Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…
Chương 80: phải đưa tiền ngay
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… - Một ngày?Nhìn vẻ bình tĩnh của Giang Nguyên, mọi người ngẩn người, liền nhìn về phía con của lão Trương, thầm nghĩ: “Bác sĩ Tiểu Giang này nói một ngày, chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý. Một ngày thì có thể làm được gì chứ!”Con trai ông Trương nghe vậy cũng sửng sốt. Sau đó hắn ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, muốn nhìn thấy được gì đó từ trên mặt hắn.Chiếc tiếc con trai lão Trương nhìn Giang Nguyên mấy lần, thấy Giang Nguyên vẫn vô cùng bình tĩnh. Trong long gã tính toán, lạnh lung nói:- Không được. Tôi không tin các người. Ba tôi giờ đã thành thế này, nếu lại rơi vào tay các người, ai biết sẽ như thế nào!Nhìn thấy đối phương đã quyết tâm bịp tiền của phòng khám, Hồ lão y sư đỏ mắt, tức giận nói:- Tôi lấy danh tiếng mấy chục năm nay của Hồ Khánh Nguyên tôi ra bảo đảm, nếu trong một ngày này lão Trương xảy ra bất cứ vấn đề gì ở chỗ chúng tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm!Con trai lão Trương lúc này cắn chặt không buông, hừ giọng nói. - Hừ... Không được. Ông đây không tin các người.Nếu các người có thể chữa khỏi thì giờ chữa khỏi ngay đi. Nếu không thì ngoan ngoãn đền tiền... Bằng không tôi sẽ phá nát danh tiếng của các người. Xem sau này còn ai dám đến phòng khám của các người nữa không!Thấy bộ dạng này, mọi người xung quanh đều nhận ra, rõ ràng con trai ông Trương quyết tâm muốn bịp tiền. Lúc này ông Trương không kìm được, run rẩy nói:~ Tôi... tôi ở đây chữa thêm một ngày...- Không được... Ba, chúng ta không thể chữa ở đây. Tuyệt đối không thể tin tưởng bọn họ...Lúc này con trai ông Trương quyết căn chặt. Gã nhìn Hồ lão y sư cười lạnh, nói:- Nói cho các người biết, hoặc là bây giờ các người chữa khỏi cho ba tôi, ông đây sẽ không làm phiền các người nữa. Nếu không thì các người ngoan ngoãn đền tiền đi!- Cậu...Thấy người này ngoan cố như vậy, Hồ lão y sư tức đến mức lông mày dựng đứng, nhưng lại chẳng còn cách nào khác.Đúng lúc Hồ lão y sư bất lực thở dài, âm thầm tự trách mình xui xẻo, nghĩ hay là cứ bỏ tiên ra đuổi thằng nhãu này đi, đừng tiếp tục làm hỏng danh tiếng phòng khám nữa thì Giang Nguyên đã tức giận lên tiếng:- Khốn... giờ tao trị khỏi thì sao? ~A... Tiểu đồ đệ này của nhà mình chắc hôm nay tức đến mức ấm đầu rồi. Ngày thường thì nho nhã lịch sự, vậy mà hôm nay cũng chửi bậy như vậy...Con trai ông Trương bị Giang Nguyên quát vừa xấu hổ vừa giận, nghênh cổ lên quát:- Nếu giờ mày chữa khỏi, chắc chắn ông đây sẽ không gây phiền phức cho bọn mày nữa!- Nếu chữa khỏi rồi, mày còn mặt mũi gây phiền phức nữa sao?Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, nói:- Nếu giờ tao chữa khỏi, mẹ mày, mày phải quỳ xuống xin lỗi thầy tao!Nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Giang Nguyên, đáy. lòng tên này âm thầm cười lạnh. Bệnh viện đã nói rồi, ít nhất cũng phải nằm viện quan sát một tuần lễ. Hơn nữa miệng của ba mình cũng đã lệch thế này. Giờ thăng này ¡ trị khỏi ngay, vậy chẳng phải hắn là thần tiên sao. Người chứ có phải nắm bùn, muốn nặn sao thì nặn chứ.Thế là gã nở nụ cười lạnh, nói:- Được... Trước mặt đông hàng xóm láng giềng như vậy, nếu giờ bọn mày chữa khỏi mặt cho ba tao, chẳng những tao không gây phiên phức cho bọn mày mà còn dập đầu nhận lỗi với bọn mày!Nói đến đây, gã ngoảnh đầu lại, hừ giọng nói: ~- Nhưng... nếu bọn mày không chữa được, phải đưa tiền ngay...
- Một ngày?
