Chương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người…
Chương 84: không còn biết xấu hổ là gì nữa rồi
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Nhìn đuôi ngân châm khẽ rung lên tạo ra những tia sáng bạc, Giang Nguyên thở hắt ra.Mình đã cố gắng hết sức, lần này thành hay không, đều phải chờ mười phút tiếp theo.Con trai lão Trương đứng bên cười lạnh, không biết là vì nhìn thấy mặt cha mình bị châm như con nhím hay. cười ngân châm đầy mặt kia, nhưng dù thế nào thì nụ cười này cũng khiến những người bên cạnh lạnh lòng.Chuyện này có gì mà hả hê chứ? Đây là cha mày đấy. mày hy vọng bệnh của cha mày không chữa được à?Đương nhiên, lúc này cũng không ai lên tiếng. Dù sao bây giờ người ta cũng đã tập thành thói quen chỉ quét tuyết cửa nhà mình, không thèm để ý sương nhà người khác rồi. Những chuyện không liên quan đến mình thế này, dĩ nhiên chẳng ai lên tiếng.- Hừ... Hồ y sư... lấy tiên đi, chỉ còn hai ba phút nữa...Con trai ông Trương vẻ mặt cười lạnh nói:- Cho các người thử lâu như vậy rồi, tôi còn vội đưa ba tôi đến bệnh viện. Nếu còn trì hoãn, các người không gánh nỗi trách nhiệm đâu!Lúc này vẻ mặt Hồ lão y sư buồn bã, nhìn lão. Trương, thấy miệng của ông ta vẫn lệch, không hề có chút động tĩnh gì. Ông khế thở dài, giống như đột nhiên già nua đi vài tuổi. Sau đó, ông đưa tay lấy ra một thẻ ngân hàng, đưa cho Trương Nhạc đứng bên cạnh, bảo anh ta đi rút hai vạn tệ.Nhìn thấy hành động của Hồ lão y sư, con trai lão Trương đứng bên lộ vẻ đắc ý. Cuối cùng thì lão già này cũng chịu thua rồi, hê hê... Lần này đợi cha vào viện, tứ từ từ đến đòi tiên, không sợ lão già này không đưa.Lúc này Trương Nhạc cũng mặt mày u ám, nhìn tấm thẻ trong tay, cuối cùng vẫn trả lại, khóc lóc nói:- Thầy... Lần này là do con không cẩn thận, không nói rõ với bệnh nhân... Khoản tiền này để con bỏ...Dứt lời, anh ta xoay người định đi rút tiền.- Đứng lại...Anh ta vừa xoay người, một tiếng quát nhẹ vang lên.Trương Nhạc nghe thấy giọng nói quen thuộc này liền giật thót tim, căng thẳng quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Nguyên. Anh ta thấy Giang Nguyên đứng trước mặt lão Trương, khuôn mặt mỉm cười nhìn lão Trương.-A a... miệng lão Trương... thật sự đang dần khá hơn kìa... xem kìa...Những người bên cạnh sớm đã chỉ vào mặt lão Trương, kinh ngạc kêu lên. Cả đám người vội vàng duỗi dài cổ sang nhìn, lập tức nhìn thấy cái miệng vốn méo xệch của lão Trương lúc này dường như đã thật sự không méo lắm nữa. Hơn nữa, nếu mọi người nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy, cái miệng đang dần hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.- A... thầy, khỏi rồi, thật sự khỏi rồi...Trương Nhạc bối rối đi sát về phía trước, nhìn thật cẩn thận. Cuối cùng anh ta không kìm được quay đầu vui mừng gọi Hồ lão y sư.Mây đen trên mặt các bác sĩ khác đang vây xung quanh cũng tan đi, ai nấy đều lộ nụ cười vui mừng.Con trai của lão Trương nhìn thấy miệng của cha mình thật sự bắt đầu khỏi, vẻ mặt vô cùng âm trầm. Ban nãy gã còn nhìn thấy những tờ chỉ phiếu trắng bóng rơi vào tay, sau này ít nhất gã còn có thể kiếm được từ Hồ lão y sư này vài vạn tệ, giờ thì tan thành bọt bóng mất TÔI.Người này vẻ mặt âm trầm nhìn mọi chuyện, sắc mặt khi xanh khi đen, cuối cùng nhìn thấy miệng cha mình đang dần hồi phục. Sau một lúc, chỉ còn một chút nữa vẫn chưa thể trở lại như cũ thì cuối cùng quá trình này cũng dừng lại.Tên này lập tức lộ vẻ vui mừng, đi đến đưa tay ra nói:
Nhìn đuôi ngân châm khẽ rung lên tạo ra những tia sáng bạc, Giang Nguyên thở hắt ra.
Mình đã cố gắng hết sức, lần này thành hay không, đều phải chờ mười phút tiếp theo.
Con trai lão Trương đứng bên cười lạnh, không biết là vì nhìn thấy mặt cha mình bị châm như con nhím hay. cười ngân châm đầy mặt kia, nhưng dù thế nào thì nụ cười này cũng khiến những người bên cạnh lạnh lòng.
