Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…
Chương 52: Không thể nào
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Đồng chí bác sĩ Trương Nhạc càng ngày càng nhìn Giang Nguyên không vừa mắt. Chuyện tốt gì cũng bị Giang Nguyên chiếm. Đi khám bệnh chung với Hồ lão cũng không được, ngay cả đi giảng bài ở trường học có nhiều tiểu sư muội đáng yêu cũng không đến phiên y.Đây vốn là chuyện tốt đẹp đến cỡ nào, nhưng bây giờ lại làm cho Trương Nhạc nhức hết cả trứng.Cho nên, bây giờ y chỉ muốn chờ xem Giang Nguyên xấu mặt.Biện chứng mạch tượng rất khó. Trương Nhạc đi theo Hồ lão hơn một năm, biết rõ độ khó trong đó. Cho nên y rất cẩn thận phân biệt mạch tượng của bệnh nhân, †ừ đó mới dám cam đoan không xảy ra sai lâm.Nhưng bây giờ, người nào đó được đồng chí Trương Nhạc xem là cái gai trong mắt, cái đinh trong xương đang dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai, từng bước từng bước lấy hết bệnh nhân của y.Đương nhiên, xu thế sét đánh không kịp bưng tai cũng chỉ là Trương Nhạc nghĩ mà thôi, chứ bản thân Giang Nguyên lại cảm thấy chẳng nhanh bao nhiêu. Hắn xem khí sắc của người bệnh, hỏi thêm những triệu chứng, rồi kê thuốc, mất khoảng năm sáu phút, so với Hồ lão cũng chẳng sai biệt lắm.Chỉ là so với đồng chí Trương Nhạc là khác biệt. Giang Nguyên khám bệnh nhanh là vì hắn hỏi bệnh tình của bệnh nhân trước rồi mới bắt mạch, cũng không giống như lúc trước gặp khó khăn trong việc xác nhận mạch tượng, đồng thời phải mất thời gian dài để phân biệt, thậm chí còn phân biệt không ra.Bây giờ hắn bắt mạch, cảm nhận mạch tượng của người bệnh nhiều nhất cũng chỉ tốn mười mấy hai mươi giây. Thậm chí chỉ mất bảy tám giây là có thể xác định được mạch chứng. Đồng thời, tư liệu về bệnh tình đại diện cho mạch chứng này trong nháy mắt toát ra từ †rong đầu Giang Nguyên, phản ứng đương nhiên là nhanh rồi.Mạch tượng đã biết, bệnh tình đã biết, sau đó sẽ rất nhanh tìm ra được phương thuốc thích hợp. Sau khi điều chỉnh lại liều lượng cho phù hợp là tiện tay viết xuống thôi. Nếu tốc độ vẫn còn chậm như trước thì thật sự xin lỗi người quá.Hơn nữa người bệnh khá nhiều, Giang Nguyên cũng muốn xử lý cho hết, hiển nhiên cũng không suy nghĩ nhiều lắm, trực tiếp xem hết người bệnh cho Hồ lão.Đầu tiên Hồ lão không chú ý đến điều này, nhưng sau khi ông xem qua đơn thuốc, phát hiện bốn đơn thì đã có ba đơn là của Giang Nguyên.Lập tức không khỏi sửng sốt. Lúc này vừa mới được bao lâu, tại sao tốc độ của Giang Nguyên lại nhanh như vậy?Nhớ lại những người bệnh mà ông vừa kiểm tra khi nãy, trong đó có hai người có mạch tượng không đơn giản. Theo lý Giang Nguyên có thể nhận ra, nhưng không thể nào nhận ra nhanh như vậy. Tuy nói có nhiều lúc, đại đa số thây thuốc không dựa vào mạch tượng mà dựa vào kinh nghiệm cũng có thể đưa ra đơn thuốc phù hợp, nhưng Giang Nguyên thì lại khác. Nếu là vài ngày trước, tốc độ Giang Nguyên có thể nói chậm gấp đôi lúc này.Hơn nữa, mấy ngày qua Hồ lão cũng xem như hiểu rõ tính tình tiểu đồ đệ của mình. Tuy nói hắn còn trẻ, nhưng cách làm việc ổn thỏa. Đặc biệt là trong chuyện xem bệnh, tiểu tử này luôn cẩn thận. Nếu không khẳng định, tuyệt đối sẽ không tùy ý dựa vào vận khí.Ba đơn thuốc mà Giang Nguyên ghi, Hồ lão cảm thấy kê không sai, rất phù hợp với yêu cầu của bệnh nhân. Hai đơn mà ông vừa xem cũng không xê xích quá nhiều, cũng không cần gia giảm số lượng, chỉ cần tăng thêm một loại thuốc là ổn.Nghĩ đến đây, Hồ lão sờ mũi, thầm nghĩ:~ Mạch quyết sư phụ lưu lại cho mình, chẳng lẽ tiểu tử này đã đọc hết trong vòng chỉ mấy ngày? Không thể nào! Nếu không có thời gian kiểm nghiệm thực tế, nó cũng chỉ là lý thuyết suông.
