thính lực Giang Nguyên rất tốt, vừa nghe là biết giọng của y tá Tiểu Lệ. Không biết là chuyện gì xảy ra?Còn đang nghỉ hoặc, đột nhiên nghe được một tiếng bốp, sau đó là tiếng kêu sợ hãi.Bên ngoài là một giọng nói: - Này, tại sao anh lại đánh người?- Chị Lưu?Nghe giọng của người phụ nữ này, Giang Nguyên cau mày, sau đó nghi hoặc nhìn Hồ lão và Trương Nhạc:- Bên ngoài dường như xảy ra chuyện, để cháu ra ngoài xem sao.Nói xong, Giang Nguyên liền vội vàng đứng dậy bước ra ngoài.Hồ lão nhìn sắc mặt âm trầm của Giang Nguyên, có chút sửng sốt, sau đó cũng đứng dậy, dặn dò người bệnh rồi vội vàng ra theo.- Anh..tại sao anh lại đánh người? Chị Lưu y tá vẻ mặt phẫn nộ, che chẳn cho Tiểu Lệ đẳng sau, trừng mắt nhìn người đàn ông thô kệch trước mắt.- Con mẹ nó, lại còn mạnh miệng. Lão tử đập tụi bay chết hết bây giờ.Người đàn ông kia giơ tay lên, chuẩn bị đánh xuống chị Lưu.

Lại nói tiếp, vận khí hai ngày qua của Giang Nguyên dường như không được tốt lắm. Sáng hôm sau, người bệnh đầu tiên là một ca khó, khiến Giang Nguyên phải mặt mày nhăn nhó khi bắt mạch.

Cảm nhận mạch đập dưới tay rất nhẹ nhàng, Giang Nguyên đã cẩn thận kiểm tra lại lần nữa nhưng rốt cuộc vẫn không thể xác nhận được mạch tượng rốt cuộc là loại nào. Bởi vì trước kia hắn chưa từng gặp qua. Căn cứ khẩu quyết mạch tượng trong trí nhớ, hắn miễn cưỡng có thể xác định mạch tượng của người bệnh này thuộc về một trong ba mạch tượng trung.

Nhưng trong ba loại mạch tượng trung, Giang Nguyên không thể biết được nó thuộc loại mạch nào.

Cho nên, hắn thành thật nói với Hồ lão:

- Mạch tượng lần này có chút không chính xác, có thể thuộc về mạch Nhu hoặc....

Đối với thái độ thực sự cầu thị của Giang Nguyên, Hồ lão cực kỳ hài lòng. Người xem bệnh, chỉ sợ không. biết mà giả bộ biết. Liên quan đến nhân mạng, một chút cũng không thể lơ là.

- Ừm, từ từ sẽ biết. Mạch học không phải là môn học đơn giản.

Hồ lão nói.

- Hồ lão nói rất đúng. Giang Nguyên, cậu cũng không thể khinh thường. Biện chứng mạch có liên quan đến vấn đề dùng thuốc, tuyệt đối phải cẩn thận. Nên xem nhiều sách, nóng lòng là không được đâu. Cứ ăn từ từ, không cần phải ăn hết một miếng to.

Trương Nhạc rốt cuộc cũng không nhịn được sự vui sướng trong lòng, nhưng ngoài miệng lại như tiến hành chỉ bảo đồng chí Tiểu Giang.

Giang Nguyên mỉm cười. Hắn như thế nào lại không nghe ra ý châm chọc bên trong lời nói của Trương Nhạc, nhưng cũng không lên tiếng phản bác.

Hồ lão vừa khai dược vừa cẩn thận giảng giải mạch tượng và tình huống căn bệnh cho Giang Nguyên nghe. Lời lẽ dễ hiểu khiến Giang Nguyên kiếm lợi không nhỏ.

Khi Hồ lão vừa mới đưa đơn thuốc cho người bệnh, lúc này cách đó không xa, tiếng kinh hô của một người phụ nữ truyền đến.

Thính lực Giang Nguyên rất tốt, vừa nghe là biết giọng của y tá Tiểu Lệ. Không biết là chuyện gì xảy ra?

Còn đang nghỉ hoặc, đột nhiên nghe được một tiếng bốp, sau đó là tiếng kêu sợ hãi.

Bên ngoài là một giọng nói: - Này, tại sao anh lại đánh người?

- Chị Lưu?

Nghe giọng của người phụ nữ này, Giang Nguyên cau mày, sau đó nghi hoặc nhìn Hồ lão và Trương Nhạc:

- Bên ngoài dường như xảy ra chuyện, để cháu ra ngoài xem sao.

Nói xong, Giang Nguyên liền vội vàng đứng dậy bước ra ngoài.

