CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1630
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1630Vậy mà là một cái chuông Tây Dương!Quà mừng thọ lại tặng chuông, ý là đưa tang.Có ý gì, không cần nói cũng biết.“To gan!”“Vậy mà dám tặng chuông cho ông nội!”Tất cả mọi người của nhà họ Hồ đều đồng loạt gầm lên.Hồ Hoàng Việt lại cười to một tiếng: “Gõ chuông báo tang!”Trong tay vệ sĩ đều cầm một cái gậy, gõ mạnh vào cái chuông.Keng! Keng! Keng!Tiếng chuông inh tai nhức óc vang vọng trong khắp biệt thự của nhà họ Hồ.Lúc này nghe thì không thần thánh trang nghiêm như vậy, ngược lại ở dưới phông nền đêm lạnh như cắt, rõ ràng có hơi quỷ dị.Tất cả mọi người ở đây đều trợn to mắt không dám tin.Không ai ngờ được, Hồ Hoàng Việt không chỉ tham gia tiệc mừng thọ 70 của Hồ Cương, còn tặng quà mừng thọ.Chỉ có điều là một cái chuông!Dưới tiếng chuông vang dội, tất cả mọi người của nhà họ Hồ vậy mà đều có loại cảm giác, không chỉ ngày tận của ông cụ Hồ tới, ngày tận của cả nhà họ Hồ đã tới.“Ha ha ha…”Hồ Hoàng Việt thoải mái cười to, nhìn bầu trời đêm đen kịt, đanh giọng nói: “Vợ à, bà nghe thấy không? Lão già hại chết bà sắp đi chết rồi.”“Chỉ có điều, bà là lên thiên đường, ông ta là rơi xuống địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh!”Hồ Hoàng Việt vừa khóc vừa cười, giống như bị điên.Tô Thắm ở một bên nghe tiếng chuông này, vườn mắt cũng hơi đỏ, nước mắt lã chã rơi xuống.Cô ta đã biết thân thế của cô ta, cũng biết tin mẹ cô ta sinh ra cô ta thì không lâu sau chết trong vụ tai nạn xe của nhà họ Hồ.Giờ phút này cô ta nói không ra được cảm giác như nào.Báo được đại thù?Không phải.Dù giết thêm nhiều người nữa, người đã chết cũng sẽ không sống lại.Bọn họ chỉ có thể mang theo tiếc nuối tiếp tục sống.Nhưng trong lòng bọn họ không còn đè nén nữa, sau này tới bia mộ của mẹ, có thể thoải mái nói ra câu ‘thật sự buông bỏ được đoạn quá khứ đó’.Keng! Keng! Keng!Chuông vẫn đang được gõ, nhưng người ở đây đều cảm nhận được một loại cảm giác khác thường lan ra bên trong.
Chương 1630
Vậy mà là một cái chuông Tây Dương!
Quà mừng thọ lại tặng chuông, ý là đưa tang.
Có ý gì, không cần nói cũng biết.
“To gan!”
“Vậy mà dám tặng chuông cho ông nội!”
Tất cả mọi người của nhà họ Hồ đều đồng loạt gầm lên.
Hồ Hoàng Việt lại cười to một tiếng: “Gõ chuông báo tang!”
Trong tay vệ sĩ đều cầm một cái gậy, gõ mạnh vào cái chuông.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng chuông inh tai nhức óc vang vọng trong khắp biệt thự của nhà họ Hồ.
Lúc này nghe thì không thần thánh trang nghiêm như vậy, ngược lại ở dưới phông nền đêm lạnh như cắt, rõ ràng có hơi quỷ dị.
Tất cả mọi người ở đây đều trợn to mắt không dám tin.
Không ai ngờ được, Hồ Hoàng Việt không chỉ tham gia tiệc mừng thọ 70 của Hồ Cương, còn tặng quà mừng thọ.
Chỉ có điều là một cái chuông!
Dưới tiếng chuông vang dội, tất cả mọi người của nhà họ Hồ vậy mà đều có loại cảm giác, không chỉ ngày tận của ông cụ Hồ tới, ngày tận của cả nhà họ Hồ đã tới.
