Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…
Chương 55: Là vợ chồng hai người sao
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Giang Nguyên sửng sốt, không nghĩ đến Trương Nhạc lại có biểu hiện như vậy, cố ý làm hắn khó xử trước mặt người bệnh.Lập tức mày cau lại, ánh mắt hiện lên sự tức giận. Đã lâu rồi không có ai khiêu khích hắn như thế.Nhưng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, Giang Nguyên chỉ cười mà không nói gì, sau đó rút tay về.Mấy năm qua, Giang Nguyên vì tuổi còn nhỏ, ở bên ngoài chịu khiêu khích cũng không ít, nhưng sau khi chịu thiệt hai ba lần, cũng học được cách khống chế lửa giậi còn biết phán đoán được tình thế.Giang Nguyên biết, nếu lúc này làm ầm ï hoặc phát sinh xung đột với Trương Nhạc, có lẽ hắn có thể xả giận nhưng ngược lại cũng không nhận được chỗ tốt gì, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Hồ lão, của phòng khám, khiến người ta kéo đến xem náo nhiệt đông hơn.Cho nên Giang Nguyên đành nén sự tức giận trong lòng, cũng không trả lời sự khiêu khích của Trương Nhạc, mỉm cười lạnh nhạt, tạm thời coi như bị chó cắn, thuận tay cầm quyển sách đang xem dở lên xem tiếp.Nhìn Giang Nguyên không đáp lại, trong lòng Trương Nhạc không khỏi cười lạnh. Vốn y muốn để Giang Nguyên xấu mặt trước mặt bệnh nhân. Không có bác sĩ khác, y là lớn nhất. Một bác sĩ không có giấy phép hành nghề trước mặt một bác sĩ có giấy phép hành nghề chỉ được xem là hạ cấp. Cho nên, bao nhiêu đố ky tích tụ với Giang Nguyên từ trước đến nay, hôm nay đã thật sự lên đến đỉnh điểm, mới có thể trong thời điểm này phát tiết ra, cố ý quát lớn Giang Nguyên để xả giận. Nếu Giang Nguyên có dũng khí đáp lại, như vậy y sẽ bày ra cái giá bác sĩ thượng cấp. mà hung hăng dạy cho Giang Nguyên một bài học.Thấy Giang Nguyên không dám nói, trong lòng 'Trương Nhạc cảm thấy rốt cuộc cũng xả được cơn giận, bắt đầu kê đơn cho người bệnh.Trương Nhạc đang kê đơn thuốc cho người bệnh, bên ngoài bước vào hai người. Một người đàn ông trung niên cõng một người phụ nữ vào.Sau khi giao đơn thuốc cho người bệnh, Trương Nhạc tâm trạng rất tốt ngoắc tay bảo hai người kia đến.Người đàn ông trung niên đặt người phụ nữ lên ghế, người phụ nữ ngồi trên ghế vẫn nhắm chặt hai mắt, cắn chặt hàm răng, chỉ là thân hình có chút cứng ngắc, không ngừng run rẩy.~- Là vợ chồng hai người sao? Dì Lý bị gì vậy?Trương Nhạc nhìn thấy hai người, nhận ra là người quen, liền mỉm cười hỏi.Người phụ nữ không đáp, người đàn ông trung niên bên cạnh thì thở dài, nói với Trương Nhạc:- Bác sĩ Trương, bà xã của tôi cãi nhau với tôi vài câu rồi bỏ về phòng. Khi tôi vào phòng thì thấy bà ấy nằm trên giường phát run, gọi cũng không trả lời. Tôi nghĩ có phải là tức giận quá đến mức động kinh luôn hay không?Nói đến đây, người đàn ông cười khổ:- Cậu cũng biết, lúc trước bà ấy đã từng bị như vậy, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy lo lắng, nên mang bà ấy đến đây khám qua một chút.- Ồ, là vậy sao? Nào, để tôi xem qua cho dì ấy.Trương Nhạc gật đầu, sau đó cầm ống nghe, hỏi người phụ nữ:- Dì Lý, dì có chỗ nào không thoải mái không?Nhưng dì Lý giống như không nghe thấy Trương Nhạc hỏi, cứ ngồi một chỗ không nói, chỉ là hơi thở có chút thô, giống như vẫn còn đang tức giận.Nhìn thấy bộ dạng này, Trương Nhạc mỉm cười, sau đó cầm ống nghe đưa đến trước ngực dì Lý.Nửa phút sau, Trương Nhạc gỡ ống nghe xuống, nói với người đàn ông:- Chú Lý, tôi đã nghe qua, nhịp tim là sáu mươi lần, hơi thở có chút thô nhưng cũng coi như bình thường. Như vậy đi, chú mang dì Lý về nghỉ ngơi. Nếu có gì không ổn, chú mang dì ấy trở lại đây.Thấy Trương Nhạc nói không có gì, người đàn ông liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói:
Giang Nguyên sửng sốt, không nghĩ đến Trương Nhạc lại có biểu hiện như vậy, cố ý làm hắn khó xử trước mặt người bệnh.
