CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1653
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1653Đừng nói ăn, chỉ chạm vào thôi thì cũng muốn lấy mạng rồi!Tất cả mọi người đều không ngờ Thành Trâm lại ác như thế, bắt Vương Tử Lam ăn loại bánh bao chay như này.“Không thể nào! Tôi sẽ không ăn.”Nam Bắc Song Đao không cử động được, nhưng vấn rất cứng mồm.Cô ta có thể đồng ý bất cứ điều kiện gì, chỉ duy nhất ăn cái bánh bao chay này, cô ta kiên quyết không đồng ý!“Khá có cốt khí…”Vương Nhất khẽ mỉm cười.Nhưng nụ cười này lọt vào trong mắt người khác, lại cực kỳ rợn người.“Không ăn, vậy thì tôi giãm nát đầu của cô.Ngay sau đó, chân của Vương Nhất bỗng dùng sức.Rắc rắc!Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nghe thấy âm thanh xương bị chèn ép.Thành Trâm cảm thấy đầu của mình bị nghiền nát, đau tới mức cô ta kêu không ngừng.“Á… đầu của tôi, đầu của tôi, sắp vỡ rồi…”Cơ thể của cô ta đã xuất hiện trạng thái vặn vẹo nhẹ, chứng tỏ nếu Vương Nhất dùng thêm sức thì đầu của cô ta sẽ thật sự bị giãm nát!Cũng không biết có phải ảo giác hay không, bất luận là phía nhà họ Hồ, hay đám người Hạ Lãm, Hồ Hoàng Việt đều cảm thấy đầu của mình cực kỳ đau đớn.Ngũ quan của Thành Trâm cũng bị chèn ép tới biến dạng!Cuối cùng, cô ta không nhịn được nữa, gào lên một tiếng.“Tôi ăn, tôi ăn!”Thành Trâm gần như vừa giấy dụa, vừa nói ra câu nói này.Tất cả mọi người nghe vậy, vô thức lùi lại một bước, trợn to mắt, nhìn cô ta với ánh mắt vô cùng khó tin.Lẽ nào Thành Trâm thật sự muốn đi nhặt cái bánh bao chay bẩn đó để ăn sao?Vương Nhất cười hờ hững: “Coi như cô biết điều.”Vương Nhất dịch chân ra.Lúc này Thành Trâm mới như được giải thoát, năm khiêng ở trên đất.Cô ta của lúc này mặt đầy chất bẩn, tóc tai rối xù, dáng vẻ cực kỳ nhếch nhác.Răng của cô ta cũng sắp nghiến ra máu, cả người đang run rẩy.Hai mắt nhìn sang Vương Nhất thì tràn ngập thù hận.Cô ta cảm thấy vô cùng ấm ức, vì cái gì mà cô ta phải đi ăn cái bánh bao chay thối dính đầy chất thải kia chứ!Nhưng nếu không nghe lời, cô ta không hề nghỉ ngờ, Vương Nhất thật sự dám một cước giâm nát đầu của cô ta.So với việc sống, cái gì cũng là chuyện nhỏ.Nên chọn như nào đã có kết quả rồi.
CHƯƠNG 1653
Đừng nói ăn, chỉ chạm vào thôi thì cũng muốn lấy mạng rồi!
Tất cả mọi người đều không ngờ Thành Trâm lại ác như thế, bắt Vương Tử Lam ăn loại bánh bao chay như này.
“Không thể nào! Tôi sẽ không ăn.”
Nam Bắc Song Đao không cử động được, nhưng vấn rất cứng mồm.
Cô ta có thể đồng ý bất cứ điều kiện gì, chỉ duy nhất ăn cái bánh bao chay này, cô ta kiên quyết không đồng ý!
“Khá có cốt khí…”
Vương Nhất khẽ mỉm cười.
Nhưng nụ cười này lọt vào trong mắt người khác, lại cực kỳ rợn người.
“Không ăn, vậy thì tôi giãm nát đầu của cô.
Ngay sau đó, chân của Vương Nhất bỗng dùng sức.
Rắc rắc!
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nghe thấy âm thanh xương bị chèn ép.
Thành Trâm cảm thấy đầu của mình bị nghiền nát, đau tới mức cô ta kêu không ngừng.
“Á… đầu của tôi, đầu của tôi, sắp vỡ rồi…”
Cơ thể của cô ta đã xuất hiện trạng thái vặn vẹo nhẹ, chứng tỏ nếu Vương Nhất dùng thêm sức thì đầu của cô ta sẽ thật sự bị giãm nát!
Cũng không biết có phải ảo giác hay không, bất luận là phía nhà họ Hồ, hay đám người Hạ Lãm, Hồ Hoàng Việt đều cảm thấy đầu của mình cực kỳ đau đớn.