“Ha ha ha…”
Hồ Hoàng Việt thoải mái cười to, nhìn bầu trời đêm đen kịt, đanh giọng nói: “Vợ à, bà nghe thấy không? Lão già hại chết bà sắp đi chết rồi.”
“Chỉ có điều, bà là lên thiên đường, ông ta là rơi xuống địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh!”
Hồ Hoàng Việt vừa khóc vừa cười, giống như bị điên.
Tô Thắm ở một bên nghe tiếng chuông này, vườn mắt cũng hơi đỏ, nước mắt lã chã rơi xuống.
Cô ta đã biết thân thế của cô ta, cũng biết tin mẹ cô ta sinh ra cô ta thì không lâu sau chết trong vụ tai nạn xe của nhà họ Hồ.
Giờ phút này cô ta nói không ra được cảm giác như nào.
Báo được đại thù?
Không phải.
Dù giết thêm nhiều người nữa, người đã chết cũng sẽ không sống lại.
Bọn họ chỉ có thể mang theo tiếc nuối tiếp tục sống.
Nhưng trong lòng bọn họ không còn đè nén nữa, sau này tới bia mộ của mẹ, có thể thoải mái nói ra câu ‘thật sự buông bỏ được đoạn quá khứ đó’.
Keng! Keng! Keng!
Chuông vẫn đang được gõ, nhưng người ở đây đều cảm nhận được một loại cảm giác khác thường lan ra bên trong.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1630Vậy mà là một cái chuông Tây Dương!Quà mừng thọ lại tặng chuông, ý là đưa tang.Có ý gì, không cần nói cũng biết.“To gan!”“Vậy mà dám tặng chuông cho ông nội!”Tất cả mọi người của nhà họ Hồ đều đồng loạt gầm lên.Hồ Hoàng Việt lại cười to một tiếng: “Gõ chuông báo tang!”Trong tay vệ sĩ đều cầm một cái gậy, gõ mạnh vào cái chuông.Keng! Keng! Keng!Tiếng chuông inh tai nhức óc vang vọng trong khắp biệt thự của nhà họ Hồ.Lúc này nghe thì không thần thánh trang nghiêm như vậy, ngược lại ở dưới phông nền đêm lạnh như cắt, rõ ràng có hơi quỷ dị.Tất cả mọi người ở đây đều trợn to mắt không dám tin.Không ai ngờ được, Hồ Hoàng Việt không chỉ tham gia tiệc mừng thọ 70 của Hồ Cương, còn tặng quà mừng thọ.Chỉ có điều là một cái chuông!Dưới tiếng chuông vang dội, tất cả mọi người của nhà họ Hồ vậy mà đều có loại cảm giác, không chỉ ngày tận của ông cụ Hồ tới, ngày tận của cả nhà họ Hồ đã tới.“Ha ha ha…”Hồ Hoàng Việt thoải mái cười to, nhìn bầu trời đêm đen kịt, đanh giọng nói: “Vợ à, bà nghe thấy không? Lão già hại chết bà sắp đi chết rồi.”“Chỉ có điều, bà là lên thiên đường, ông ta là rơi xuống địa ngục, mãi mãi không được siêu sinh!”Hồ Hoàng Việt vừa khóc vừa cười, giống như bị điên.Tô Thắm ở một bên nghe tiếng chuông này, vườn mắt cũng hơi đỏ, nước mắt lã chã rơi xuống.Cô ta đã biết thân thế của cô ta, cũng biết tin mẹ cô ta sinh ra cô ta thì không lâu sau chết trong vụ tai nạn xe của nhà họ Hồ.Giờ phút này cô ta nói không ra được cảm giác như nào.Báo được đại thù?Không phải.Dù giết thêm nhiều người nữa, người đã chết cũng sẽ không sống lại.Bọn họ chỉ có thể mang theo tiếc nuối tiếp tục sống.Nhưng trong lòng bọn họ không còn đè nén nữa, sau này tới bia mộ của mẹ, có thể thoải mái nói ra câu ‘thật sự buông bỏ được đoạn quá khứ đó’.Keng! Keng! Keng!Chuông vẫn đang được gõ, nhưng người ở đây đều cảm nhận được một loại cảm giác khác thường lan ra bên trong.