Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1610

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1610“Cô ta thật sự là người của Chiến Vực sao? Người của Chiến Vực sẽ không xuống tay tàn nhẫn như vậy chứ?”“Thân thủ của cô ta còn mạnh hơn nhiều so với một số cao thủ trong Chiến Vực. Cô ta đến nhà họ Hồ chắc hẳn để gây rối rồi.”Trong đầu nghĩ đến hai câu này, những vị khách có mặt nhát gan sợ phiền phức không dám nán lại lâu.Dù sao người đến cũng là người của Chiến Vực.Không thể trêu chọc!“Hồ gia chủ, nếu đã gửi quà mừng thọ, rượu chúc thọ cũng uống xong rồi thì chúng tôi cũng nên xin phép từ biệt.”“Tôi cũng vậy, ong Hồ, ngài chậm rãi uống.”Một số nhân vật có tiếng tăm đều lần lượt cáo từ.Lúc rời đi, bọn họ còn đi vòng qua Lãnh Nhan, rất sợ Lãnh Nhan sẽ đột nhiên ra tay với bọn họ.Chẳng mấy chốc, đại viện nhà họ Hồ đã vắng vẻ hơn, trừ một số người của nhà họ Hồ thì chỉ có một ít khách khứa ở lại xem náo nhiệt.Mặc dù Lãnh Nhan đã thể hiện ra thực lực cường đại của mình, nhưng bọn họ vẫn không tin Lãnh Nhan có thể bình an vô sự mà rút lui khỏi đây.Dù sao nhà họ Hồ cũng là một gia đình giàu có ở Giang Thành.Hơn nữa, hai gia tộc lớn như nhà họ Hạ và nhà họ Lục còn chưa đến.Mà mọi người trong nhà họ Hồ lúc này cũng đã kịp thời phản ứng lại, căm giận trừng mắt nhìn Lãnh Nhan.“Cô thật sự to gan lắm, chỉ là một vệ sĩ tầm thường mà cũng dám tới nhà họ Hồ của tôi gây chuyện!”“Hôm nay là đại thọ 70 tuổi của ông nội tôi, không nên thấy máu tanh, nếu như không đưa ra một lời giải thích hợp lý thì cô đừng hòng rời khỏi đây!”Hồ Vĩnh Hiên cũng tức giận gầm lên.Ông nội vừa mới giao lại vị trí gia chủ đời sau cho anh ta, anh ta nhất định phải biểu hiện tốt một chút.Lãnh Nhan thản nhiên liếc nhìn đối phương.Bị đôi mắt đỏ rực của Lãnh Nhan nhìn chằm chằm, Hồ Vĩnh Hiên thật sự có cảm giác như bị dã thú hung tàn nhìn thẳng.“Giải thích? Được, tôi cho anh.”Lãnh Nhan lạnh lùng bật cười, bóng dáng của cô ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.Dưới ánh mắt hoảng sợ của nhiều người, cô ta xuất hiện trước mặt Hồ Vĩnh Hiên như một bóng ma.Sắc mặt Hồ Vĩnh Hiên đại biến: “Người đâu, mau bảo vệ tôi!”Nhưng mà đã quá muộn.Lãnh Nhan đã tát một cái thật mạnh vào mặt Hồ Vĩnh Hiên, trực tiếp đánh bay anh ta, máu thịt văng khắp nơi.“Lời giải thích này đã đủ chưa? Không đủ thì còn nữa.”Lãnh Nhan thản nhiên cầm tờ khăn lau trắng trên bàn của tân khách lên, ung dung lau chùi vết máu trên tay.

Chương 1610

“Cô ta thật sự là người của Chiến Vực sao? Người của Chiến Vực sẽ không xuống tay tàn nhẫn như vậy chứ?”

“Thân thủ của cô ta còn mạnh hơn nhiều so với một số cao thủ trong Chiến Vực. Cô ta đến nhà họ Hồ chắc hẳn để gây rối rồi.”

Trong đầu nghĩ đến hai câu này, những vị khách có mặt nhát gan sợ phiền phức không dám nán lại lâu.

Dù sao người đến cũng là người của Chiến Vực.

Không thể trêu chọc!

“Hồ gia chủ, nếu đã gửi quà mừng thọ, rượu chúc thọ cũng uống xong rồi thì chúng tôi cũng nên xin phép từ biệt.”

“Tôi cũng vậy, ong Hồ, ngài chậm rãi uống.”

Một số nhân vật có tiếng tăm đều lần lượt cáo từ.

Lúc rời đi, bọn họ còn đi vòng qua Lãnh Nhan, rất sợ Lãnh Nhan sẽ đột nhiên ra tay với bọn họ.

Chẳng mấy chốc, đại viện nhà họ Hồ đã vắng vẻ hơn, trừ một số người của nhà họ Hồ thì chỉ có một ít khách khứa ở lại xem náo nhiệt.

Mặc dù Lãnh Nhan đã thể hiện ra thực lực cường đại của mình, nhưng bọn họ vẫn không tin Lãnh Nhan có thể bình an vô sự mà rút lui khỏi đây.

Dù sao nhà họ Hồ cũng là một gia đình giàu có ở Giang Thành.

Hơn nữa, hai gia tộc lớn như nhà họ Hạ và nhà họ Lục còn chưa đến.