Ngũ quan của Thành Trâm cũng bị chèn ép tới biến dạng!
Cuối cùng, cô ta không nhịn được nữa, gào lên một tiếng.
“Tôi ăn, tôi ăn!”
Thành Trâm gần như vừa giấy dụa, vừa nói ra câu nói này.
Tất cả mọi người nghe vậy, vô thức lùi lại một bước, trợn to mắt, nhìn cô ta với ánh mắt vô cùng khó tin.
Lẽ nào Thành Trâm thật sự muốn đi nhặt cái bánh bao chay bẩn đó để ăn sao?
Vương Nhất cười hờ hững: “Coi như cô biết điều.”
Vương Nhất dịch chân ra.
Lúc này Thành Trâm mới như được giải thoát, năm khiêng ở trên đất.
Cô ta của lúc này mặt đầy chất bẩn, tóc tai rối xù, dáng vẻ cực kỳ nhếch nhác.
Răng của cô ta cũng sắp nghiến ra máu, cả người đang run rẩy.
Hai mắt nhìn sang Vương Nhất thì tràn ngập thù hận.
Cô ta cảm thấy vô cùng ấm ức, vì cái gì mà cô ta phải đi ăn cái bánh bao chay thối dính đầy chất thải kia chứ!
Nhưng nếu không nghe lời, cô ta không hề nghỉ ngờ, Vương Nhất thật sự dám một cước giâm nát đầu của cô ta.
So với việc sống, cái gì cũng là chuyện nhỏ.
Nên chọn như nào đã có kết quả rồi.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1653Đừng nói ăn, chỉ chạm vào thôi thì cũng muốn lấy mạng rồi!Tất cả mọi người đều không ngờ Thành Trâm lại ác như thế, bắt Vương Tử Lam ăn loại bánh bao chay như này.“Không thể nào! Tôi sẽ không ăn.”Nam Bắc Song Đao không cử động được, nhưng vấn rất cứng mồm.Cô ta có thể đồng ý bất cứ điều kiện gì, chỉ duy nhất ăn cái bánh bao chay này, cô ta kiên quyết không đồng ý!“Khá có cốt khí…”Vương Nhất khẽ mỉm cười.Nhưng nụ cười này lọt vào trong mắt người khác, lại cực kỳ rợn người.“Không ăn, vậy thì tôi giãm nát đầu của cô.Ngay sau đó, chân của Vương Nhất bỗng dùng sức.Rắc rắc!Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nghe thấy âm thanh xương bị chèn ép.Thành Trâm cảm thấy đầu của mình bị nghiền nát, đau tới mức cô ta kêu không ngừng.“Á… đầu của tôi, đầu của tôi, sắp vỡ rồi…”Cơ thể của cô ta đã xuất hiện trạng thái vặn vẹo nhẹ, chứng tỏ nếu Vương Nhất dùng thêm sức thì đầu của cô ta sẽ thật sự bị giãm nát!Cũng không biết có phải ảo giác hay không, bất luận là phía nhà họ Hồ, hay đám người Hạ Lãm, Hồ Hoàng Việt đều cảm thấy đầu của mình cực kỳ đau đớn.Ngũ quan của Thành Trâm cũng bị chèn ép tới biến dạng!Cuối cùng, cô ta không nhịn được nữa, gào lên một tiếng.“Tôi ăn, tôi ăn!”Thành Trâm gần như vừa giấy dụa, vừa nói ra câu nói này.Tất cả mọi người nghe vậy, vô thức lùi lại một bước, trợn to mắt, nhìn cô ta với ánh mắt vô cùng khó tin.Lẽ nào Thành Trâm thật sự muốn đi nhặt cái bánh bao chay bẩn đó để ăn sao?Vương Nhất cười hờ hững: “Coi như cô biết điều.”Vương Nhất dịch chân ra.Lúc này Thành Trâm mới như được giải thoát, năm khiêng ở trên đất.Cô ta của lúc này mặt đầy chất bẩn, tóc tai rối xù, dáng vẻ cực kỳ nhếch nhác.Răng của cô ta cũng sắp nghiến ra máu, cả người đang run rẩy.Hai mắt nhìn sang Vương Nhất thì tràn ngập thù hận.Cô ta cảm thấy vô cùng ấm ức, vì cái gì mà cô ta phải đi ăn cái bánh bao chay thối dính đầy chất thải kia chứ!Nhưng nếu không nghe lời, cô ta không hề nghỉ ngờ, Vương Nhất thật sự dám một cước giâm nát đầu của cô ta.So với việc sống, cái gì cũng là chuyện nhỏ.Nên chọn như nào đã có kết quả rồi.