Hồ lão nhìn sắc mặt âm trầm của Giang Nguyên, có chút sửng sốt, sau đó cũng đứng dậy, dặn dò người bệnh rồi vội vàng ra theo.

- Anh..tại sao anh lại đánh người? Chị Lưu y tá vẻ mặt phẫn nộ, che chẳn cho Tiểu Lệ đẳng sau, trừng mắt nhìn người đàn ông thô kệch trước mắt.

- Con mẹ nó, lại còn mạnh miệng. Lão tử đập tụi bay chết hết bây giờ.

Người đàn ông kia giơ tay lên, chuẩn bị đánh xuống chị Lưu.

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Lại nói tiếp, vận khí hai ngày qua của Giang Nguyên dường như không được tốt lắm. Sáng hôm sau, người bệnh đầu tiên là một ca khó, khiến Giang Nguyên phải mặt mày nhăn nhó khi bắt mạch.Cảm nhận mạch đập dưới tay rất nhẹ nhàng, Giang Nguyên đã cẩn thận kiểm tra lại lần nữa nhưng rốt cuộc vẫn không thể xác nhận được mạch tượng rốt cuộc là loại nào. Bởi vì trước kia hắn chưa từng gặp qua. Căn cứ khẩu quyết mạch tượng trong trí nhớ, hắn miễn cưỡng có thể xác định mạch tượng của người bệnh này thuộc về một trong ba mạch tượng trung.Nhưng trong ba loại mạch tượng trung, Giang Nguyên không thể biết được nó thuộc loại mạch nào.Cho nên, hắn thành thật nói với Hồ lão:- Mạch tượng lần này có chút không chính xác, có thể thuộc về mạch Nhu hoặc....Đối với thái độ thực sự cầu thị của Giang Nguyên, Hồ lão cực kỳ hài lòng. Người xem bệnh, chỉ sợ không. biết mà giả bộ biết. Liên quan đến nhân mạng, một chút cũng không thể lơ là.- Ừm, từ từ sẽ biết. Mạch học không phải là môn học đơn giản.Hồ lão nói.- Hồ lão nói rất đúng. Giang Nguyên, cậu cũng không thể khinh thường. Biện chứng mạch có liên quan đến vấn đề dùng thuốc, tuyệt đối phải cẩn thận. Nên xem nhiều sách, nóng lòng là không được đâu. Cứ ăn từ từ, không cần phải ăn hết một miếng to.Trương Nhạc rốt cuộc cũng không nhịn được sự vui sướng trong lòng, nhưng ngoài miệng lại như tiến hành chỉ bảo đồng chí Tiểu Giang.Giang Nguyên mỉm cười. Hắn như thế nào lại không nghe ra ý châm chọc bên trong lời nói của Trương Nhạc, nhưng cũng không lên tiếng phản bác.Hồ lão vừa khai dược vừa cẩn thận giảng giải mạch tượng và tình huống căn bệnh cho Giang Nguyên nghe. Lời lẽ dễ hiểu khiến Giang Nguyên kiếm lợi không nhỏ.Khi Hồ lão vừa mới đưa đơn thuốc cho người bệnh, lúc này cách đó không xa, tiếng kinh hô của một người phụ nữ truyền đến.Thính lực Giang Nguyên rất tốt, vừa nghe là biết giọng của y tá Tiểu Lệ. Không biết là chuyện gì xảy ra?Còn đang nghỉ hoặc, đột nhiên nghe được một tiếng bốp, sau đó là tiếng kêu sợ hãi.Bên ngoài là một giọng nói: - Này, tại sao anh lại đánh người?- Chị Lưu?Nghe giọng của người phụ nữ này, Giang Nguyên cau mày, sau đó nghi hoặc nhìn Hồ lão và Trương Nhạc:- Bên ngoài dường như xảy ra chuyện, để cháu ra ngoài xem sao.Nói xong, Giang Nguyên liền vội vàng đứng dậy bước ra ngoài.Hồ lão nhìn sắc mặt âm trầm của Giang Nguyên, có chút sửng sốt, sau đó cũng đứng dậy, dặn dò người bệnh rồi vội vàng ra theo.- Anh..tại sao anh lại đánh người? Chị Lưu y tá vẻ mặt phẫn nộ, che chẳn cho Tiểu Lệ đẳng sau, trừng mắt nhìn người đàn ông thô kệch trước mắt.- Con mẹ nó, lại còn mạnh miệng. Lão tử đập tụi bay chết hết bây giờ.Người đàn ông kia giơ tay lên, chuẩn bị đánh xuống chị Lưu.

Chương 28: tại sao anh lại đánh người