Đồng chí bác sĩ Trương Nhạc càng ngày càng nhìn Giang Nguyên không vừa mắt. Chuyện tốt gì cũng bị Giang Nguyên chiếm. Đi khám bệnh chung với Hồ lão cũng không được, ngay cả đi giảng bài ở trường học có nhiều tiểu sư muội đáng yêu cũng không đến phiên y.
Đây vốn là chuyện tốt đẹp đến cỡ nào, nhưng bây giờ lại làm cho Trương Nhạc nhức hết cả trứng.
Cho nên, bây giờ y chỉ muốn chờ xem Giang Nguyên xấu mặt.
Biện chứng mạch tượng rất khó. Trương Nhạc đi theo Hồ lão hơn một năm, biết rõ độ khó trong đó. Cho nên y rất cẩn thận phân biệt mạch tượng của bệnh nhân, †ừ đó mới dám cam đoan không xảy ra sai lâm.
Nhưng bây giờ, người nào đó được đồng chí Trương Nhạc xem là cái gai trong mắt, cái đinh trong xương đang dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai, từng bước từng bước lấy hết bệnh nhân của y.
Đương nhiên, xu thế sét đánh không kịp bưng tai cũng chỉ là Trương Nhạc nghĩ mà thôi, chứ bản thân Giang Nguyên lại cảm thấy chẳng nhanh bao nhiêu. Hắn xem khí sắc của người bệnh, hỏi thêm những triệu chứng, rồi kê thuốc, mất khoảng năm sáu phút, so với Hồ lão cũng chẳng sai biệt lắm.
Chỉ là so với đồng chí Trương Nhạc là khác biệt. Giang Nguyên khám bệnh nhanh là vì hắn hỏi bệnh tình của bệnh nhân trước rồi mới bắt mạch, cũng không giống như lúc trước gặp khó khăn trong việc xác nhận mạch tượng, đồng thời phải mất thời gian dài để phân biệt, thậm chí còn phân biệt không ra.
Bây giờ hắn bắt mạch, cảm nhận mạch tượng của người bệnh nhiều nhất cũng chỉ tốn mười mấy hai mươi giây. Thậm chí chỉ mất bảy tám giây là có thể xác định được mạch chứng. Đồng thời, tư liệu về bệnh tình đại diện cho mạch chứng này trong nháy mắt toát ra từ †rong đầu Giang Nguyên, phản ứng đương nhiên là nhanh rồi.
Mạch tượng đã biết, bệnh tình đã biết, sau đó sẽ rất nhanh tìm ra được phương thuốc thích hợp. Sau khi điều chỉnh lại liều lượng cho phù hợp là tiện tay viết xuống thôi. Nếu tốc độ vẫn còn chậm như trước thì thật sự xin lỗi người quá.
Hơn nữa người bệnh khá nhiều, Giang Nguyên cũng muốn xử lý cho hết, hiển nhiên cũng không suy nghĩ nhiều lắm, trực tiếp xem hết người bệnh cho Hồ lão.
Đầu tiên Hồ lão không chú ý đến điều này, nhưng sau khi ông xem qua đơn thuốc, phát hiện bốn đơn thì đã có ba đơn là của Giang Nguyên.
Lập tức không khỏi sửng sốt. Lúc này vừa mới được bao lâu, tại sao tốc độ của Giang Nguyên lại nhanh như vậy?
Nhớ lại những người bệnh mà ông vừa kiểm tra khi nãy, trong đó có hai người có mạch tượng không đơn giản. Theo lý Giang Nguyên có thể nhận ra, nhưng không thể nào nhận ra nhanh như vậy.
Tuy nói có nhiều lúc, đại đa số thây thuốc không dựa vào mạch tượng mà dựa vào kinh nghiệm cũng có thể đưa ra đơn thuốc phù hợp, nhưng Giang Nguyên thì lại khác. Nếu là vài ngày trước, tốc độ Giang Nguyên có thể nói chậm gấp đôi lúc này.
Hơn nữa, mấy ngày qua Hồ lão cũng xem như hiểu rõ tính tình tiểu đồ đệ của mình. Tuy nói hắn còn trẻ, nhưng cách làm việc ổn thỏa. Đặc biệt là trong chuyện xem bệnh, tiểu tử này luôn cẩn thận. Nếu không khẳng định, tuyệt đối sẽ không tùy ý dựa vào vận khí.
Ba đơn thuốc mà Giang Nguyên ghi, Hồ lão cảm thấy kê không sai, rất phù hợp với yêu cầu của bệnh nhân. Hai đơn mà ông vừa xem cũng không xê xích quá nhiều, cũng không cần gia giảm số lượng, chỉ cần tăng thêm một loại thuốc là ổn.
Nghĩ đến đây, Hồ lão sờ mũi, thầm nghĩ:
~ Mạch quyết sư phụ lưu lại cho mình, chẳng lẽ tiểu tử này đã đọc hết trong vòng chỉ mấy ngày? Không thể nào! Nếu không có thời gian kiểm nghiệm thực tế, nó cũng chỉ là lý thuyết suông.