Chuyện này có gì mà hả hê chứ? Đây là cha mày đấy. mày hy vọng bệnh của cha mày không chữa được à?
Đương nhiên, lúc này cũng không ai lên tiếng. Dù sao bây giờ người ta cũng đã tập thành thói quen chỉ quét tuyết cửa nhà mình, không thèm để ý sương nhà người khác rồi. Những chuyện không liên quan đến mình thế này, dĩ nhiên chẳng ai lên tiếng.
- Hừ... Hồ y sư... lấy tiên đi, chỉ còn hai ba phút nữa...
Con trai ông Trương vẻ mặt cười lạnh nói:
- Cho các người thử lâu như vậy rồi, tôi còn vội đưa ba tôi đến bệnh viện. Nếu còn trì hoãn, các người không gánh nỗi trách nhiệm đâu!
Lúc này vẻ mặt Hồ lão y sư buồn bã, nhìn lão. Trương, thấy miệng của ông ta vẫn lệch, không hề có chút động tĩnh gì. Ông khế thở dài, giống như đột nhiên già nua đi vài tuổi. Sau đó, ông đưa tay lấy ra một thẻ ngân hàng, đưa cho Trương Nhạc đứng bên cạnh, bảo anh ta đi rút hai vạn tệ.
Nhìn thấy hành động của Hồ lão y sư, con trai lão Trương đứng bên lộ vẻ đắc ý. Cuối cùng thì lão già này cũng chịu thua rồi, hê hê... Lần này đợi cha vào viện, tứ từ từ đến đòi tiên, không sợ lão già này không đưa.
Lúc này Trương Nhạc cũng mặt mày u ám, nhìn tấm thẻ trong tay, cuối cùng vẫn trả lại, khóc lóc nói:
- Thầy... Lần này là do con không cẩn thận, không nói rõ với bệnh nhân... Khoản tiền này để con bỏ...
Dứt lời, anh ta xoay người định đi rút tiền.
- Đứng lại...
Anh ta vừa xoay người, một tiếng quát nhẹ vang lên.
Trương Nhạc nghe thấy giọng nói quen thuộc này liền giật thót tim, căng thẳng quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Nguyên. Anh ta thấy Giang Nguyên đứng trước mặt lão Trương, khuôn mặt mỉm cười nhìn lão Trương.
-A a... miệng lão Trương... thật sự đang dần khá hơn kìa... xem kìa...
Những người bên cạnh sớm đã chỉ vào mặt lão Trương, kinh ngạc kêu lên.
Cả đám người vội vàng duỗi dài cổ sang nhìn, lập tức nhìn thấy cái miệng vốn méo xệch của lão Trương lúc này dường như đã thật sự không méo lắm nữa. Hơn nữa, nếu mọi người nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy, cái miệng đang dần hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.
- A... thầy, khỏi rồi, thật sự khỏi rồi...
Trương Nhạc bối rối đi sát về phía trước, nhìn thật cẩn thận. Cuối cùng anh ta không kìm được quay đầu vui mừng gọi Hồ lão y sư.
Mây đen trên mặt các bác sĩ khác đang vây xung quanh cũng tan đi, ai nấy đều lộ nụ cười vui mừng.
Con trai của lão Trương nhìn thấy miệng của cha mình thật sự bắt đầu khỏi, vẻ mặt vô cùng âm trầm. Ban nãy gã còn nhìn thấy những tờ chỉ phiếu trắng bóng rơi vào tay, sau này ít nhất gã còn có thể kiếm được từ Hồ lão y sư này vài vạn tệ, giờ thì tan thành bọt bóng mất TÔI.
Người này vẻ mặt âm trầm nhìn mọi chuyện, sắc mặt khi xanh khi đen, cuối cùng nhìn thấy miệng cha mình đang dần hồi phục. Sau một lúc, chỉ còn một chút nữa vẫn chưa thể trở lại như cũ thì cuối cùng quá trình này cũng dừng lại.
