“Anh cả, anh thật sự muốn quay về sao?” Trên một hòn đảo vô cùng lớn, có một cung điện nguy nga, đây là tổ chức lớn nhất hải ngoại: điện Đức Hoàng. Lúc này, năm thiên vương cùng với mười tám vị đại tướng đều tụ hội, chăm chú nhìn chàng trai trước mặt. Chàng trai tên là Trần Hùng, là chủ nhân thật sự của điện Đức Hoàng. “Đúng. ” Trần Hùng nói như đinh đóng cột. “Sáu năm trước tôi bị đuổi khỏi nhà họ Trần, lưu lạc ở thành phố Bình Minh, còn bị người ta tính kế bỏ thuốc, đã phát sinh quan hệ với cô ấy. ” “Sau này tôi gặp được quý nhân, đến nơi này, một tay gây dựng nên điện Đức Hoàng. Tuy tôi đã sở hữu quyền lực, của cải và địa vị cao nhất của thế giới này, nhưng tôi đã từng hứa với cô ấy, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, quay về cưới cô ấy. ” Nói xong, Trần Hùng thoáng nhìn tấm ảnh trong tay, ánh mắt dịu dàng. Cô gái trong tấm ảnh khoảng hơn hai mươi tuổi, gương mặt như một bức họa, sống mũi cao và thẳng, cái miệng nhỏ đầy đặn, hệt như tuyệt thế giai nhân, cũng không biết…
Chương 1689: 1689: Môn Chủ Thanh Cảnh Môn
Điện Đức HoàngTác giả: Hoàng VânTruyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu“Anh cả, anh thật sự muốn quay về sao?” Trên một hòn đảo vô cùng lớn, có một cung điện nguy nga, đây là tổ chức lớn nhất hải ngoại: điện Đức Hoàng. Lúc này, năm thiên vương cùng với mười tám vị đại tướng đều tụ hội, chăm chú nhìn chàng trai trước mặt. Chàng trai tên là Trần Hùng, là chủ nhân thật sự của điện Đức Hoàng. “Đúng. ” Trần Hùng nói như đinh đóng cột. “Sáu năm trước tôi bị đuổi khỏi nhà họ Trần, lưu lạc ở thành phố Bình Minh, còn bị người ta tính kế bỏ thuốc, đã phát sinh quan hệ với cô ấy. ” “Sau này tôi gặp được quý nhân, đến nơi này, một tay gây dựng nên điện Đức Hoàng. Tuy tôi đã sở hữu quyền lực, của cải và địa vị cao nhất của thế giới này, nhưng tôi đã từng hứa với cô ấy, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, quay về cưới cô ấy. ” Nói xong, Trần Hùng thoáng nhìn tấm ảnh trong tay, ánh mắt dịu dàng. Cô gái trong tấm ảnh khoảng hơn hai mươi tuổi, gương mặt như một bức họa, sống mũi cao và thẳng, cái miệng nhỏ đầy đặn, hệt như tuyệt thế giai nhân, cũng không biết… “Ra tay.”Tiếng k** r*n vang vọng toàn bộ đại sảnhNhìn phản ứng của ông nội mình, Triệu Hiền Quyên đối với bọn họ có thể nói là thất vọng đến cực điểm, bất quá người ta vô tình, Triệu Hiền Quyên cô ấy cũng không thể vô nghĩa.Cô ấy quay đầu và nhìn về phía Trần Hùng: “Trần Hùng! ”“Yên tâm đi, có tớ rồi.”Chỉ nghe thấy Trần Hùng búng một ngón tay, một giây sau ngoài cửa đột nhiên vọt vào một đám người đàn ông mặc trang phục trung sơn màu đen, dẫn đầu chính là Truy Phong cùng La Đồ.“Ngồi xuống, tất cả đều ngồi cho tôi.”Hơn một trăm thành viên Thanh Cảnh Môn hùng hổ xông vào, ngắn ngủi chưa đầy một phút liền khống chế toàn bộ những người Thẩm Tăng Lập mang đến.Trong lúc nhất thời, Thẩm Tăng Lập ngây ngốc, những thuộc hạ anh ta mang đến cũng ngớ người ra, mà những người nhà họ Triệu đang k** r*n không ngừng cũng như vậy.“Thanh Cảnh Môn.”Có người nhận ra thân phận của những người này, một giây sau toàn trường khiếp sợ.