CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1661
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1661Lúc này Tiêu Hồng Cương gầm lên một tiếng: ‘Anh Vương đang dùng bữa, xếp hàng, đi đều bước, bảo vệ anh Vương!”Xoạt xoạt xoạt!Người mà Tiêu Hồng Cương dẫn tới lập tức đứng sang hai bên, cả nhà họ Hồ lập tức được vây kín.Chỉ vì Vương Nhất dẫn con gái ăn cơm ở nhà họ Hồ!Hồ Cương đã ngây ra.Bản thân Tiêu Hồng Cương cũng không định ngồi vào chỗ, định đích thân trấn thủ nhà họ Hồ.Lúc này, Vương Nhất cầm đũa lên, gọi: “Gọi các anh em cùng nhau ăn uống đi, rượu và đồ ăn ở đây khá ngon.”Tiêu Hồng Cương hơi chần chừ, lập tức đáp lễ: “Rõ!”Sau đó gọi tất cả mọi người vào bàn.“Xếp hàng, ngồi vào chỗ, ăn cơm!”Tiêu Hồng Cương gầm lên.‘Dạ”Cả biệt thự của nhà họ Hồ đều vang vọng tiếng đáp inh tai nhức óc.Rồi tất cả các binh lính cầm bát lên, vùi đầu vào ăn.Cả quá trình không chút âm thanh cũng không có, chỉ có âm thanh bát đũa va chạm lạch cạch.Kỷ luật nghiêm minh!Hồ Cương hoàn toàn nhìn tới ngây luôn.Ông ta tốn mọi tâm tư cũng không mời được thủ lĩnh chiến vực Tiêu Hồng Cương, một câu nói của Vương Nhất vậy mà ăn cơm ở tiệc mừng thọ của ông ta?Cả biệt thự của nhà họ Hồ cực kỳ yên tĩnh.Rõ ràng là đại thọ 70 của ông cụ Hồ, lại một chút âm thanh gì không có.Bọn họ không dám lên tiếng!Thủ lĩnh của chiến khu Giang Thành, Tiêu Hồng Cương đang dẫn lính của anh ta ăn cơm ở nhà họ Hồ.Ai dám lên tiếng?Nhưng Hồ Cương lại không hề bất mãn.Ngược lại còn rất vui, kích động tới mặt đỏ bừng.Đây là thủ lĩnh chiến khu, bao nhiêu gia tộc bỏ ra bao nhiêu tiền, tặng bao nhiêu quà cũng không ngờ được nhân vật lớn hàng đầu.Bây giờ lại ăn cơm ở đại thọ 70 của ông ta.Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ có mặt mũi cỡ nào chứ!Tương đương móc nối quan hệ với thủ lĩnh Tiêu, nhà họ Hồ không chỉ không bị diệt vong, sau này ngược lại sẽ càng ngày càng lớn mạnh.Nhưng ông ta không bị niềm vui làm mụ mị đầu óc.Thủ lĩnh Tiêu Hồng Cương thay đổi chủ ý, chỉ vì một câu của Vương Nhất.Rất đơn giản, một câu gọi rất bình thường.Vì điều này, Hồ Cương về căn bản chắc chắn, Vương Nhất và Tiêu Hồng Cương có quan hệ rất tốt.
CHƯƠNG 1661
Lúc này Tiêu Hồng Cương gầm lên một tiếng: ‘Anh Vương đang dùng bữa, xếp hàng, đi đều bước, bảo vệ anh Vương!”
Xoạt xoạt xoạt!
Người mà Tiêu Hồng Cương dẫn tới lập tức đứng sang hai bên, cả nhà họ Hồ lập tức được vây kín.
Chỉ vì Vương Nhất dẫn con gái ăn cơm ở nhà họ Hồ!
Hồ Cương đã ngây ra.
Bản thân Tiêu Hồng Cương cũng không định ngồi vào chỗ, định đích thân trấn thủ nhà họ Hồ.
Lúc này, Vương Nhất cầm đũa lên, gọi: “Gọi các anh em cùng nhau ăn uống đi, rượu và đồ ăn ở đây khá ngon.”
Tiêu Hồng Cương hơi chần chừ, lập tức đáp lễ: “Rõ!”
Sau đó gọi tất cả mọi người vào bàn.
“Xếp hàng, ngồi vào chỗ, ăn cơm!”
Tiêu Hồng Cương gầm lên.
‘Dạ”
Cả biệt thự của nhà họ Hồ đều vang vọng tiếng đáp inh tai nhức óc.
Rồi tất cả các binh lính cầm bát lên, vùi đầu vào ăn.
Cả quá trình không chút âm thanh cũng không có, chỉ có âm thanh bát đũa va chạm lạch cạch.
Kỷ luật nghiêm minh!
Hồ Cương hoàn toàn nhìn tới ngây luôn.