Tên này lập tức lộ vẻ vui mừng, đi đến đưa tay ra nói:
Tuyệt Phẩm Thiên YTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô ThịChương 1: Đã trở về - Xoẹt xoẹt đùng... Một tia chớp trắng như tuyết, giống như thiên thần vung nhanh chiến đao trên bầu trời đen kịt, bộ một luồng sáng chói rồi biến mất trong thế giới đen tối. - Âm ầm ầm... Sau khi tia chớp này hiện lên, mưa lớn như hạt đậu ào ào rơi xuống cùng tiếng sầm đì đúng, trút xuống tới tấp trên mặt đất. Hơi nước mông lung bao phủ cả thôn nhỏ miền núi trong cơn mưa gió bão bùng. Ở góc Đông Bắc thôn có một gian nhà nho nhỏ dựa vào núi lớn. Xuyên qua cánh cửa, có thế nhìn thấy một ngọn đèn vàng vọt. - Tổ sư gia ở trên, đệ tử Giang Thanh Minh lễ bái... Một ông lão tóc hoa râm, mặt già nua gầy gõ cầm một bó hương, cung kính lễ bái ba lần, sau đó mới ngẩng đầu lên nhìn ban thờ, khổ sở nói: - Tổ sư gia, cháu trai của đệ tử mất tích đã hơn ba năm rồi, vẫn không có tin tức, không biết sống chết thế nào... - Mười mấy năm qua đệ tử tuân theo tổ huấn, hành y tế thế, cứu sống vô số người. Mà ba năm nay đệ tử càng chữa bệnh tặng thuốc, chưa từng nhận chút tiền của người… Nhìn đuôi ngân châm khẽ rung lên tạo ra những tia sáng bạc, Giang Nguyên thở hắt ra.Mình đã cố gắng hết sức, lần này thành hay không, đều phải chờ mười phút tiếp theo.Con trai lão Trương đứng bên cười lạnh, không biết là vì nhìn thấy mặt cha mình bị châm như con nhím hay. cười ngân châm đầy mặt kia, nhưng dù thế nào thì nụ cười này cũng khiến những người bên cạnh lạnh lòng.Chuyện này có gì mà hả hê chứ? Đây là cha mày đấy. mày hy vọng bệnh của cha mày không chữa được à?Đương nhiên, lúc này cũng không ai lên tiếng. Dù sao bây giờ người ta cũng đã tập thành thói quen chỉ quét tuyết cửa nhà mình, không thèm để ý sương nhà người khác rồi. Những chuyện không liên quan đến mình thế này, dĩ nhiên chẳng ai lên tiếng.- Hừ... Hồ y sư... lấy tiên đi, chỉ còn hai ba phút nữa...Con trai ông Trương vẻ mặt cười lạnh nói:- Cho các người thử lâu như vậy rồi, tôi còn vội đưa ba tôi đến bệnh viện. Nếu còn trì hoãn, các người không gánh nỗi trách nhiệm đâu!Lúc này vẻ mặt Hồ lão y sư buồn bã, nhìn lão. Trương, thấy miệng của ông ta vẫn lệch, không hề có chút động tĩnh gì. Ông khế thở dài, giống như đột nhiên già nua đi vài tuổi. Sau đó, ông đưa tay lấy ra một thẻ ngân hàng, đưa cho Trương Nhạc đứng bên cạnh, bảo anh ta đi rút hai vạn tệ.Nhìn thấy hành động của Hồ lão y sư, con trai lão Trương đứng bên lộ vẻ đắc ý. Cuối cùng thì lão già này cũng chịu thua rồi, hê hê... Lần này đợi cha vào viện, tứ từ từ đến đòi tiên, không sợ lão già này không đưa.Lúc này Trương Nhạc cũng mặt mày u ám, nhìn tấm thẻ trong tay, cuối cùng vẫn trả lại, khóc lóc nói:- Thầy... Lần này là do con không cẩn thận, không nói rõ với bệnh nhân... Khoản tiền này để con bỏ...Dứt lời, anh ta xoay người định đi rút tiền.- Đứng lại...Anh ta vừa xoay người, một tiếng quát nhẹ vang lên.Trương Nhạc nghe thấy giọng nói quen thuộc này liền giật thót tim, căng thẳng quay đầu lại, khuôn mặt tràn đầy hy vọng nhìn về phía Giang Nguyên. Anh ta thấy Giang Nguyên đứng trước mặt lão Trương, khuôn mặt mỉm cười nhìn lão Trương.-A a... miệng lão Trương... thật sự đang dần khá hơn kìa... xem kìa...Những người bên cạnh sớm đã chỉ vào mặt lão Trương, kinh ngạc kêu lên. Cả đám người vội vàng duỗi dài cổ sang nhìn, lập tức nhìn thấy cái miệng vốn méo xệch của lão Trương lúc này dường như đã thật sự không méo lắm nữa. Hơn nữa, nếu mọi người nhìn kỹ, thậm chí còn có thể thấy, cái miệng đang dần hồi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.- A... thầy, khỏi rồi, thật sự khỏi rồi...Trương Nhạc bối rối đi sát về phía trước, nhìn thật cẩn thận. Cuối cùng anh ta không kìm được quay đầu vui mừng gọi Hồ lão y sư.Mây đen trên mặt các bác sĩ khác đang vây xung quanh cũng tan đi, ai nấy đều lộ nụ cười vui mừng.Con trai của lão Trương nhìn thấy miệng của cha mình thật sự bắt đầu khỏi, vẻ mặt vô cùng âm trầm. Ban nãy gã còn nhìn thấy những tờ chỉ phiếu trắng bóng rơi vào tay, sau này ít nhất gã còn có thể kiếm được từ Hồ lão y sư này vài vạn tệ, giờ thì tan thành bọt bóng mất TÔI.Người này vẻ mặt âm trầm nhìn mọi chuyện, sắc mặt khi xanh khi đen, cuối cùng nhìn thấy miệng cha mình đang dần hồi phục. Sau một lúc, chỉ còn một chút nữa vẫn chưa thể trở lại như cũ thì cuối cùng quá trình này cũng dừng lại.Tên này lập tức lộ vẻ vui mừng, đi đến đưa tay ra nói: