CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1705
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1705Vương Nhất cười cười, không giải thích gì.Anh đồng ý lời mời của Diệp Thúy Như, đương nhiên có nguyên nhân của mình.Khắng định không phải là nhà họ Tần.Nhà họ Tần lớn mạnh, trong mắt anh, vẫn không đâu vào đâu như trước.Chính thức làm Vương Nhất để ý, là cái danh xưng “người thủ hộ Bắc Cảnh” này.Một người thủ hộ chân chính, hắn là từ chiến trận mà ra, trải qua những kinh nghiệm máu và nước mắt.Chỉ là một gia tộc từng thăng đại hội Bắc Cảnh, có thể phán định là người thủ hộ Bắc Cảnh?Thật là buồn cười!Chiến trường biến đổi trong nháy mắt, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nếu như chỉ bằng với một cái đại hội đã quyết định như vậy, vậy thì Bắc cảnh nhất định sẽ thất thủ.Thân là Ẩn chủ, Vương Nhất đương nhiên sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.“Mặc kệ là nguyên nhân gì, chỉ cần anh đồng ý, với tôi mà nói chính là thành công.”Diệp Thúy Như từ trong nội tâm nói.“Như vậy, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.”Diệp Thúy Như lại nói với Vương Nhất: “Ngăn cản nhà họ Tần, vấn là tất cả vương tộc cùng nhau đối đầu thì tốt hơn, sáng ngày mai, tôi chủ trì, đến lúc đó người của các gia tộc lớn cũng đến, hy vọng mọi người có thể đến tham gia.’ Lý Khinh Hồng có chút do dự, nhưng Vương Nhất lại thuận miệng đồng ý: “Được.Lý Khinh Hồng lập tức nhìn anh một cái, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.Cô cũng không muốn có liên quan đến người vương tộc Yến Đô.Vương Nhất nắm tay cô, trấn an nói: “Không sao, tin tưởng anh.”“Vậy thì ngày mai gặp.”Diệp Thúy Như nói xong cũng rời khỏi nhà hàng, bước lên một chiếc xe.Trong xe, Diệp Vô Ngân cười hỏi: “Thế nào, vân thuận lợi chứ?”Diệp Thúy Như gật gật đầu: “Rất thuận lợi, anh ta đã đồng ý.”Trên mặt Diệp Vô Ngân cũng lộ vẻ vui mừng: “Như vậy, nhà họ Diệp chúng ta cũng có cao thủ thay thế xuất chiến.”Diệp Vô Ngân vô cùng có lòng tin với Vương Nhất.Chợt nhớ đến cái gì đó, Diệp Vô Ngân nói với Diệp Thúy Như: “Cô chủ, trong dòng họ lại có người đến, nói là không yên tâm với hành động của cô, muốn đến bên cạnh đốc xúc.”“Là giám thị đi?”Diệp Thúy Như cười lạnh một tiếng, nhưng vẫn hỏi: “Ai?”“Diệp Ân Thi.”Ăn cơm xong, Vương Nhất và Lý Khinh Hồng cũng tạm biệt Lạc Thanh Hiền.Trên đường trở về, ánh mắt Vương Nhất thâm sâu.Vốn, anh căn bản không muốn tham gia loại đại hội này.Cho dù cuối cùng ai đoạt được vòng nguyệt quế, anh cũng sẽ âm thầm sử dụng quyền lực không cho phép người đó đến Bắc Cảnh.Nhưng mà bây giờ anh đổi ý rôi.
CHƯƠNG 1705
Vương Nhất cười cười, không giải thích gì.
Anh đồng ý lời mời của Diệp Thúy Như, đương nhiên có nguyên nhân của mình.
Khắng định không phải là nhà họ Tần.
Nhà họ Tần lớn mạnh, trong mắt anh, vẫn không đâu vào đâu như trước.
Chính thức làm Vương Nhất để ý, là cái danh xưng “người thủ hộ Bắc Cảnh” này.
Một người thủ hộ chân chính, hắn là từ chiến trận mà ra, trải qua những kinh nghiệm máu và nước mắt.
Chỉ là một gia tộc từng thăng đại hội Bắc Cảnh, có thể phán định là người thủ hộ Bắc Cảnh?
Thật là buồn cười!
Chiến trường biến đổi trong nháy mắt, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nếu như chỉ bằng với một cái đại hội đã quyết định như vậy, vậy thì Bắc cảnh nhất định sẽ thất thủ.
Thân là Ẩn chủ, Vương Nhất đương nhiên sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.
“Mặc kệ là nguyên nhân gì, chỉ cần anh đồng ý, với tôi mà nói chính là thành công.”
Diệp Thúy Như từ trong nội tâm nói.
“Như vậy, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.”
Diệp Thúy Như lại nói với Vương Nhất: “Ngăn cản nhà họ Tần, vấn là tất cả vương tộc cùng nhau đối đầu thì tốt hơn, sáng ngày mai, tôi chủ trì, đến lúc đó người của các gia tộc lớn cũng đến, hy vọng mọi người có thể đến tham gia.’ Lý Khinh Hồng có chút do dự, nhưng Vương Nhất lại thuận miệng đồng ý: “Được.
Lý Khinh Hồng lập tức nhìn anh một cái, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.
Cô cũng không muốn có liên quan đến người vương tộc Yến Đô.