Ông ta tốn mọi tâm tư cũng không mời được thủ lĩnh chiến vực Tiêu Hồng Cương, một câu nói của Vương Nhất vậy mà ăn cơm ở tiệc mừng thọ của ông ta?
Cả biệt thự của nhà họ Hồ cực kỳ yên tĩnh.
Rõ ràng là đại thọ 70 của ông cụ Hồ, lại một chút âm thanh gì không có.
Bọn họ không dám lên tiếng!
Thủ lĩnh của chiến khu Giang Thành, Tiêu Hồng Cương đang dẫn lính của anh ta ăn cơm ở nhà họ Hồ.
Ai dám lên tiếng?
Nhưng Hồ Cương lại không hề bất mãn.
Ngược lại còn rất vui, kích động tới mặt đỏ bừng.
Đây là thủ lĩnh chiến khu, bao nhiêu gia tộc bỏ ra bao nhiêu tiền, tặng bao nhiêu quà cũng không ngờ được nhân vật lớn hàng đầu.
Bây giờ lại ăn cơm ở đại thọ 70 của ông ta.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ có mặt mũi cỡ nào chứ!
Tương đương móc nối quan hệ với thủ lĩnh Tiêu, nhà họ Hồ không chỉ không bị diệt vong, sau này ngược lại sẽ càng ngày càng lớn mạnh.
Nhưng ông ta không bị niềm vui làm mụ mị đầu óc.
Thủ lĩnh Tiêu Hồng Cương thay đổi chủ ý, chỉ vì một câu của Vương Nhất.
Rất đơn giản, một câu gọi rất bình thường.
Vì điều này, Hồ Cương về căn bản chắc chắn, Vương Nhất và Tiêu Hồng Cương có quan hệ rất tốt.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1661Lúc này Tiêu Hồng Cương gầm lên một tiếng: ‘Anh Vương đang dùng bữa, xếp hàng, đi đều bước, bảo vệ anh Vương!”Xoạt xoạt xoạt!Người mà Tiêu Hồng Cương dẫn tới lập tức đứng sang hai bên, cả nhà họ Hồ lập tức được vây kín.Chỉ vì Vương Nhất dẫn con gái ăn cơm ở nhà họ Hồ!Hồ Cương đã ngây ra.Bản thân Tiêu Hồng Cương cũng không định ngồi vào chỗ, định đích thân trấn thủ nhà họ Hồ.Lúc này, Vương Nhất cầm đũa lên, gọi: “Gọi các anh em cùng nhau ăn uống đi, rượu và đồ ăn ở đây khá ngon.”Tiêu Hồng Cương hơi chần chừ, lập tức đáp lễ: “Rõ!”Sau đó gọi tất cả mọi người vào bàn.“Xếp hàng, ngồi vào chỗ, ăn cơm!”Tiêu Hồng Cương gầm lên.‘Dạ”Cả biệt thự của nhà họ Hồ đều vang vọng tiếng đáp inh tai nhức óc.Rồi tất cả các binh lính cầm bát lên, vùi đầu vào ăn.Cả quá trình không chút âm thanh cũng không có, chỉ có âm thanh bát đũa va chạm lạch cạch.Kỷ luật nghiêm minh!Hồ Cương hoàn toàn nhìn tới ngây luôn.Ông ta tốn mọi tâm tư cũng không mời được thủ lĩnh chiến vực Tiêu Hồng Cương, một câu nói của Vương Nhất vậy mà ăn cơm ở tiệc mừng thọ của ông ta?Cả biệt thự của nhà họ Hồ cực kỳ yên tĩnh.Rõ ràng là đại thọ 70 của ông cụ Hồ, lại một chút âm thanh gì không có.Bọn họ không dám lên tiếng!Thủ lĩnh của chiến khu Giang Thành, Tiêu Hồng Cương đang dẫn lính của anh ta ăn cơm ở nhà họ Hồ.Ai dám lên tiếng?Nhưng Hồ Cương lại không hề bất mãn.Ngược lại còn rất vui, kích động tới mặt đỏ bừng.Đây là thủ lĩnh chiến khu, bao nhiêu gia tộc bỏ ra bao nhiêu tiền, tặng bao nhiêu quà cũng không ngờ được nhân vật lớn hàng đầu.Bây giờ lại ăn cơm ở đại thọ 70 của ông ta.Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì sẽ có mặt mũi cỡ nào chứ!Tương đương móc nối quan hệ với thủ lĩnh Tiêu, nhà họ Hồ không chỉ không bị diệt vong, sau này ngược lại sẽ càng ngày càng lớn mạnh.Nhưng ông ta không bị niềm vui làm mụ mị đầu óc.Thủ lĩnh Tiêu Hồng Cương thay đổi chủ ý, chỉ vì một câu của Vương Nhất.Rất đơn giản, một câu gọi rất bình thường.Vì điều này, Hồ Cương về căn bản chắc chắn, Vương Nhất và Tiêu Hồng Cương có quan hệ rất tốt.