CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1677
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1677“Chuyện gì?”Lãnh Nhan hỏi.“Cô phải đóng giả một người…”Diệp Thúy Như lặng lẽ đi đến gần Lãnh Nhan, nói vào tai cô ta hai chữ.“Cái gì?”Nghe thấy vậy, sắc mặt Lãnh Nhan lập tức thay đổi, kích động đứng phắt dậy.Một tia sáng lạnh lóe lên, con dao trong tay Lãnh Nhan rơi xuống cổ Diệp Thúy Như.“Rốt cuộc cô là aiI”Cho dù như vậy, trong mắt Lãnh Nhan vần tràn ngập sự kinh hãi.Thậm chí là sợ hãi.Thứ có thể khiến Lãnh Nhan như vậy không nhiều.Diệp Thúy Như cười, không trả lời câu hỏi này, chỉ thờ ơ nói: “Tôi biết cô đang nghĩ cái gì, thân phận này có liên quan đến thân thế của cô, có đồng ý hay không tự bản thân cô suy nghĩ.”“Nhưng, tôi tin cuối cùng cô vấn quay trở về chõ tôi.”“Chú Diệp, tiên khách.”Vẻ mặt Lãnh Nhan trắng bệch như tờ giấy rời khỏi khách sạn.Cô ta đi được mấy bước, bịch một tiếng, ngã xuống đất.Con người chỉ có lúc hồn bay phách lạc nhất mới hoàn toàn nản lòng, mất đi hï vọng.Lúc này, trong lòng Lãnh Nhan, cô ta cũng không biết tương lai của mình đi về đâu.Bên kia, Vương Nhất không hề biết chuyện Lãnh Nhan đã gặp Diệp Thúy Như.Anh bế Vương Tử Lam trở về khách sạn.Lúc này, Lý Khinh Hồng vừa mới tăm rửa xong đi ra: “Sao về muộn vậy?”Lý Khinh Hồng rất bất mấn với việc Vương Nhất và Vương Tử Lam về muộn như vậy.Vương Nhất suy nghĩ vấn không muốn để Lý Khinh Hồng biết chuyện của Vương Tử Lam ở nhà họ Hồ, tùy tiện tìm một lý do lấy lệ cho qua là được rồi.“Lần sau đừng trở về muộn như này nữa, gần đây Giang Thành rất loạn, ở đâu cũng là võ giả”Biểu cảm trên mặt Lý Khinh Hồng rất lo lắng.Nghe thấy vậy, ánh mắt Vương Nhất đang dừng ở chợ đêm sầm uất.Trên đường vấn có rất nhiều người, nhưng không ai cảm nhận được, đại hội Bắc Cảnh đang đền gần, ngày càng có nhiều võ giả tập trung ở Giang Thành.Nói không chừng một viên gạch có thể giế t chết mấy cường giả.Không phải tất cả mọi người đều giống như anh, có thể nghiền áp tất cả phương hướng.Hầu hết mọi người nếu như trêu chọc phải võ giả, về cơ bản chỉ có một con đường chết.“Em có biết Đại hội Bắc Cảnh tổ chức vào ngày nào không?”Vương Nhất hỏi.Tin tức Đại hội Bắc Cảnh sắp được tổ chức đã bay ngập trời, nhưng cụ thể là ngày nào lại không có ai biết.
CHƯƠNG 1677
“Chuyện gì?”
Lãnh Nhan hỏi.
“Cô phải đóng giả một người…”
Diệp Thúy Như lặng lẽ đi đến gần Lãnh Nhan, nói vào tai cô ta hai chữ.
“Cái gì?”
Nghe thấy vậy, sắc mặt Lãnh Nhan lập tức thay đổi, kích động đứng phắt dậy.
Một tia sáng lạnh lóe lên, con dao trong tay Lãnh Nhan rơi xuống cổ Diệp Thúy Như.
“Rốt cuộc cô là aiI”
Cho dù như vậy, trong mắt Lãnh Nhan vần tràn ngập sự kinh hãi.
Thậm chí là sợ hãi.
Thứ có thể khiến Lãnh Nhan như vậy không nhiều.
Diệp Thúy Như cười, không trả lời câu hỏi này, chỉ thờ ơ nói: “Tôi biết cô đang nghĩ cái gì, thân phận này có liên quan đến thân thế của cô, có đồng ý hay không tự bản thân cô suy nghĩ.”
“Nhưng, tôi tin cuối cùng cô vấn quay trở về chõ tôi.”
“Chú Diệp, tiên khách.”
Vẻ mặt Lãnh Nhan trắng bệch như tờ giấy rời khỏi khách sạn.
Cô ta đi được mấy bước, bịch một tiếng, ngã xuống đất.
Con người chỉ có lúc hồn bay phách lạc nhất mới hoàn toàn nản lòng, mất đi hï vọng.
Lúc này, trong lòng Lãnh Nhan, cô ta cũng không biết tương lai của mình đi về đâu.
Bên kia, Vương Nhất không hề biết chuyện Lãnh Nhan đã gặp Diệp Thúy Như.
Anh bế Vương Tử Lam trở về khách sạn.
Lúc này, Lý Khinh Hồng vừa mới tăm rửa xong đi ra: “Sao về muộn vậy?”
Lý Khinh Hồng rất bất mấn với việc Vương Nhất và Vương Tử Lam về muộn như vậy.
Vương Nhất suy nghĩ vấn không muốn để Lý Khinh Hồng biết chuyện của Vương Tử Lam ở nhà họ Hồ, tùy tiện tìm một lý do lấy lệ cho qua là được rồi.
“Lần sau đừng trở về muộn như này nữa, gần đây Giang Thành rất loạn, ở đâu cũng là võ giả”
Biểu cảm trên mặt Lý Khinh Hồng rất lo lắng.
Nghe thấy vậy, ánh mắt Vương Nhất đang dừng ở chợ đêm sầm uất.
Trên đường vấn có rất nhiều người, nhưng không ai cảm nhận được, đại hội Bắc Cảnh đang đền gần, ngày càng có nhiều võ giả tập trung ở Giang Thành.
Nói không chừng một viên gạch có thể giế t chết mấy cường giả.
Không phải tất cả mọi người đều giống như anh, có thể nghiền áp tất cả phương hướng.
Hầu hết mọi người nếu như trêu chọc phải võ giả, về cơ bản chỉ có một con đường chết.
“Em có biết Đại hội Bắc Cảnh tổ chức vào ngày nào không?”
Vương Nhất hỏi.
Tin tức Đại hội Bắc Cảnh sắp được tổ chức đã bay ngập trời, nhưng cụ thể là ngày nào lại không có ai biết.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1677“Chuyện gì?”Lãnh Nhan hỏi.“Cô phải đóng giả một người…”Diệp Thúy Như lặng lẽ đi đến gần Lãnh Nhan, nói vào tai cô ta hai chữ.“Cái gì?”Nghe thấy vậy, sắc mặt Lãnh Nhan lập tức thay đổi, kích động đứng phắt dậy.Một tia sáng lạnh lóe lên, con dao trong tay Lãnh Nhan rơi xuống cổ Diệp Thúy Như.“Rốt cuộc cô là aiI”Cho dù như vậy, trong mắt Lãnh Nhan vần tràn ngập sự kinh hãi.Thậm chí là sợ hãi.Thứ có thể khiến Lãnh Nhan như vậy không nhiều.Diệp Thúy Như cười, không trả lời câu hỏi này, chỉ thờ ơ nói: “Tôi biết cô đang nghĩ cái gì, thân phận này có liên quan đến thân thế của cô, có đồng ý hay không tự bản thân cô suy nghĩ.”“Nhưng, tôi tin cuối cùng cô vấn quay trở về chõ tôi.”“Chú Diệp, tiên khách.”Vẻ mặt Lãnh Nhan trắng bệch như tờ giấy rời khỏi khách sạn.Cô ta đi được mấy bước, bịch một tiếng, ngã xuống đất.Con người chỉ có lúc hồn bay phách lạc nhất mới hoàn toàn nản lòng, mất đi hï vọng.Lúc này, trong lòng Lãnh Nhan, cô ta cũng không biết tương lai của mình đi về đâu.Bên kia, Vương Nhất không hề biết chuyện Lãnh Nhan đã gặp Diệp Thúy Như.Anh bế Vương Tử Lam trở về khách sạn.Lúc này, Lý Khinh Hồng vừa mới tăm rửa xong đi ra: “Sao về muộn vậy?”Lý Khinh Hồng rất bất mấn với việc Vương Nhất và Vương Tử Lam về muộn như vậy.Vương Nhất suy nghĩ vấn không muốn để Lý Khinh Hồng biết chuyện của Vương Tử Lam ở nhà họ Hồ, tùy tiện tìm một lý do lấy lệ cho qua là được rồi.“Lần sau đừng trở về muộn như này nữa, gần đây Giang Thành rất loạn, ở đâu cũng là võ giả”Biểu cảm trên mặt Lý Khinh Hồng rất lo lắng.Nghe thấy vậy, ánh mắt Vương Nhất đang dừng ở chợ đêm sầm uất.Trên đường vấn có rất nhiều người, nhưng không ai cảm nhận được, đại hội Bắc Cảnh đang đền gần, ngày càng có nhiều võ giả tập trung ở Giang Thành.Nói không chừng một viên gạch có thể giế t chết mấy cường giả.Không phải tất cả mọi người đều giống như anh, có thể nghiền áp tất cả phương hướng.Hầu hết mọi người nếu như trêu chọc phải võ giả, về cơ bản chỉ có một con đường chết.“Em có biết Đại hội Bắc Cảnh tổ chức vào ngày nào không?”Vương Nhất hỏi.Tin tức Đại hội Bắc Cảnh sắp được tổ chức đã bay ngập trời, nhưng cụ thể là ngày nào lại không có ai biết.