Vương Nhất nắm tay cô, trấn an nói: “Không sao, tin tưởng anh.”
“Vậy thì ngày mai gặp.”
Diệp Thúy Như nói xong cũng rời khỏi nhà hàng, bước lên một chiếc xe.
Trong xe, Diệp Vô Ngân cười hỏi: “Thế nào, vân thuận lợi chứ?”
Diệp Thúy Như gật gật đầu: “Rất thuận lợi, anh ta đã đồng ý.”
Trên mặt Diệp Vô Ngân cũng lộ vẻ vui mừng: “Như vậy, nhà họ Diệp chúng ta cũng có cao thủ thay thế xuất chiến.”
Diệp Vô Ngân vô cùng có lòng tin với Vương Nhất.
Chợt nhớ đến cái gì đó, Diệp Vô Ngân nói với Diệp Thúy Như: “Cô chủ, trong dòng họ lại có người đến, nói là không yên tâm với hành động của cô, muốn đến bên cạnh đốc xúc.”
“Là giám thị đi?”
Diệp Thúy Như cười lạnh một tiếng, nhưng vẫn hỏi: “Ai?”
“Diệp Ân Thi.”
Ăn cơm xong, Vương Nhất và Lý Khinh Hồng cũng tạm biệt Lạc Thanh Hiền.
Trên đường trở về, ánh mắt Vương Nhất thâm sâu.
Vốn, anh căn bản không muốn tham gia loại đại hội này.
Cho dù cuối cùng ai đoạt được vòng nguyệt quế, anh cũng sẽ âm thầm sử dụng quyền lực không cho phép người đó đến Bắc Cảnh.
Nhưng mà bây giờ anh đổi ý rôi.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… CHƯƠNG 1705Vương Nhất cười cười, không giải thích gì.Anh đồng ý lời mời của Diệp Thúy Như, đương nhiên có nguyên nhân của mình.Khắng định không phải là nhà họ Tần.Nhà họ Tần lớn mạnh, trong mắt anh, vẫn không đâu vào đâu như trước.Chính thức làm Vương Nhất để ý, là cái danh xưng “người thủ hộ Bắc Cảnh” này.Một người thủ hộ chân chính, hắn là từ chiến trận mà ra, trải qua những kinh nghiệm máu và nước mắt.Chỉ là một gia tộc từng thăng đại hội Bắc Cảnh, có thể phán định là người thủ hộ Bắc Cảnh?Thật là buồn cười!Chiến trường biến đổi trong nháy mắt, chuyện gì cũng có thể xảy ra, nếu như chỉ bằng với một cái đại hội đã quyết định như vậy, vậy thì Bắc cảnh nhất định sẽ thất thủ.Thân là Ẩn chủ, Vương Nhất đương nhiên sẽ không để chuyện như vậy xảy ra.“Mặc kệ là nguyên nhân gì, chỉ cần anh đồng ý, với tôi mà nói chính là thành công.”Diệp Thúy Như từ trong nội tâm nói.“Như vậy, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.”Diệp Thúy Như lại nói với Vương Nhất: “Ngăn cản nhà họ Tần, vấn là tất cả vương tộc cùng nhau đối đầu thì tốt hơn, sáng ngày mai, tôi chủ trì, đến lúc đó người của các gia tộc lớn cũng đến, hy vọng mọi người có thể đến tham gia.’ Lý Khinh Hồng có chút do dự, nhưng Vương Nhất lại thuận miệng đồng ý: “Được.Lý Khinh Hồng lập tức nhìn anh một cái, trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng.Cô cũng không muốn có liên quan đến người vương tộc Yến Đô.Vương Nhất nắm tay cô, trấn an nói: “Không sao, tin tưởng anh.”“Vậy thì ngày mai gặp.”Diệp Thúy Như nói xong cũng rời khỏi nhà hàng, bước lên một chiếc xe.Trong xe, Diệp Vô Ngân cười hỏi: “Thế nào, vân thuận lợi chứ?”Diệp Thúy Như gật gật đầu: “Rất thuận lợi, anh ta đã đồng ý.”Trên mặt Diệp Vô Ngân cũng lộ vẻ vui mừng: “Như vậy, nhà họ Diệp chúng ta cũng có cao thủ thay thế xuất chiến.”Diệp Vô Ngân vô cùng có lòng tin với Vương Nhất.Chợt nhớ đến cái gì đó, Diệp Vô Ngân nói với Diệp Thúy Như: “Cô chủ, trong dòng họ lại có người đến, nói là không yên tâm với hành động của cô, muốn đến bên cạnh đốc xúc.”“Là giám thị đi?”Diệp Thúy Như cười lạnh một tiếng, nhưng vẫn hỏi: “Ai?”“Diệp Ân Thi.”Ăn cơm xong, Vương Nhất và Lý Khinh Hồng cũng tạm biệt Lạc Thanh Hiền.Trên đường trở về, ánh mắt Vương Nhất thâm sâu.Vốn, anh căn bản không muốn tham gia loại đại hội này.Cho dù cuối cùng ai đoạt được vòng nguyệt quế, anh cũng sẽ âm thầm sử dụng quyền lực không cho phép người đó đến Bắc Cảnh.Nhưng mà bây giờ anh đổi ý rôi.