CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1607
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1607“Cái gì?”Nghe vậy, sắc mặt của Hồ Hoàng Việt cũng thay đổi rõ rệt: “Ngài nghi ngờ con gái mình đang ở nhà họ Hồ?”“Không sai, địa chỉ hiện tại của tổ trạch nhà họ Hồ ở đâu?”Vương Nhất hỏi.Hồ Hoàng Việt lập tức nói địa chỉ, Vương Nhất nhanh chóng đạp chân ga chạy như bay.Vừa lái xe vừa nói với Hồ Hoàng Việt: “Tôi biết trong lòng ông nghĩ gì, muốn trở về nhà họ Hồ một chuyến thì dẫn theo con gái của ông đi cùng!”Hồ Hoàng Việt nhếch môi cười: “Vẫn là ngài Vương hiểu tôi.”Trước đó, ông ta còn đang do dự, đại thọ 70 tuổi của Hồ Cương, ông ta có nên dẫn Tô Thắm cùng về không.Có lời nói này của ngài Vương, trong lòng ông ta lập tức đã có câu trả lời.Cho dù là vì con gái mình hay vì ngài Vương thì ông ta cũng nên đi một chuyến đến đó.Vì bản thân mình nhiều hơn.“Lát nữa lại đây một chuyến, đừng quên quà mừng thọ, nhất định phải vừa dày vừa nặng.”Giọng nói của Vương Nhất cực kỳ lạnh lùng.“Nếu như lão già Hồ Cương kia đã tự mình tìm đường chết thì tôi sẽ thành toàn cho ông ta.”“Vâng, ngài Vương!”Sau khi cúp điện thoại, ánh mắt của Vương Nhất trở nên lạnh lùng.Điện thoại của Hồ Vĩnh Như đổ chuông nhưng không ai trả lời, nhất định đã xảy ra chuyện gì.Hồ Vĩnh Như không thể tự mình ra tay với Tử Lam được.Vậy thì chỉ còn lại mấy người trong nhà họ Hồ kia.Anh gọi Lãnh Nhan tới.Cùng lúc đó, ở đại viện nhà họ Hồ.Những nhân vật nổi tiếng từ mọi tầng lớp ở Giang Thành đều lần lượt chúc mừng Hồ Cương.Hồ Vĩnh Hiên cũng giống như mặt trăng được các vì sao bao lấy, được rất nhiều người trẻ tuổi của nhà họ Hồ vây quanh.“Vẫn là anh họ Vĩnh Hiên lợi hại, sử dụng chút mẹo nhỏ đã có thể khống chế người phụ nữ Hồ Vĩnh Như kia.”“Vĩnh Hiên mới là người thừa kế chính thống nhất của nhà họ Hồ, ả phụ nữ đầu hàng kẻ địch kia làm sao xứng đáng chứ?”Tất cả mọi người đều a dua nịnh nọt, cố gắng lấy lòng Hồ Vĩnh Hiên.Thậm chí có không ít người bắt đầu khoe khoang con gái của mình, rất nhiều phụ nữ với dung mạo xinh đẹp quyến rũ nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên, ánh mắt dịu dàng như có thể nhỏ ra nước.Dù sao Hồ Vĩnh Hiên cũng là gia chủ tương lai của nhà họ Hồ, được gia chủ tương lai nhà họ Hồ để ý cũng đủ mang lại lợi ích to lớn cho gia tộc mình.Bản thân Hồ Vĩnh Hiên cũng có chút lâng lâng.
Chương 1607
“Cái gì?”
Nghe vậy, sắc mặt của Hồ Hoàng Việt cũng thay đổi rõ rệt: “Ngài nghi ngờ con gái mình đang ở nhà họ Hồ?”
“Không sai, địa chỉ hiện tại của tổ trạch nhà họ Hồ ở đâu?”
Vương Nhất hỏi.
Hồ Hoàng Việt lập tức nói địa chỉ, Vương Nhất nhanh chóng đạp chân ga chạy như bay.
Vừa lái xe vừa nói với Hồ Hoàng Việt: “Tôi biết trong lòng ông nghĩ gì, muốn trở về nhà họ Hồ một chuyến thì dẫn theo con gái của ông đi cùng!”
Hồ Hoàng Việt nhếch môi cười: “Vẫn là ngài Vương hiểu tôi.”
Trước đó, ông ta còn đang do dự, đại thọ 70 tuổi của Hồ Cương, ông ta có nên dẫn Tô Thắm cùng về không.
Có lời nói này của ngài Vương, trong lòng ông ta lập tức đã có câu trả lời.
Cho dù là vì con gái mình hay vì ngài Vương thì ông ta cũng nên đi một chuyến đến đó.
Vì bản thân mình nhiều hơn.
“Lát nữa lại đây một chuyến, đừng quên quà mừng thọ, nhất định phải vừa dày vừa nặng.”
Giọng nói của Vương Nhất cực kỳ lạnh lùng.
“Nếu như lão già Hồ Cương kia đã tự mình tìm đường chết thì tôi sẽ thành toàn cho ông ta.”
“Vâng, ngài Vương!”
Sau khi cúp điện thoại, ánh mắt của Vương Nhất trở nên lạnh lùng.