Nhìn vẻ bình tĩnh của Giang Nguyên, mọi người ngẩn người, liền nhìn về phía con của lão Trương, thầm nghĩ: “Bác sĩ Tiểu Giang này nói một ngày, chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý. Một ngày thì có thể làm được gì chứ!”
Con trai ông Trương nghe vậy cũng sửng sốt. Sau đó hắn ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, muốn nhìn thấy được gì đó từ trên mặt hắn.
Chiếc tiếc con trai lão Trương nhìn Giang Nguyên mấy lần, thấy Giang Nguyên vẫn vô cùng bình tĩnh. Trong long gã tính toán, lạnh lung nói:
- Không được. Tôi không tin các người. Ba tôi giờ đã thành thế này, nếu lại rơi vào tay các người, ai biết sẽ như thế nào!
Nhìn thấy đối phương đã quyết tâm bịp tiền của phòng khám, Hồ lão y sư đỏ mắt, tức giận nói:
- Tôi lấy danh tiếng mấy chục năm nay của Hồ Khánh Nguyên tôi ra bảo đảm, nếu trong một ngày này lão Trương xảy ra bất cứ vấn đề gì ở chỗ chúng tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm!
Con trai lão Trương lúc này cắn chặt không buông, hừ giọng nói. - Hừ... Không được. Ông đây không tin các người.
Nếu các người có thể chữa khỏi thì giờ chữa khỏi ngay đi. Nếu không thì ngoan ngoãn đền tiền... Bằng không tôi sẽ phá nát danh tiếng của các người. Xem sau này còn ai dám đến phòng khám của các người nữa không!
Thấy bộ dạng này, mọi người xung quanh đều nhận ra, rõ ràng con trai ông Trương quyết tâm muốn bịp tiền. Lúc này ông Trương không kìm được, run rẩy nói:
~ Tôi... tôi ở đây chữa thêm một ngày...
- Không được... Ba, chúng ta không thể chữa ở đây. Tuyệt đối không thể tin tưởng bọn họ...
Lúc này con trai ông Trương quyết căn chặt. Gã nhìn Hồ lão y sư cười lạnh, nói:
- Nói cho các người biết, hoặc là bây giờ các người chữa khỏi cho ba tôi, ông đây sẽ không làm phiền các người nữa. Nếu không thì các người ngoan ngoãn đền tiền đi!
- Cậu...
Thấy người này ngoan cố như vậy, Hồ lão y sư tức đến mức lông mày dựng đứng, nhưng lại chẳng còn cách nào khác.
Đúng lúc Hồ lão y sư bất lực thở dài, âm thầm tự trách mình xui xẻo, nghĩ hay là cứ bỏ tiên ra đuổi thằng nhãu này đi, đừng tiếp tục làm hỏng danh tiếng phòng khám nữa thì Giang Nguyên đã tức giận lên tiếng:
- Khốn... giờ tao trị khỏi thì sao?
~A... Tiểu đồ đệ này của nhà mình chắc hôm nay tức đến mức ấm đầu rồi. Ngày thường thì nho nhã lịch sự, vậy mà hôm nay cũng chửi bậy như vậy...
Con trai ông Trương bị Giang Nguyên quát vừa xấu hổ vừa giận, nghênh cổ lên quát:
- Nếu giờ mày chữa khỏi, chắc chắn ông đây sẽ không gây phiền phức cho bọn mày nữa!
- Nếu chữa khỏi rồi, mày còn mặt mũi gây phiền phức nữa sao?
Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, nói:
- Nếu giờ tao chữa khỏi, mẹ mày, mày phải quỳ xuống xin lỗi thầy tao!
Nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Giang Nguyên, đáy. lòng tên này âm thầm cười lạnh. Bệnh viện đã nói rồi, ít nhất cũng phải nằm viện quan sát một tuần lễ. Hơn nữa miệng của ba mình cũng đã lệch thế này. Giờ thăng này ¡ trị khỏi ngay, vậy chẳng phải hắn là thần tiên sao. Người chứ có phải nắm bùn, muốn nặn sao thì nặn chứ.
Thế là gã nở nụ cười lạnh, nói:
- Được... Trước mặt đông hàng xóm láng giềng như vậy, nếu giờ bọn mày chữa khỏi mặt cho ba tao, chẳng những tao không gây phiên phức cho bọn mày mà còn dập đầu nhận lỗi với bọn mày!
Nói đến đây, gã ngoảnh đầu lại, hừ giọng nói:
~- Nhưng... nếu bọn mày không chữa được, phải đưa tiền ngay...