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Đồng chí bác sĩ Trương Nhạc càng ngày càng nhìn Giang Nguyên không vừa mắt. Chuyện tốt gì cũng bị Giang Nguyên chiếm. Đi khám bệnh chung với Hồ lão cũng không được, ngay cả đi giảng bài ở trường học có nhiều tiểu sư muội đáng yêu cũng không đến phiên y.Đây vốn là chuyện tốt đẹp đến cỡ nào, nhưng bây giờ lại làm cho Trương Nhạc nhức hết cả trứng.Cho nên, bây giờ y chỉ muốn chờ xem Giang Nguyên xấu mặt.Biện chứng mạch tượng rất khó. Trương Nhạc đi theo Hồ lão hơn một năm, biết rõ độ khó trong đó. Cho nên y rất cẩn thận phân biệt mạch tượng của bệnh nhân, †ừ đó mới dám cam đoan không xảy ra sai lâm.Nhưng bây giờ, người nào đó được đồng chí Trương Nhạc xem là cái gai trong mắt, cái đinh trong xương đang dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai, từng bước từng bước lấy hết bệnh nhân của y.Đương nhiên, xu thế sét đánh không kịp bưng tai cũng chỉ là Trương Nhạc nghĩ mà thôi, chứ bản thân Giang Nguyên lại cảm thấy chẳng nhanh bao nhiêu. Hắn xem khí sắc của người bệnh, hỏi thêm những triệu chứng, rồi kê thuốc, mất khoảng năm sáu phút, so với Hồ lão cũng chẳng sai biệt lắm.Chỉ là so với đồng chí Trương Nhạc là khác biệt. Giang Nguyên khám bệnh nhanh là vì hắn hỏi bệnh tình của bệnh nhân trước rồi mới bắt mạch, cũng không giống như lúc trước gặp khó khăn trong việc xác nhận mạch tượng, đồng thời phải mất thời gian dài để phân biệt, thậm chí còn phân biệt không ra.Bây giờ hắn bắt mạch, cảm nhận mạch tượng của người bệnh nhiều nhất cũng chỉ tốn mười mấy hai mươi giây. Thậm chí chỉ mất bảy tám giây là có thể xác định được mạch chứng. Đồng thời, tư liệu về bệnh tình đại diện cho mạch chứng này trong nháy mắt toát ra từ †rong đầu Giang Nguyên, phản ứng đương nhiên là nhanh rồi.Mạch tượng đã biết, bệnh tình đã biết, sau đó sẽ rất nhanh tìm ra được phương thuốc thích hợp. Sau khi điều chỉnh lại liều lượng cho phù hợp là tiện tay viết xuống thôi. Nếu tốc độ vẫn còn chậm như trước thì thật sự xin lỗi người quá.Hơn nữa người bệnh khá nhiều, Giang Nguyên cũng muốn xử lý cho hết, hiển nhiên cũng không suy nghĩ nhiều lắm, trực tiếp xem hết người bệnh cho Hồ lão.Đầu tiên Hồ lão không chú ý đến điều này, nhưng sau khi ông xem qua đơn thuốc, phát hiện bốn đơn thì đã có ba đơn là của Giang Nguyên.Lập tức không khỏi sửng sốt. Lúc này vừa mới được bao lâu, tại sao tốc độ của Giang Nguyên lại nhanh như vậy?Nhớ lại những người bệnh mà ông vừa kiểm tra khi nãy, trong đó có hai người có mạch tượng không đơn giản. Theo lý Giang Nguyên có thể nhận ra, nhưng không thể nào nhận ra nhanh như vậy. Tuy nói có nhiều lúc, đại đa số thây thuốc không dựa vào mạch tượng mà dựa vào kinh nghiệm cũng có thể đưa ra đơn thuốc phù hợp, nhưng Giang Nguyên thì lại khác. Nếu là vài ngày trước, tốc độ Giang Nguyên có thể nói chậm gấp đôi lúc này.Hơn nữa, mấy ngày qua Hồ lão cũng xem như hiểu rõ tính tình tiểu đồ đệ của mình. Tuy nói hắn còn trẻ, nhưng cách làm việc ổn thỏa. Đặc biệt là trong chuyện xem bệnh, tiểu tử này luôn cẩn thận. Nếu không khẳng định, tuyệt đối sẽ không tùy ý dựa vào vận khí.Ba đơn thuốc mà Giang Nguyên ghi, Hồ lão cảm thấy kê không sai, rất phù hợp với yêu cầu của bệnh nhân. Hai đơn mà ông vừa xem cũng không xê xích quá nhiều, cũng không cần gia giảm số lượng, chỉ cần tăng thêm một loại thuốc là ổn.Nghĩ đến đây, Hồ lão sờ mũi, thầm nghĩ:~ Mạch quyết sư phụ lưu lại cho mình, chẳng lẽ tiểu tử này đã đọc hết trong vòng chỉ mấy ngày? Không thể nào! Nếu không có thời gian kiểm nghiệm thực tế, nó cũng chỉ là lý thuyết suông.