Đây là Thanh Cảnh Môn, nhiều người Thanh Cảnh Môn như vậy, tại sao họ lại đến đây?Lúc này, không chỉ trong đại sảnh biệt thự xuất hiện một số lượng lớn thành viên Thanh Cảnh Môn, ở bên ngoài biệt thự đồng dạng có rất nhiều thành viên Thanh Cảnh Môn vây quanh toàn bộ biệt thự nhà họ Triệu.“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”Cả người Thẩm Tăng Lập ở tại chỗ kinh ngạc nhìn Trần Hùng.Bốp!Một tiếng vang giòn tan, Trần Hùng vung một cây gậy bóng chày vào một chân khác của Trần Tăng Lập, cũng bị gãy nốt.“Á!”Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Thẩm Tăng Lập ôm bắp chân mình, trên mặt đất không ngừng k** r*n lăn lộn: “Anh, anh dám đối xử với tôi như vậy, tôi là cậu cả nhà họ Thẩm! ”“Mày là một thằng khốn kiếp.”Nhưng mà ngay khi Thẩm Tăng Lập còn muốn dùng thân phận cậu cả nhà họ Trần để đè người thì một thanh âm phẫn nộ đột nhiên vang lên ngoài cửa.Ông chủ nhà họ Thẩm Thẩm Dương Thạnh bất ngờ xuất hiện hơn nữa còn mang theo lửa giận toàn thân.“Cha, cha cứu con, chính hắn ta làm gãy chân con, cha nhanh bắt anh ta lại con muốn đánh gãy tứ chi anh ta.”“Đồ súc sinh!”Thẩm Dương Thạnh tức giận không hề nhẹ, một cước đá vào người Thẩm Tăng Lập, đối với anh ta một trận đánh đấm: “Con đây là muốn hại chết nhà họ Thẩm chúng ta sao.”“Cha, cha nói cái gì?”Thẩm Dương Thạnh không trả lời câu hỏi của con trai mình mà xoay người hướng về phía Trần Hùng cung kính đến cực điểm.“Môn chủ Trần, là con trai tôi có mắt không biết Thái Sơn đã đắc tội cậu, xin cậu rộng lòng tha thứ không chấp thằng con không có kiến thức này của tôi.”Ầm ầm!Lời này vừa nói ra khiến toàn trường khiếp sợ.Triệu Bách Lãng cùng Triệu Bách Xương và đám người nhà họ Triệu kia càng ngây ngốc đứng tại chỗ, vẻ mặt khó tin nhìn Trần Hùng bên kia.Môn Chủ Trần, Thanh Cảnh Môn?Thanh niên trước mắt thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi mà lại là môn chủ Thanh Cảnh Môn miền Bắc!Trần Hùng lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Dương Thạnh, nói: “Con trai ông ỷ vào quyền thế của nhà họ Thẩm ông, bắt nạt bạn thân của tôi, tôi đánh gãy hai chân anh ta, ông có phục phục không?”.
“Ra tay.
”
Tiếng k** r*n vang vọng toàn bộ đại sảnh
Nhìn phản ứng của ông nội mình, Triệu Hiền Quyên đối với bọn họ có thể nói là thất vọng đến cực điểm, bất quá người ta vô tình, Triệu Hiền Quyên cô ấy cũng không thể vô nghĩa.
Cô ấy quay đầu và nhìn về phía Trần Hùng: “Trần Hùng! ”
“Yên tâm đi, có tớ rồi.
”
Chỉ nghe thấy Trần Hùng búng một ngón tay, một giây sau ngoài cửa đột nhiên vọt vào một đám người đàn ông mặc trang phục trung sơn màu đen, dẫn đầu chính là Truy Phong cùng La Đồ.
“Ngồi xuống, tất cả đều ngồi cho tôi.
”
Hơn một trăm thành viên Thanh Cảnh Môn hùng hổ xông vào, ngắn ngủi chưa đầy một phút liền khống chế toàn bộ những người Thẩm Tăng Lập mang đến.
Trong lúc nhất thời, Thẩm Tăng Lập ngây ngốc, những thuộc hạ anh ta mang đến cũng ngớ người ra, mà những người nhà họ Triệu đang k** r*n không ngừng cũng như vậy.
“Thanh Cảnh Môn.
”
Có người nhận ra thân phận của những người này, một giây sau toàn trường khiếp sợ.
Đây là Thanh Cảnh Môn, nhiều người Thanh Cảnh Môn như vậy, tại sao họ lại đến đây?
Lúc này, không chỉ trong đại sảnh biệt thự xuất hiện một số lượng lớn thành viên Thanh Cảnh Môn, ở bên ngoài biệt thự đồng dạng có rất nhiều thành viên Thanh Cảnh Môn vây quanh toàn bộ biệt thự nhà họ Triệu.
“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”
Cả người Thẩm Tăng Lập ở tại chỗ kinh ngạc nhìn Trần Hùng.
Bốp!
Một tiếng vang giòn tan, Trần Hùng vung một cây gậy bóng chày vào một chân khác của Trần Tăng Lập, cũng bị gãy nốt.
“Á!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Thẩm Tăng Lập ôm bắp chân mình, trên mặt đất không ngừng k** r*n lăn lộn: “Anh, anh dám đối xử với tôi như vậy, tôi là cậu cả nhà họ Thẩm! ”
“Mày là một thằng khốn kiếp.
”
Nhưng mà ngay khi Thẩm Tăng Lập còn muốn dùng thân phận cậu cả nhà họ Trần để đè người thì một thanh âm phẫn nộ đột nhiên vang lên ngoài cửa.
Ông chủ nhà họ Thẩm Thẩm Dương Thạnh bất ngờ xuất hiện hơn nữa còn mang theo lửa giận toàn thân.
“Cha, cha cứu con, chính hắn ta làm gãy chân con, cha nhanh bắt anh ta lại con muốn đánh gãy tứ chi anh ta.
”
“Đồ súc sinh!”
Thẩm Dương Thạnh tức giận không hề nhẹ, một cước đá vào người Thẩm Tăng Lập, đối với anh ta một trận đánh đấm: “Con đây là muốn hại chết nhà họ Thẩm chúng ta sao.
”
“Cha, cha nói cái gì?”
Thẩm Dương Thạnh không trả lời câu hỏi của con trai mình mà xoay người hướng về phía Trần Hùng cung kính đến cực điểm.
“Môn chủ Trần, là con trai tôi có mắt không biết Thái Sơn đã đắc tội cậu, xin cậu rộng lòng tha thứ không chấp thằng con không có kiến thức này của tôi.
”
Ầm ầm!
Lời này vừa nói ra khiến toàn trường khiếp sợ.
Triệu Bách Lãng cùng Triệu Bách Xương và đám người nhà họ Triệu kia càng ngây ngốc đứng tại chỗ, vẻ mặt khó tin nhìn Trần Hùng bên kia.
Môn Chủ Trần, Thanh Cảnh Môn?
Thanh niên trước mắt thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi mà lại là môn chủ Thanh Cảnh Môn miền Bắc!
Trần Hùng lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Dương Thạnh, nói: “Con trai ông ỷ vào quyền thế của nhà họ Thẩm ông, bắt nạt bạn thân của tôi, tôi đánh gãy hai chân anh ta, ông có phục phục không?”.
Điện Đức HoàngTác giả: Hoàng VânTruyện Dị Giới, Truyện Đô Thị, Truyện Gia Đấu“Anh cả, anh thật sự muốn quay về sao?” Trên một hòn đảo vô cùng lớn, có một cung điện nguy nga, đây là tổ chức lớn nhất hải ngoại: điện Đức Hoàng. Lúc này, năm thiên vương cùng với mười tám vị đại tướng đều tụ hội, chăm chú nhìn chàng trai trước mặt. Chàng trai tên là Trần Hùng, là chủ nhân thật sự của điện Đức Hoàng. “Đúng. ” Trần Hùng nói như đinh đóng cột. “Sáu năm trước tôi bị đuổi khỏi nhà họ Trần, lưu lạc ở thành phố Bình Minh, còn bị người ta tính kế bỏ thuốc, đã phát sinh quan hệ với cô ấy. ” “Sau này tôi gặp được quý nhân, đến nơi này, một tay gây dựng nên điện Đức Hoàng. Tuy tôi đã sở hữu quyền lực, của cải và địa vị cao nhất của thế giới này, nhưng tôi đã từng hứa với cô ấy, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cô ấy, quay về cưới cô ấy. ” Nói xong, Trần Hùng thoáng nhìn tấm ảnh trong tay, ánh mắt dịu dàng. Cô gái trong tấm ảnh khoảng hơn hai mươi tuổi, gương mặt như một bức họa, sống mũi cao và thẳng, cái miệng nhỏ đầy đặn, hệt như tuyệt thế giai nhân, cũng không biết… “Ra tay.”Tiếng k** r*n vang vọng toàn bộ đại sảnhNhìn phản ứng của ông nội mình, Triệu Hiền Quyên đối với bọn họ có thể nói là thất vọng đến cực điểm, bất quá người ta vô tình, Triệu Hiền Quyên cô ấy cũng không thể vô nghĩa.Cô ấy quay đầu và nhìn về phía Trần Hùng: “Trần Hùng! ”“Yên tâm đi, có tớ rồi.”Chỉ nghe thấy Trần Hùng búng một ngón tay, một giây sau ngoài cửa đột nhiên vọt vào một đám người đàn ông mặc trang phục trung sơn màu đen, dẫn đầu chính là Truy Phong cùng La Đồ.“Ngồi xuống, tất cả đều ngồi cho tôi.”Hơn một trăm thành viên Thanh Cảnh Môn hùng hổ xông vào, ngắn ngủi chưa đầy một phút liền khống chế toàn bộ những người Thẩm Tăng Lập mang đến.Trong lúc nhất thời, Thẩm Tăng Lập ngây ngốc, những thuộc hạ anh ta mang đến cũng ngớ người ra, mà những người nhà họ Triệu đang k** r*n không ngừng cũng như vậy.“Thanh Cảnh Môn.”Có người nhận ra thân phận của những người này, một giây sau toàn trường khiếp sợ.Đây là Thanh Cảnh Môn, nhiều người Thanh Cảnh Môn như vậy, tại sao họ lại đến đây?Lúc này, không chỉ trong đại sảnh biệt thự xuất hiện một số lượng lớn thành viên Thanh Cảnh Môn, ở bên ngoài biệt thự đồng dạng có rất nhiều thành viên Thanh Cảnh Môn vây quanh toàn bộ biệt thự nhà họ Triệu.“Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”Cả người Thẩm Tăng Lập ở tại chỗ kinh ngạc nhìn Trần Hùng.Bốp!Một tiếng vang giòn tan, Trần Hùng vung một cây gậy bóng chày vào một chân khác của Trần Tăng Lập, cũng bị gãy nốt.“Á!”Tiếng kêu thảm thiết vang lên, Thẩm Tăng Lập ôm bắp chân mình, trên mặt đất không ngừng k** r*n lăn lộn: “Anh, anh dám đối xử với tôi như vậy, tôi là cậu cả nhà họ Thẩm! ”“Mày là một thằng khốn kiếp.”Nhưng mà ngay khi Thẩm Tăng Lập còn muốn dùng thân phận cậu cả nhà họ Trần để đè người thì một thanh âm phẫn nộ đột nhiên vang lên ngoài cửa.Ông chủ nhà họ Thẩm Thẩm Dương Thạnh bất ngờ xuất hiện hơn nữa còn mang theo lửa giận toàn thân.“Cha, cha cứu con, chính hắn ta làm gãy chân con, cha nhanh bắt anh ta lại con muốn đánh gãy tứ chi anh ta.”“Đồ súc sinh!”Thẩm Dương Thạnh tức giận không hề nhẹ, một cước đá vào người Thẩm Tăng Lập, đối với anh ta một trận đánh đấm: “Con đây là muốn hại chết nhà họ Thẩm chúng ta sao.”“Cha, cha nói cái gì?”Thẩm Dương Thạnh không trả lời câu hỏi của con trai mình mà xoay người hướng về phía Trần Hùng cung kính đến cực điểm.“Môn chủ Trần, là con trai tôi có mắt không biết Thái Sơn đã đắc tội cậu, xin cậu rộng lòng tha thứ không chấp thằng con không có kiến thức này của tôi.”Ầm ầm!Lời này vừa nói ra khiến toàn trường khiếp sợ.Triệu Bách Lãng cùng Triệu Bách Xương và đám người nhà họ Triệu kia càng ngây ngốc đứng tại chỗ, vẻ mặt khó tin nhìn Trần Hùng bên kia.Môn Chủ Trần, Thanh Cảnh Môn?Thanh niên trước mắt thoạt nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi mà lại là môn chủ Thanh Cảnh Môn miền Bắc!Trần Hùng lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Dương Thạnh, nói: “Con trai ông ỷ vào quyền thế của nhà họ Thẩm ông, bắt nạt bạn thân của tôi, tôi đánh gãy hai chân anh ta, ông có phục phục không?”.