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… - Một ngày?Nhìn vẻ bình tĩnh của Giang Nguyên, mọi người ngẩn người, liền nhìn về phía con của lão Trương, thầm nghĩ: “Bác sĩ Tiểu Giang này nói một ngày, chắc chắn cậu ta sẽ đồng ý. Một ngày thì có thể làm được gì chứ!”Con trai ông Trương nghe vậy cũng sửng sốt. Sau đó hắn ngạc nhiên nhìn Giang Nguyên, muốn nhìn thấy được gì đó từ trên mặt hắn.Chiếc tiếc con trai lão Trương nhìn Giang Nguyên mấy lần, thấy Giang Nguyên vẫn vô cùng bình tĩnh. Trong long gã tính toán, lạnh lung nói:- Không được. Tôi không tin các người. Ba tôi giờ đã thành thế này, nếu lại rơi vào tay các người, ai biết sẽ như thế nào!Nhìn thấy đối phương đã quyết tâm bịp tiền của phòng khám, Hồ lão y sư đỏ mắt, tức giận nói:- Tôi lấy danh tiếng mấy chục năm nay của Hồ Khánh Nguyên tôi ra bảo đảm, nếu trong một ngày này lão Trương xảy ra bất cứ vấn đề gì ở chỗ chúng tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm!Con trai lão Trương lúc này cắn chặt không buông, hừ giọng nói. - Hừ... Không được. Ông đây không tin các người.Nếu các người có thể chữa khỏi thì giờ chữa khỏi ngay đi. Nếu không thì ngoan ngoãn đền tiền... Bằng không tôi sẽ phá nát danh tiếng của các người. Xem sau này còn ai dám đến phòng khám của các người nữa không!Thấy bộ dạng này, mọi người xung quanh đều nhận ra, rõ ràng con trai ông Trương quyết tâm muốn bịp tiền. Lúc này ông Trương không kìm được, run rẩy nói:~ Tôi... tôi ở đây chữa thêm một ngày...- Không được... Ba, chúng ta không thể chữa ở đây. Tuyệt đối không thể tin tưởng bọn họ...Lúc này con trai ông Trương quyết căn chặt. Gã nhìn Hồ lão y sư cười lạnh, nói:- Nói cho các người biết, hoặc là bây giờ các người chữa khỏi cho ba tôi, ông đây sẽ không làm phiền các người nữa. Nếu không thì các người ngoan ngoãn đền tiền đi!- Cậu...Thấy người này ngoan cố như vậy, Hồ lão y sư tức đến mức lông mày dựng đứng, nhưng lại chẳng còn cách nào khác.Đúng lúc Hồ lão y sư bất lực thở dài, âm thầm tự trách mình xui xẻo, nghĩ hay là cứ bỏ tiên ra đuổi thằng nhãu này đi, đừng tiếp tục làm hỏng danh tiếng phòng khám nữa thì Giang Nguyên đã tức giận lên tiếng:- Khốn... giờ tao trị khỏi thì sao? ~A... Tiểu đồ đệ này của nhà mình chắc hôm nay tức đến mức ấm đầu rồi. Ngày thường thì nho nhã lịch sự, vậy mà hôm nay cũng chửi bậy như vậy...Con trai ông Trương bị Giang Nguyên quát vừa xấu hổ vừa giận, nghênh cổ lên quát:- Nếu giờ mày chữa khỏi, chắc chắn ông đây sẽ không gây phiền phức cho bọn mày nữa!- Nếu chữa khỏi rồi, mày còn mặt mũi gây phiền phức nữa sao?Giang Nguyên cười lạnh một tiếng, nói:- Nếu giờ tao chữa khỏi, mẹ mày, mày phải quỳ xuống xin lỗi thầy tao!Nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Giang Nguyên, đáy. lòng tên này âm thầm cười lạnh. Bệnh viện đã nói rồi, ít nhất cũng phải nằm viện quan sát một tuần lễ. Hơn nữa miệng của ba mình cũng đã lệch thế này. Giờ thăng này ¡ trị khỏi ngay, vậy chẳng phải hắn là thần tiên sao. Người chứ có phải nắm bùn, muốn nặn sao thì nặn chứ.Thế là gã nở nụ cười lạnh, nói:- Được... Trước mặt đông hàng xóm láng giềng như vậy, nếu giờ bọn mày chữa khỏi mặt cho ba tao, chẳng những tao không gây phiên phức cho bọn mày mà còn dập đầu nhận lỗi với bọn mày!Nói đến đây, gã ngoảnh đầu lại, hừ giọng nói: ~- Nhưng... nếu bọn mày không chữa được, phải đưa tiền ngay...