Điện thoại của Hồ Vĩnh Như đổ chuông nhưng không ai trả lời, nhất định đã xảy ra chuyện gì.
Hồ Vĩnh Như không thể tự mình ra tay với Tử Lam được.
Vậy thì chỉ còn lại mấy người trong nhà họ Hồ kia.
Anh gọi Lãnh Nhan tới.
Cùng lúc đó, ở đại viện nhà họ Hồ.
Những nhân vật nổi tiếng từ mọi tầng lớp ở Giang Thành đều lần lượt chúc mừng Hồ Cương.
Hồ Vĩnh Hiên cũng giống như mặt trăng được các vì sao bao lấy, được rất nhiều người trẻ tuổi của nhà họ Hồ vây quanh.
“Vẫn là anh họ Vĩnh Hiên lợi hại, sử dụng chút mẹo nhỏ đã có thể khống chế người phụ nữ Hồ Vĩnh Như kia.”
“Vĩnh Hiên mới là người thừa kế chính thống nhất của nhà họ Hồ, ả phụ nữ đầu hàng kẻ địch kia làm sao xứng đáng chứ?”
Tất cả mọi người đều a dua nịnh nọt, cố gắng lấy lòng Hồ Vĩnh Hiên.
Thậm chí có không ít người bắt đầu khoe khoang con gái của mình, rất nhiều phụ nữ với dung mạo xinh đẹp quyến rũ nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên, ánh mắt dịu dàng như có thể nhỏ ra nước.
Dù sao Hồ Vĩnh Hiên cũng là gia chủ tương lai của nhà họ Hồ, được gia chủ tương lai nhà họ Hồ để ý cũng đủ mang lại lợi ích to lớn cho gia tộc mình.
Bản thân Hồ Vĩnh Hiên cũng có chút lâng lâng.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1607“Cái gì?”Nghe vậy, sắc mặt của Hồ Hoàng Việt cũng thay đổi rõ rệt: “Ngài nghi ngờ con gái mình đang ở nhà họ Hồ?”“Không sai, địa chỉ hiện tại của tổ trạch nhà họ Hồ ở đâu?”Vương Nhất hỏi.Hồ Hoàng Việt lập tức nói địa chỉ, Vương Nhất nhanh chóng đạp chân ga chạy như bay.Vừa lái xe vừa nói với Hồ Hoàng Việt: “Tôi biết trong lòng ông nghĩ gì, muốn trở về nhà họ Hồ một chuyến thì dẫn theo con gái của ông đi cùng!”Hồ Hoàng Việt nhếch môi cười: “Vẫn là ngài Vương hiểu tôi.”Trước đó, ông ta còn đang do dự, đại thọ 70 tuổi của Hồ Cương, ông ta có nên dẫn Tô Thắm cùng về không.Có lời nói này của ngài Vương, trong lòng ông ta lập tức đã có câu trả lời.Cho dù là vì con gái mình hay vì ngài Vương thì ông ta cũng nên đi một chuyến đến đó.Vì bản thân mình nhiều hơn.“Lát nữa lại đây một chuyến, đừng quên quà mừng thọ, nhất định phải vừa dày vừa nặng.”Giọng nói của Vương Nhất cực kỳ lạnh lùng.“Nếu như lão già Hồ Cương kia đã tự mình tìm đường chết thì tôi sẽ thành toàn cho ông ta.”“Vâng, ngài Vương!”Sau khi cúp điện thoại, ánh mắt của Vương Nhất trở nên lạnh lùng.Điện thoại của Hồ Vĩnh Như đổ chuông nhưng không ai trả lời, nhất định đã xảy ra chuyện gì.Hồ Vĩnh Như không thể tự mình ra tay với Tử Lam được.Vậy thì chỉ còn lại mấy người trong nhà họ Hồ kia.Anh gọi Lãnh Nhan tới.Cùng lúc đó, ở đại viện nhà họ Hồ.Những nhân vật nổi tiếng từ mọi tầng lớp ở Giang Thành đều lần lượt chúc mừng Hồ Cương.Hồ Vĩnh Hiên cũng giống như mặt trăng được các vì sao bao lấy, được rất nhiều người trẻ tuổi của nhà họ Hồ vây quanh.“Vẫn là anh họ Vĩnh Hiên lợi hại, sử dụng chút mẹo nhỏ đã có thể khống chế người phụ nữ Hồ Vĩnh Như kia.”“Vĩnh Hiên mới là người thừa kế chính thống nhất của nhà họ Hồ, ả phụ nữ đầu hàng kẻ địch kia làm sao xứng đáng chứ?”Tất cả mọi người đều a dua nịnh nọt, cố gắng lấy lòng Hồ Vĩnh Hiên.Thậm chí có không ít người bắt đầu khoe khoang con gái của mình, rất nhiều phụ nữ với dung mạo xinh đẹp quyến rũ nhìn về phía Hồ Vĩnh Hiên, ánh mắt dịu dàng như có thể nhỏ ra nước.Dù sao Hồ Vĩnh Hiên cũng là gia chủ tương lai của nhà họ Hồ, được gia chủ tương lai nhà họ Hồ để ý cũng đủ mang lại lợi ích to lớn cho gia tộc mình.Bản thân Hồ Vĩnh Hiên cũng có chút lâng lâng.