Mà mọi người trong nhà họ Hồ lúc này cũng đã kịp thời phản ứng lại, căm giận trừng mắt nhìn Lãnh Nhan.

“Cô thật sự to gan lắm, chỉ là một vệ sĩ tầm thường mà cũng dám tới nhà họ Hồ của tôi gây chuyện!”

“Hôm nay là đại thọ 70 tuổi của ông nội tôi, không nên thấy máu tanh, nếu như không đưa ra một lời giải thích hợp lý thì cô đừng hòng rời khỏi đây!”

Hồ Vĩnh Hiên cũng tức giận gầm lên.

Ông nội vừa mới giao lại vị trí gia chủ đời sau cho anh ta, anh ta nhất định phải biểu hiện tốt một chút.

Lãnh Nhan thản nhiên liếc nhìn đối phương.

Bị đôi mắt đỏ rực của Lãnh Nhan nhìn chằm chằm, Hồ Vĩnh Hiên thật sự có cảm giác như bị dã thú hung tàn nhìn thẳng.

“Giải thích? Được, tôi cho anh.”

Lãnh Nhan lạnh lùng bật cười, bóng dáng của cô ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của nhiều người, cô ta xuất hiện trước mặt Hồ Vĩnh Hiên như một bóng ma.

Sắc mặt Hồ Vĩnh Hiên đại biến: “Người đâu, mau bảo vệ tôi!”

Nhưng mà đã quá muộn.

Lãnh Nhan đã tát một cái thật mạnh vào mặt Hồ Vĩnh Hiên, trực tiếp đánh bay anh ta, máu thịt văng khắp nơi.

“Lời giải thích này đã đủ chưa? Không đủ thì còn nữa.”

Lãnh Nhan thản nhiên cầm tờ khăn lau trắng trên bàn của tân khách lên, ung dung lau chùi vết máu trên tay.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1610“Cô ta thật sự là người của Chiến Vực sao? Người của Chiến Vực sẽ không xuống tay tàn nhẫn như vậy chứ?”“Thân thủ của cô ta còn mạnh hơn nhiều so với một số cao thủ trong Chiến Vực. Cô ta đến nhà họ Hồ chắc hẳn để gây rối rồi.”Trong đầu nghĩ đến hai câu này, những vị khách có mặt nhát gan sợ phiền phức không dám nán lại lâu.Dù sao người đến cũng là người của Chiến Vực.Không thể trêu chọc!“Hồ gia chủ, nếu đã gửi quà mừng thọ, rượu chúc thọ cũng uống xong rồi thì chúng tôi cũng nên xin phép từ biệt.”“Tôi cũng vậy, ong Hồ, ngài chậm rãi uống.”Một số nhân vật có tiếng tăm đều lần lượt cáo từ.Lúc rời đi, bọn họ còn đi vòng qua Lãnh Nhan, rất sợ Lãnh Nhan sẽ đột nhiên ra tay với bọn họ.Chẳng mấy chốc, đại viện nhà họ Hồ đã vắng vẻ hơn, trừ một số người của nhà họ Hồ thì chỉ có một ít khách khứa ở lại xem náo nhiệt.Mặc dù Lãnh Nhan đã thể hiện ra thực lực cường đại của mình, nhưng bọn họ vẫn không tin Lãnh Nhan có thể bình an vô sự mà rút lui khỏi đây.Dù sao nhà họ Hồ cũng là một gia đình giàu có ở Giang Thành.Hơn nữa, hai gia tộc lớn như nhà họ Hạ và nhà họ Lục còn chưa đến.Mà mọi người trong nhà họ Hồ lúc này cũng đã kịp thời phản ứng lại, căm giận trừng mắt nhìn Lãnh Nhan.“Cô thật sự to gan lắm, chỉ là một vệ sĩ tầm thường mà cũng dám tới nhà họ Hồ của tôi gây chuyện!”“Hôm nay là đại thọ 70 tuổi của ông nội tôi, không nên thấy máu tanh, nếu như không đưa ra một lời giải thích hợp lý thì cô đừng hòng rời khỏi đây!”Hồ Vĩnh Hiên cũng tức giận gầm lên.Ông nội vừa mới giao lại vị trí gia chủ đời sau cho anh ta, anh ta nhất định phải biểu hiện tốt một chút.Lãnh Nhan thản nhiên liếc nhìn đối phương.Bị đôi mắt đỏ rực của Lãnh Nhan nhìn chằm chằm, Hồ Vĩnh Hiên thật sự có cảm giác như bị dã thú hung tàn nhìn thẳng.“Giải thích? Được, tôi cho anh.”Lãnh Nhan lạnh lùng bật cười, bóng dáng của cô ta lập tức biến mất ngay tại chỗ.Dưới ánh mắt hoảng sợ của nhiều người, cô ta xuất hiện trước mặt Hồ Vĩnh Hiên như một bóng ma.Sắc mặt Hồ Vĩnh Hiên đại biến: “Người đâu, mau bảo vệ tôi!”Nhưng mà đã quá muộn.Lãnh Nhan đã tát một cái thật mạnh vào mặt Hồ Vĩnh Hiên, trực tiếp đánh bay anh ta, máu thịt văng khắp nơi.“Lời giải thích này đã đủ chưa? Không đủ thì còn nữa.”Lãnh Nhan thản nhiên cầm tờ khăn lau trắng trên bàn của tân khách lên, ung dung lau chùi vết máu trên tay.

Chương 1610