Tác giả:

Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…

Chương 50: bận rộn

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Bưng theo tách trà, cặp theo quyển sách, Giang Nguyên và Hồ lão chậm rãi đi trong khuôn viên trường đại học Đông Nguyên.- Biểu hiện hôm nay không tệ. Mặc dù ban đầu có chút khẩn trương nhưng trả lời lưu loát, đần dần đi vào trọng tâm. Sau này duy trì trạng thái này là được.Hồ lão hài lòng nói, vừa đi vừa cười:~ Chỉ là sau này cậu giảng bài, nên nghiêm túc một chút.~ Ø, cháu giảng bài?Gương mặt Giang Nguyên cứng đờ, nhớ lại bộ dạng nghiêm túc của Hồ lão lúc đó, không khỏi cảm thấy choáng váng.Nhìn gương mặt cứng ngắc của tiểu đồ đệ, Hồ lão bật cười:- Đương nhiên là muốn cậu giảng bài rồi, nếu không, †a mang cậu đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn cậu bưng trà rót nước cho ta? Hay là mang sách? Phòng khám nhiều việc như vậy, bảo ta trong một tuần mất ba buổi sáng hoặc ba buổi chiều đến giảng dạy, non nửa thời gian ở trong trường, cậu cho rằng ta có nhiều thời gian như vậy sao?~ Nhưng...Giang Nguyên đang định nói chỉ sợ trường học. không cho phép, nhưng nghĩ lại, nếu Hồ lão đã an bài như thế, tất nhiên là có nắm chắc, lập tức thở dài nói:- Sư phụ, trước đây cháu chưa từng học qua bài bản, hơn nữa đại học cũng chưa từng học. Làm sao mà có thể giảng bài cho sinh viên chứ? Cháu còn phải theo sư phụ học tập nữa.- Sợ gì chứ? Tri thức lý luận của cậu bây giờ không kém gì một lão sư Trung y cơ bản. Hơn nữa, ngoại trừ mạch chứng còn chưa quen thuộc, cậu so với cái đám giáo sư chỉ biết nói lý thuyết suông đó mạnh hơn rất nhiều. Vả lại, chúng ta làm Trung y, từ khi nào nói qua bằng cấp chứ? Sư phụ của cậu là tôi có học qua trường lớp đâu, thế mà cũng làm giáo sư, mà còn là giáo sư chân chính đấy nhé.Hồ lão sư gõ đầu Giang Nguyên một cái, hận rèn sắt không thể thành thép:~ Tiểu tử cậu đừng có mà giả bộ. Hãy lo mà học cho. đàng hoàng. Cơ hội ta dẫn cậu ra ngoài khám bệnh vẫn còn nhiều, cũng không để cậu ngây ngốc trong trường mỗi ngày, cũng chỉ ba buổi mà thôi, cộng lại mất chỉ ngày rưỡi, có tốn bao nhiêu thời gian chứ.Nói đến đây, gương mặt Hồ lão đột nhiên thay đổi, nhìn Giang Nguyên cười nói:- Hơn nữa, đây là ta cố ý cho cậu cơ hội. Trong trường học có rất nhiều sư muội, cơ hội tốt như vậy cậu còn không biết nắm chắc? Đến lúc đó gia gia của cậu đến nhéo cái lỗ tai cậu, đừng trách ta không nhắc nhở nhé.- Sao cơ?Nhìn thấy Hồ lão luôn luôn nghiêm túc, bây giờ lại nói ra mấy lời này, đầu óc Giang Nguyên như muốn choáng váng. Nào có sư phụ nào mà bảo đệ tử của mình xuống tay với sư muội chứ?Nhìn bộ dạng hồ đồ của Giang Nguyên, Hồ lão nhịn không được lại gõ cho Giang Nguyên một cái:

Bưng theo tách trà, cặp theo quyển sách, Giang Nguyên và Hồ lão chậm rãi đi trong khuôn viên trường đại học Đông Nguyên.

- Biểu hiện hôm nay không tệ. Mặc dù ban đầu có chút khẩn trương nhưng trả lời lưu loát, đần dần đi vào trọng tâm. Sau này duy trì trạng thái này là được.

Hồ lão hài lòng nói, vừa đi vừa cười:

~ Chỉ là sau này cậu giảng bài, nên nghiêm túc một chút.

~ Ø, cháu giảng bài?

Gương mặt Giang Nguyên cứng đờ, nhớ lại bộ dạng nghiêm túc của Hồ lão lúc đó, không khỏi cảm thấy choáng váng.

Nhìn gương mặt cứng ngắc của tiểu đồ đệ, Hồ lão bật cười:

- Đương nhiên là muốn cậu giảng bài rồi, nếu không, †a mang cậu đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn cậu bưng trà rót nước cho ta? Hay là mang sách? Phòng khám nhiều việc như vậy, bảo ta trong một tuần mất ba buổi sáng hoặc ba buổi chiều đến giảng dạy, non nửa thời gian ở trong trường, cậu cho rằng ta có nhiều thời gian như vậy sao?

~ Nhưng...

Giang Nguyên đang định nói chỉ sợ trường học. không cho phép, nhưng nghĩ lại, nếu Hồ lão đã an bài như thế, tất nhiên là có nắm chắc, lập tức thở dài nói:

- Sư phụ, trước đây cháu chưa từng học qua bài bản, hơn nữa đại học cũng chưa từng học. Làm sao mà có thể giảng bài cho sinh viên chứ? Cháu còn phải theo sư phụ học tập nữa.