Lập tức mày cau lại, ánh mắt hiện lên sự tức giận. Đã lâu rồi không có ai khiêu khích hắn như thế.
Nhưng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, Giang Nguyên chỉ cười mà không nói gì, sau đó rút tay về.
Mấy năm qua, Giang Nguyên vì tuổi còn nhỏ, ở bên ngoài chịu khiêu khích cũng không ít, nhưng sau khi chịu thiệt hai ba lần, cũng học được cách khống chế lửa giậi còn biết phán đoán được tình thế.
Giang Nguyên biết, nếu lúc này làm ầm ï hoặc phát sinh xung đột với Trương Nhạc, có lẽ hắn có thể xả giận nhưng ngược lại cũng không nhận được chỗ tốt gì, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Hồ lão, của phòng khám, khiến người ta kéo đến xem náo nhiệt đông hơn.
Cho nên Giang Nguyên đành nén sự tức giận trong lòng, cũng không trả lời sự khiêu khích của Trương Nhạc, mỉm cười lạnh nhạt, tạm thời coi như bị chó cắn, thuận tay cầm quyển sách đang xem dở lên xem tiếp.
Nhìn Giang Nguyên không đáp lại, trong lòng Trương Nhạc không khỏi cười lạnh. Vốn y muốn để Giang Nguyên xấu mặt trước mặt bệnh nhân. Không có bác sĩ khác, y là lớn nhất. Một bác sĩ không có giấy phép hành nghề trước mặt một bác sĩ có giấy phép hành nghề chỉ được xem là hạ cấp.
Cho nên, bao nhiêu đố ky tích tụ với Giang Nguyên từ trước đến nay, hôm nay đã thật sự lên đến đỉnh điểm, mới có thể trong thời điểm này phát tiết ra, cố ý quát lớn Giang Nguyên để xả giận. Nếu Giang Nguyên có dũng khí đáp lại, như vậy y sẽ bày ra cái giá bác sĩ thượng cấp. mà hung hăng dạy cho Giang Nguyên một bài học.
Thấy Giang Nguyên không dám nói, trong lòng 'Trương Nhạc cảm thấy rốt cuộc cũng xả được cơn giận, bắt đầu kê đơn cho người bệnh.
Trương Nhạc đang kê đơn thuốc cho người bệnh, bên ngoài bước vào hai người. Một người đàn ông trung niên cõng một người phụ nữ vào.
Sau khi giao đơn thuốc cho người bệnh, Trương Nhạc tâm trạng rất tốt ngoắc tay bảo hai người kia đến.
Người đàn ông trung niên đặt người phụ nữ lên ghế, người phụ nữ ngồi trên ghế vẫn nhắm chặt hai mắt, cắn chặt hàm răng, chỉ là thân hình có chút cứng ngắc, không ngừng run rẩy.
~- Là vợ chồng hai người sao? Dì Lý bị gì vậy?
Trương Nhạc nhìn thấy hai người, nhận ra là người quen, liền mỉm cười hỏi.
Người phụ nữ không đáp, người đàn ông trung niên bên cạnh thì thở dài, nói với Trương Nhạc:
- Bác sĩ Trương, bà xã của tôi cãi nhau với tôi vài câu rồi bỏ về phòng. Khi tôi vào phòng thì thấy bà ấy nằm trên giường phát run, gọi cũng không trả lời. Tôi nghĩ có phải là tức giận quá đến mức động kinh luôn hay không?
Nói đến đây, người đàn ông cười khổ:
- Cậu cũng biết, lúc trước bà ấy đã từng bị như vậy, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy lo lắng, nên mang bà ấy đến đây khám qua một chút.
- Ồ, là vậy sao? Nào, để tôi xem qua cho dì ấy.
Trương Nhạc gật đầu, sau đó cầm ống nghe, hỏi người phụ nữ:
- Dì Lý, dì có chỗ nào không thoải mái không?
Nhưng dì Lý giống như không nghe thấy Trương Nhạc hỏi, cứ ngồi một chỗ không nói, chỉ là hơi thở có chút thô, giống như vẫn còn đang tức giận.
Nhìn thấy bộ dạng này, Trương Nhạc mỉm cười, sau đó cầm ống nghe đưa đến trước ngực dì Lý.
Nửa phút sau, Trương Nhạc gỡ ống nghe xuống, nói với người đàn ông:
- Chú Lý, tôi đã nghe qua, nhịp tim là sáu mươi lần, hơi thở có chút thô nhưng cũng coi như bình thường. Như vậy đi, chú mang dì Lý về nghỉ ngơi. Nếu có gì không ổn, chú mang dì ấy trở lại đây.
