CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1671
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1671Người đàn ông cầm đầu nói: “Cô chủ của nhà tôi muốn mời cô Lãnh Nhan đi uống ly trà”“Cô chủ nhà anh?”Lãnh Nhan căn bản không nhúc nhích, thậm chí vẻ mặt lạnh băng: “Cô chủ nhà anh là ai?”Cô ta là đi theo thiếu chủ tới Giang Thành, tất cả các hào môn của Giang Thành cô ta đều đã tiếp xúc.Bất luận là nhà họ Hạ, hay nhà họ Lục, hoặc là nhà họ Hồ, đều là đàn ông làm chủ nhà, căn bản không có người phụ nữ nào quá giỏi cả.Vệ sĩ thủ lĩnh của người mặc đồ đen từ từ nói ra một cái tên thì Lãnh Nhan đã hiểu ro.“Diệp Thúy Như.”“Diệp Thúy Như?”Vẻ mặt Lãnh Nhan hơi thay đổi: “Là Kim . Thúy Như, yêu nữ của nhà họ Kim cũ?”Vệ sĩ cầm đầu gật đầu: “Đúng vậy.”“Không gặp.’ Lãnh Nhan xoay người muốn rời đi.Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức cản lại: “Cô Lãnh Nhan khoan đã.”“Không muốn chết thì tránh ra.’ Lãnh Nhan đứng đó, hai mắt thấp thoáng trở nên đỏ ngầu.Người phụ nữ Kim Thúy Như này lòng dạ rắn rết, âm hiểm tàn độc, hơn nữa giỏi dụ dỗ lòng người, là kẻ địch lớn của thiếu chủ, cô ta có thể đi gặp ư?Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức rùng mình, vội vàng nói ra tất cả.“Cô chủ nhà tôi nói, cô Lãnh Nhan dạo gần đây khó khăn vì tình, cô ấy có thuốc tốt, có thể chữa tâm bệnh.”Lời này nói thì hấo huyền, nhưng bản thân Lãnh Nhan đã sững người.¡ Khó khăn vì tình?Cô ta khó khăn vì tình hồi nào?“Nói vớ vẩn.”Lãnh Nhan tiếp tục định rời đi.Lần này vệ sĩ thủ lĩnh không có ngăn cản nữa.Cô chủ đã nói, chỉ cản một lần, nếu nói ra tình trạng thực tế, Lãnh Nhan cũng không đi theo thì không cần mời nữa.Người trong sạch tự sẽ trong sạch, người vẩn đục thì sẽ vẩn đục.Lúc này Lãnh Nhan đã lên xe, vừa muốn khởi động xe, nghĩ tới phản ứng trước đó của Vương Nhất đối với cô ta.Nhìn thì rất bình thường, nhưng trong lòng cô ta lại bất an.Do dự hồi lâu, cuối cùng cô ta vần quyết định đi tìm hiểu.“Dân đường.”Cô ta hạ cửa xe xuống, hét lên với mấy vệ sĩ của Diệp Thúy Như.Chiếc xe rất nhanh đã chạy tới khách sạn tốt nhất Giang Thành.Chỉ thấy đỗ kín xe sang, còn có không ít cậu chủ nhà giàu quần áo hoa lệ được một đám người đẹp vây quanh, đi ra khỏi khách sạn.
CHƯƠNG 1671
Người đàn ông cầm đầu nói: “Cô chủ của nhà tôi muốn mời cô Lãnh Nhan đi uống ly trà”
“Cô chủ nhà anh?”
Lãnh Nhan căn bản không nhúc nhích, thậm chí vẻ mặt lạnh băng: “Cô chủ nhà anh là ai?”
Cô ta là đi theo thiếu chủ tới Giang Thành, tất cả các hào môn của Giang Thành cô ta đều đã tiếp xúc.
Bất luận là nhà họ Hạ, hay nhà họ Lục, hoặc là nhà họ Hồ, đều là đàn ông làm chủ nhà, căn bản không có người phụ nữ nào quá giỏi cả.
Vệ sĩ thủ lĩnh của người mặc đồ đen từ từ nói ra một cái tên thì Lãnh Nhan đã hiểu ro.
“Diệp Thúy Như.”
“Diệp Thúy Như?”
Vẻ mặt Lãnh Nhan hơi thay đổi: “Là Kim . Thúy Như, yêu nữ của nhà họ Kim cũ?”
Vệ sĩ cầm đầu gật đầu: “Đúng vậy.”
“Không gặp.’ Lãnh Nhan xoay người muốn rời đi.
Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức cản lại: “Cô Lãnh Nhan khoan đã.”
“Không muốn chết thì tránh ra.’ Lãnh Nhan đứng đó, hai mắt thấp thoáng trở nên đỏ ngầu.
Người phụ nữ Kim Thúy Như này lòng dạ rắn rết, âm hiểm tàn độc, hơn nữa giỏi dụ dỗ lòng người, là kẻ địch lớn của thiếu chủ, cô ta có thể đi gặp ư?
Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức rùng mình, vội vàng nói ra tất cả.
“Cô chủ nhà tôi nói, cô Lãnh Nhan dạo gần đây khó khăn vì tình, cô ấy có thuốc tốt, có thể chữa tâm bệnh.”
Lời này nói thì hấo huyền, nhưng bản thân Lãnh Nhan đã sững người.
¡ Khó khăn vì tình?
Cô ta khó khăn vì tình hồi nào?
“Nói vớ vẩn.”
Lãnh Nhan tiếp tục định rời đi.
Lần này vệ sĩ thủ lĩnh không có ngăn cản nữa.
Cô chủ đã nói, chỉ cản một lần, nếu nói ra tình trạng thực tế, Lãnh Nhan cũng không đi theo thì không cần mời nữa.
Người trong sạch tự sẽ trong sạch, người vẩn đục thì sẽ vẩn đục.
Lúc này Lãnh Nhan đã lên xe, vừa muốn khởi động xe, nghĩ tới phản ứng trước đó của Vương Nhất đối với cô ta.
Nhìn thì rất bình thường, nhưng trong lòng cô ta lại bất an.
Do dự hồi lâu, cuối cùng cô ta vần quyết định đi tìm hiểu.
“Dân đường.”
Cô ta hạ cửa xe xuống, hét lên với mấy vệ sĩ của Diệp Thúy Như.
Chiếc xe rất nhanh đã chạy tới khách sạn tốt nhất Giang Thành.
Chỉ thấy đỗ kín xe sang, còn có không ít cậu chủ nhà giàu quần áo hoa lệ được một đám người đẹp vây quanh, đi ra khỏi khách sạn.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1671Người đàn ông cầm đầu nói: “Cô chủ của nhà tôi muốn mời cô Lãnh Nhan đi uống ly trà”“Cô chủ nhà anh?”Lãnh Nhan căn bản không nhúc nhích, thậm chí vẻ mặt lạnh băng: “Cô chủ nhà anh là ai?”Cô ta là đi theo thiếu chủ tới Giang Thành, tất cả các hào môn của Giang Thành cô ta đều đã tiếp xúc.Bất luận là nhà họ Hạ, hay nhà họ Lục, hoặc là nhà họ Hồ, đều là đàn ông làm chủ nhà, căn bản không có người phụ nữ nào quá giỏi cả.Vệ sĩ thủ lĩnh của người mặc đồ đen từ từ nói ra một cái tên thì Lãnh Nhan đã hiểu ro.“Diệp Thúy Như.”“Diệp Thúy Như?”Vẻ mặt Lãnh Nhan hơi thay đổi: “Là Kim . Thúy Như, yêu nữ của nhà họ Kim cũ?”Vệ sĩ cầm đầu gật đầu: “Đúng vậy.”“Không gặp.’ Lãnh Nhan xoay người muốn rời đi.Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức cản lại: “Cô Lãnh Nhan khoan đã.”“Không muốn chết thì tránh ra.’ Lãnh Nhan đứng đó, hai mắt thấp thoáng trở nên đỏ ngầu.Người phụ nữ Kim Thúy Như này lòng dạ rắn rết, âm hiểm tàn độc, hơn nữa giỏi dụ dỗ lòng người, là kẻ địch lớn của thiếu chủ, cô ta có thể đi gặp ư?Vệ sĩ thủ lĩnh lập tức rùng mình, vội vàng nói ra tất cả.“Cô chủ nhà tôi nói, cô Lãnh Nhan dạo gần đây khó khăn vì tình, cô ấy có thuốc tốt, có thể chữa tâm bệnh.”Lời này nói thì hấo huyền, nhưng bản thân Lãnh Nhan đã sững người.¡ Khó khăn vì tình?Cô ta khó khăn vì tình hồi nào?“Nói vớ vẩn.”Lãnh Nhan tiếp tục định rời đi.Lần này vệ sĩ thủ lĩnh không có ngăn cản nữa.Cô chủ đã nói, chỉ cản một lần, nếu nói ra tình trạng thực tế, Lãnh Nhan cũng không đi theo thì không cần mời nữa.Người trong sạch tự sẽ trong sạch, người vẩn đục thì sẽ vẩn đục.Lúc này Lãnh Nhan đã lên xe, vừa muốn khởi động xe, nghĩ tới phản ứng trước đó của Vương Nhất đối với cô ta.Nhìn thì rất bình thường, nhưng trong lòng cô ta lại bất an.Do dự hồi lâu, cuối cùng cô ta vần quyết định đi tìm hiểu.“Dân đường.”Cô ta hạ cửa xe xuống, hét lên với mấy vệ sĩ của Diệp Thúy Như.Chiếc xe rất nhanh đã chạy tới khách sạn tốt nhất Giang Thành.Chỉ thấy đỗ kín xe sang, còn có không ít cậu chủ nhà giàu quần áo hoa lệ được một đám người đẹp vây quanh, đi ra khỏi khách sạn.