Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1605

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1605“Ra tay.”Ngay sau đó, tất cả vệ sĩ đồng loạt xông đến, tách Vương Tử Lam và Hồ Vĩnh Như ra.Vương Tử Lam nhất thời bật khóc lớn.“Đừng, Tử Lam! Các người mau dừng tay!”Hồ Vĩnh Như dường như cũng phát điên, tức giận lao về phía Vương Tử Lam.Chẳng qua vệ sĩ của nhà họ Hồ đã nắm chặt hai tay của cô ta, hơn nữa còn dùng phương thức nhục nhã đè Hồ Vĩnh Như xuống đất.“Chị! Những tên xấu xa này, không được bắt nạt chị!”Vương Tử Lam khóc lớn.Vệ sĩ giao Vương Tử Lam cho Thành Trâm.Lúc Thành Trâm nhận người, cô ta lập tức nhéo mạnh vào mặt Vương Tử Lam khiến cô bé hét lớn vì đau đớn.Nhìn thấy cảnh tượng này, Hồ Vĩnh Như đang bị ấn đầu xuống đất cũng phải ch** n**c mắt.Cô ta nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên: “Anh, em cầu xin anh, anh thả con bé ra đi, con bé vẫn còn là một đứa nhỏ thôi!”Hồ Vĩnh Hiên không dao dộng, phất phất tay: “Dẫn cô chủ xuống nghỉ ngơi!”“Vâng!”Hồ Vĩnh Như vùng vẫy kịch liệt, nhưng vẫn không ngăn được thảm kịch xảy ra.Đến cuối cùng, đôi mắt của cô ta đỏ rực lên, cô ta hét lớn với với Hồ Cương và đám người Hồ Vĩnh Hiên đang đứng ở xa.“Ba của cô bé là Ẩn chủ Bắc Cảnh, bảo vệ Đại Hạ, nếu như các người đối xử với con gái của anh ấy như vậy thì anh ấy nhất định sẽ không buông tha cho các người đâu!”Tiếng hét nhỏ dần, Hồ Vĩnh Hiên không thèm để ý, lại nhìn về phía Thành Trâm: “Buổi tiệc thọ của ông nội sắp được tổ chức rồi, cô mau chóng mang tiểu súc sinh này tới nhốt trong phòng tối ở tầng hầm đi.”“Vâng, cậu Hồ.”Thành Trâm ôm Vương Tử Lam đi về phía căn hầm của tổ trạch nhà họ Hồ.Vương Tử Lam khóc rất nhiều.“Tôi không muốn đến phòng tối, tôi xin lỗi, hãy tha cho tôi đi.”Thành Trâm tát mạnh vào mặt Vương Tử Lam, Vương Tử Lam lập tức thành thật.Trong lòng Thành Trâm dâng lên một cảm giác sảng khoái vì đã báo được thù, lạnh lùng cười nói: “Mày không sai, muốn trách thì trách ba mẹ của mày đi, nợ của bọn họ sẽ do mày trả!”“Ba ơi…”Vương Tử Lam kêu lên một tiếng nức nở, sau đó bị Thành Trâm mang đến tầng hầm.Trong đại viện nhà họ Hồ, bữa tiệc linh đình, một mảnh cát tường.…Ở bên kia, xe của Vương Nhất đã đến ngoại thành.Anh cũng không biết hiện tại nhà họ Hồ đang ở đâu, chỉ có thể gọi điện cho Hồ Vĩnh Như.Nhưng không ai bắt máy.

Chương 1605

“Ra tay.”

Ngay sau đó, tất cả vệ sĩ đồng loạt xông đến, tách Vương Tử Lam và Hồ Vĩnh Như ra.

Vương Tử Lam nhất thời bật khóc lớn.

“Đừng, Tử Lam! Các người mau dừng tay!”

Hồ Vĩnh Như dường như cũng phát điên, tức giận lao về phía Vương Tử Lam.

Chẳng qua vệ sĩ của nhà họ Hồ đã nắm chặt hai tay của cô ta, hơn nữa còn dùng phương thức nhục nhã đè Hồ Vĩnh Như xuống đất.

“Chị! Những tên xấu xa này, không được bắt nạt chị!”

Vương Tử Lam khóc lớn.

Vệ sĩ giao Vương Tử Lam cho Thành Trâm.

Lúc Thành Trâm nhận người, cô ta lập tức nhéo mạnh vào mặt Vương Tử Lam khiến cô bé hét lớn vì đau đớn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Hồ Vĩnh Như đang bị ấn đầu xuống đất cũng phải ch** n**c mắt.

Cô ta nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên: “Anh, em cầu xin anh, anh thả con bé ra đi, con bé vẫn còn là một đứa nhỏ thôi!”

Hồ Vĩnh Hiên không dao dộng, phất phất tay: “Dẫn cô chủ xuống nghỉ ngơi!”

“Vâng!”

Hồ Vĩnh Như vùng vẫy kịch liệt, nhưng vẫn không ngăn được thảm kịch xảy ra.

Đến cuối cùng, đôi mắt của cô ta đỏ rực lên, cô ta hét lớn với với Hồ Cương và đám người Hồ Vĩnh Hiên đang đứng ở xa.

“Ba của cô bé là Ẩn chủ Bắc Cảnh, bảo vệ Đại Hạ, nếu như các người đối xử với con gái của anh ấy như vậy thì anh ấy nhất định sẽ không buông tha cho các người đâu!”

Tiếng hét nhỏ dần, Hồ Vĩnh Hiên không thèm để ý, lại nhìn về phía Thành Trâm: “Buổi tiệc thọ của ông nội sắp được tổ chức rồi, cô mau chóng mang tiểu súc sinh này tới nhốt trong phòng tối ở tầng hầm đi.”

“Vâng, cậu Hồ.”

Thành Trâm ôm Vương Tử Lam đi về phía căn hầm của tổ trạch nhà họ Hồ.

Vương Tử Lam khóc rất nhiều.

“Tôi không muốn đến phòng tối, tôi xin lỗi, hãy tha cho tôi đi.”

Thành Trâm tát mạnh vào mặt Vương Tử Lam, Vương Tử Lam lập tức thành thật.

Trong lòng Thành Trâm dâng lên một cảm giác sảng khoái vì đã báo được thù, lạnh lùng cười nói: “Mày không sai, muốn trách thì trách ba mẹ của mày đi, nợ của bọn họ sẽ do mày trả!”

“Ba ơi…”

Vương Tử Lam kêu lên một tiếng nức nở, sau đó bị Thành Trâm mang đến tầng hầm.

Trong đại viện nhà họ Hồ, bữa tiệc linh đình, một mảnh cát tường.

Ở bên kia, xe của Vương Nhất đã đến ngoại thành.

Anh cũng không biết hiện tại nhà họ Hồ đang ở đâu, chỉ có thể gọi điện cho Hồ Vĩnh Như.

Nhưng không ai bắt máy.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1605“Ra tay.”Ngay sau đó, tất cả vệ sĩ đồng loạt xông đến, tách Vương Tử Lam và Hồ Vĩnh Như ra.Vương Tử Lam nhất thời bật khóc lớn.“Đừng, Tử Lam! Các người mau dừng tay!”Hồ Vĩnh Như dường như cũng phát điên, tức giận lao về phía Vương Tử Lam.Chẳng qua vệ sĩ của nhà họ Hồ đã nắm chặt hai tay của cô ta, hơn nữa còn dùng phương thức nhục nhã đè Hồ Vĩnh Như xuống đất.“Chị! Những tên xấu xa này, không được bắt nạt chị!”Vương Tử Lam khóc lớn.Vệ sĩ giao Vương Tử Lam cho Thành Trâm.Lúc Thành Trâm nhận người, cô ta lập tức nhéo mạnh vào mặt Vương Tử Lam khiến cô bé hét lớn vì đau đớn.Nhìn thấy cảnh tượng này, Hồ Vĩnh Như đang bị ấn đầu xuống đất cũng phải ch** n**c mắt.Cô ta nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên: “Anh, em cầu xin anh, anh thả con bé ra đi, con bé vẫn còn là một đứa nhỏ thôi!”Hồ Vĩnh Hiên không dao dộng, phất phất tay: “Dẫn cô chủ xuống nghỉ ngơi!”“Vâng!”Hồ Vĩnh Như vùng vẫy kịch liệt, nhưng vẫn không ngăn được thảm kịch xảy ra.Đến cuối cùng, đôi mắt của cô ta đỏ rực lên, cô ta hét lớn với với Hồ Cương và đám người Hồ Vĩnh Hiên đang đứng ở xa.“Ba của cô bé là Ẩn chủ Bắc Cảnh, bảo vệ Đại Hạ, nếu như các người đối xử với con gái của anh ấy như vậy thì anh ấy nhất định sẽ không buông tha cho các người đâu!”Tiếng hét nhỏ dần, Hồ Vĩnh Hiên không thèm để ý, lại nhìn về phía Thành Trâm: “Buổi tiệc thọ của ông nội sắp được tổ chức rồi, cô mau chóng mang tiểu súc sinh này tới nhốt trong phòng tối ở tầng hầm đi.”“Vâng, cậu Hồ.”Thành Trâm ôm Vương Tử Lam đi về phía căn hầm của tổ trạch nhà họ Hồ.Vương Tử Lam khóc rất nhiều.“Tôi không muốn đến phòng tối, tôi xin lỗi, hãy tha cho tôi đi.”Thành Trâm tát mạnh vào mặt Vương Tử Lam, Vương Tử Lam lập tức thành thật.Trong lòng Thành Trâm dâng lên một cảm giác sảng khoái vì đã báo được thù, lạnh lùng cười nói: “Mày không sai, muốn trách thì trách ba mẹ của mày đi, nợ của bọn họ sẽ do mày trả!”“Ba ơi…”Vương Tử Lam kêu lên một tiếng nức nở, sau đó bị Thành Trâm mang đến tầng hầm.Trong đại viện nhà họ Hồ, bữa tiệc linh đình, một mảnh cát tường.…Ở bên kia, xe của Vương Nhất đã đến ngoại thành.Anh cũng không biết hiện tại nhà họ Hồ đang ở đâu, chỉ có thể gọi điện cho Hồ Vĩnh Như.Nhưng không ai bắt máy.

Chương 1605