- Sợ gì chứ? Tri thức lý luận của cậu bây giờ không kém gì một lão sư Trung y cơ bản. Hơn nữa, ngoại trừ mạch chứng còn chưa quen thuộc, cậu so với cái đám giáo sư chỉ biết nói lý thuyết suông đó mạnh hơn rất nhiều. Vả lại, chúng ta làm Trung y, từ khi nào nói qua bằng cấp chứ? Sư phụ của cậu là tôi có học qua trường lớp đâu, thế mà cũng làm giáo sư, mà còn là giáo sư chân chính đấy nhé.

Hồ lão sư gõ đầu Giang Nguyên một cái, hận rèn sắt không thể thành thép:

~ Tiểu tử cậu đừng có mà giả bộ. Hãy lo mà học cho. đàng hoàng. Cơ hội ta dẫn cậu ra ngoài khám bệnh vẫn còn nhiều, cũng không để cậu ngây ngốc trong trường mỗi ngày, cũng chỉ ba buổi mà thôi, cộng lại mất chỉ ngày rưỡi, có tốn bao nhiêu thời gian chứ.

Nói đến đây, gương mặt Hồ lão đột nhiên thay đổi, nhìn Giang Nguyên cười nói:

- Hơn nữa, đây là ta cố ý cho cậu cơ hội. Trong trường học có rất nhiều sư muội, cơ hội tốt như vậy cậu còn không biết nắm chắc? Đến lúc đó gia gia của cậu đến nhéo cái lỗ tai cậu, đừng trách ta không nhắc nhở nhé.

- Sao cơ?

Nhìn thấy Hồ lão luôn luôn nghiêm túc, bây giờ lại nói ra mấy lời này, đầu óc Giang Nguyên như muốn choáng váng. Nào có sư phụ nào mà bảo đệ tử của mình xuống tay với sư muội chứ?

Nhìn bộ dạng hồ đồ của Giang Nguyên, Hồ lão nhịn không được lại gõ cho Giang Nguyên một cái:

Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Bưng theo tách trà, cặp theo quyển sách, Giang Nguyên và Hồ lão chậm rãi đi trong khuôn viên trường đại học Đông Nguyên.- Biểu hiện hôm nay không tệ. Mặc dù ban đầu có chút khẩn trương nhưng trả lời lưu loát, đần dần đi vào trọng tâm. Sau này duy trì trạng thái này là được.Hồ lão hài lòng nói, vừa đi vừa cười:~ Chỉ là sau này cậu giảng bài, nên nghiêm túc một chút.~ Ø, cháu giảng bài?Gương mặt Giang Nguyên cứng đờ, nhớ lại bộ dạng nghiêm túc của Hồ lão lúc đó, không khỏi cảm thấy choáng váng.Nhìn gương mặt cứng ngắc của tiểu đồ đệ, Hồ lão bật cười:- Đương nhiên là muốn cậu giảng bài rồi, nếu không, †a mang cậu đến đây làm gì? Chẳng lẽ muốn cậu bưng trà rót nước cho ta? Hay là mang sách? Phòng khám nhiều việc như vậy, bảo ta trong một tuần mất ba buổi sáng hoặc ba buổi chiều đến giảng dạy, non nửa thời gian ở trong trường, cậu cho rằng ta có nhiều thời gian như vậy sao?~ Nhưng...Giang Nguyên đang định nói chỉ sợ trường học. không cho phép, nhưng nghĩ lại, nếu Hồ lão đã an bài như thế, tất nhiên là có nắm chắc, lập tức thở dài nói:- Sư phụ, trước đây cháu chưa từng học qua bài bản, hơn nữa đại học cũng chưa từng học. Làm sao mà có thể giảng bài cho sinh viên chứ? Cháu còn phải theo sư phụ học tập nữa.- Sợ gì chứ? Tri thức lý luận của cậu bây giờ không kém gì một lão sư Trung y cơ bản. Hơn nữa, ngoại trừ mạch chứng còn chưa quen thuộc, cậu so với cái đám giáo sư chỉ biết nói lý thuyết suông đó mạnh hơn rất nhiều. Vả lại, chúng ta làm Trung y, từ khi nào nói qua bằng cấp chứ? Sư phụ của cậu là tôi có học qua trường lớp đâu, thế mà cũng làm giáo sư, mà còn là giáo sư chân chính đấy nhé.Hồ lão sư gõ đầu Giang Nguyên một cái, hận rèn sắt không thể thành thép:~ Tiểu tử cậu đừng có mà giả bộ. Hãy lo mà học cho. đàng hoàng. Cơ hội ta dẫn cậu ra ngoài khám bệnh vẫn còn nhiều, cũng không để cậu ngây ngốc trong trường mỗi ngày, cũng chỉ ba buổi mà thôi, cộng lại mất chỉ ngày rưỡi, có tốn bao nhiêu thời gian chứ.Nói đến đây, gương mặt Hồ lão đột nhiên thay đổi, nhìn Giang Nguyên cười nói:- Hơn nữa, đây là ta cố ý cho cậu cơ hội. Trong trường học có rất nhiều sư muội, cơ hội tốt như vậy cậu còn không biết nắm chắc? Đến lúc đó gia gia của cậu đến nhéo cái lỗ tai cậu, đừng trách ta không nhắc nhở nhé.- Sao cơ?Nhìn thấy Hồ lão luôn luôn nghiêm túc, bây giờ lại nói ra mấy lời này, đầu óc Giang Nguyên như muốn choáng váng. Nào có sư phụ nào mà bảo đệ tử của mình xuống tay với sư muội chứ?Nhìn bộ dạng hồ đồ của Giang Nguyên, Hồ lão nhịn không được lại gõ cho Giang Nguyên một cái:

Chương 50: bận rộn