Thấy Trương Nhạc nói không có gì, người đàn ông liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói:
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Giang Nguyên sửng sốt, không nghĩ đến Trương Nhạc lại có biểu hiện như vậy, cố ý làm hắn khó xử trước mặt người bệnh.Lập tức mày cau lại, ánh mắt hiện lên sự tức giận. Đã lâu rồi không có ai khiêu khích hắn như thế.Nhưng nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi, Giang Nguyên chỉ cười mà không nói gì, sau đó rút tay về.Mấy năm qua, Giang Nguyên vì tuổi còn nhỏ, ở bên ngoài chịu khiêu khích cũng không ít, nhưng sau khi chịu thiệt hai ba lần, cũng học được cách khống chế lửa giậi còn biết phán đoán được tình thế.Giang Nguyên biết, nếu lúc này làm ầm ï hoặc phát sinh xung đột với Trương Nhạc, có lẽ hắn có thể xả giận nhưng ngược lại cũng không nhận được chỗ tốt gì, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Hồ lão, của phòng khám, khiến người ta kéo đến xem náo nhiệt đông hơn.Cho nên Giang Nguyên đành nén sự tức giận trong lòng, cũng không trả lời sự khiêu khích của Trương Nhạc, mỉm cười lạnh nhạt, tạm thời coi như bị chó cắn, thuận tay cầm quyển sách đang xem dở lên xem tiếp.Nhìn Giang Nguyên không đáp lại, trong lòng Trương Nhạc không khỏi cười lạnh. Vốn y muốn để Giang Nguyên xấu mặt trước mặt bệnh nhân. Không có bác sĩ khác, y là lớn nhất. Một bác sĩ không có giấy phép hành nghề trước mặt một bác sĩ có giấy phép hành nghề chỉ được xem là hạ cấp. Cho nên, bao nhiêu đố ky tích tụ với Giang Nguyên từ trước đến nay, hôm nay đã thật sự lên đến đỉnh điểm, mới có thể trong thời điểm này phát tiết ra, cố ý quát lớn Giang Nguyên để xả giận. Nếu Giang Nguyên có dũng khí đáp lại, như vậy y sẽ bày ra cái giá bác sĩ thượng cấp. mà hung hăng dạy cho Giang Nguyên một bài học.Thấy Giang Nguyên không dám nói, trong lòng 'Trương Nhạc cảm thấy rốt cuộc cũng xả được cơn giận, bắt đầu kê đơn cho người bệnh.Trương Nhạc đang kê đơn thuốc cho người bệnh, bên ngoài bước vào hai người. Một người đàn ông trung niên cõng một người phụ nữ vào.Sau khi giao đơn thuốc cho người bệnh, Trương Nhạc tâm trạng rất tốt ngoắc tay bảo hai người kia đến.Người đàn ông trung niên đặt người phụ nữ lên ghế, người phụ nữ ngồi trên ghế vẫn nhắm chặt hai mắt, cắn chặt hàm răng, chỉ là thân hình có chút cứng ngắc, không ngừng run rẩy.~- Là vợ chồng hai người sao? Dì Lý bị gì vậy?Trương Nhạc nhìn thấy hai người, nhận ra là người quen, liền mỉm cười hỏi.Người phụ nữ không đáp, người đàn ông trung niên bên cạnh thì thở dài, nói với Trương Nhạc:- Bác sĩ Trương, bà xã của tôi cãi nhau với tôi vài câu rồi bỏ về phòng. Khi tôi vào phòng thì thấy bà ấy nằm trên giường phát run, gọi cũng không trả lời. Tôi nghĩ có phải là tức giận quá đến mức động kinh luôn hay không?Nói đến đây, người đàn ông cười khổ:- Cậu cũng biết, lúc trước bà ấy đã từng bị như vậy, nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy lo lắng, nên mang bà ấy đến đây khám qua một chút.- Ồ, là vậy sao? Nào, để tôi xem qua cho dì ấy.Trương Nhạc gật đầu, sau đó cầm ống nghe, hỏi người phụ nữ:- Dì Lý, dì có chỗ nào không thoải mái không?Nhưng dì Lý giống như không nghe thấy Trương Nhạc hỏi, cứ ngồi một chỗ không nói, chỉ là hơi thở có chút thô, giống như vẫn còn đang tức giận.Nhìn thấy bộ dạng này, Trương Nhạc mỉm cười, sau đó cầm ống nghe đưa đến trước ngực dì Lý.Nửa phút sau, Trương Nhạc gỡ ống nghe xuống, nói với người đàn ông:- Chú Lý, tôi đã nghe qua, nhịp tim là sáu mươi lần, hơi thở có chút thô nhưng cũng coi như bình thường. Như vậy đi, chú mang dì Lý về nghỉ ngơi. Nếu có gì không ổn, chú mang dì ấy trở lại đây.Thấy Trương Nhạc nói không có gì, người đàn ông liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười nói: