Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1750

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1750Tức khắc, tất cả mọi người đều kinh ngạc, theo bản năng quay đầu lại.Chỉ thấy trên người Vương Nhất hoàn hảo không có tổn thất gì đứng ở cửa, nhàn nhạt nhìn bọn họ.“Vương, Vương Nhất?”Ánh mắt Ngụy Thương Kiều vô cùng chấn động, kinh ngạc hô lên: “Sao nhanh như vậy cậu đã quay lại rồi? Không phải là nhân vật nguy hiểm sao?”Lý Thế Nhân cũng rất kinh ngạc.Nhưng ông ta không biểu hiện ra ngoài.“Tôi quay về bà rất ngạc nhiên sao?”Vương Nhất biết đức hạnh của Ngụy Thương Kiều, cười lạnh hỏi.Ngụy Thương Kiều vấn không tin, còn véo mạnh mình một cái.Cảm nhận được đau đớn, đầy mặt là vẻ không thể tưởng tượng.Vương Nhất thật sự đã trở lại.Bị đưa đi gần nửa tiếng.Nửa tiếng có thể làm cái gì chứ?Cho dù bị bắt vì trộm cắp, làm báo cáo ghi chép cũng phải mất ít nhất hai ba tiếng đồng hồ.. Thực sự là không thể tưởng tượng nổi.“Cậu làm cách nào mà ra được? Không phải trốn ra ngoài đấy chứ?”Nguy Thương Kiều suy đoán.Vừa rồi rõ ràng bà ta nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên khắp sơn trang Anh Liệt, đều là do Vương Nhất mà ra.Trận hình lớn như vậy, Vương Nhất chắc chắn sẽ bị coi là nhân vật nguy hiểm bị bắt đi!Vương Nhất nhàn nhạt nói: “Khiến bà thất vọng rồi, vốn bọn họ cũng coi tôi là nhân vật nguy hiểm, nhưng khi nghe tôi nói trước đây từng đi lính, lại thả tôi ra.”Vương Nhất không nói ra chuyện mảnh đạn và lưỡi dao trong cơ thể đã kích hoạt cảnh báo, dù sao nghe xong cũng rất rợn người.Thì ra là như vậy!Mọi người lập tức hiểu rõ.Chỉ là vấn hơi không thể tưởng tượng được.Tuy rằng trước đây từng là lính, ít nhiều gì nhà nước cũng phải cho chút đặc quyền.Nhưng cũng không đến nỗi khoa trương như vậy chứ!Vừa nghe trước kia từng đi lính, đã thả người ra rồi.Trừ phi trước kia là nhân vật lớn trong quân đội.Nhưng có phải là Vương Nhất không?Vẻ mặt Ngụy Thương Kiều có hơi khinh thường.Vừa nhìn anh đã không hề giống nhân vật lớn.“Chồng à!”Một tiếng gọi kích động vang lên, Lý Khinh Hồng kích động trực tiếp ôm lấy Vương Nhất.Lý Mộng Đình và Lý Tuyết Nhi cũng rất kích động.

Chương 1750

Tức khắc, tất cả mọi người đều kinh ngạc, theo bản năng quay đầu lại.

Chỉ thấy trên người Vương Nhất hoàn hảo không có tổn thất gì đứng ở cửa, nhàn nhạt nhìn bọn họ.

“Vương, Vương Nhất?”

Ánh mắt Ngụy Thương Kiều vô cùng chấn động, kinh ngạc hô lên: “Sao nhanh như vậy cậu đã quay lại rồi? Không phải là nhân vật nguy hiểm sao?”

Lý Thế Nhân cũng rất kinh ngạc.

Nhưng ông ta không biểu hiện ra ngoài.

“Tôi quay về bà rất ngạc nhiên sao?”

Vương Nhất biết đức hạnh của Ngụy Thương Kiều, cười lạnh hỏi.

Ngụy Thương Kiều vấn không tin, còn véo mạnh mình một cái.

Cảm nhận được đau đớn, đầy mặt là vẻ không thể tưởng tượng.

Vương Nhất thật sự đã trở lại.

Bị đưa đi gần nửa tiếng.

Nửa tiếng có thể làm cái gì chứ?

Cho dù bị bắt vì trộm cắp, làm báo cáo ghi chép cũng phải mất ít nhất hai ba tiếng đồng hồ.

. Thực sự là không thể tưởng tượng nổi.

“Cậu làm cách nào mà ra được? Không phải trốn ra ngoài đấy chứ?”

Nguy Thương Kiều suy đoán.

Vừa rồi rõ ràng bà ta nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên khắp sơn trang Anh Liệt, đều là do Vương Nhất mà ra.

Trận hình lớn như vậy, Vương Nhất chắc chắn sẽ bị coi là nhân vật nguy hiểm bị bắt đi!

Vương Nhất nhàn nhạt nói: “Khiến bà thất vọng rồi, vốn bọn họ cũng coi tôi là nhân vật nguy hiểm, nhưng khi nghe tôi nói trước đây từng đi lính, lại thả tôi ra.”

Vương Nhất không nói ra chuyện mảnh đạn và lưỡi dao trong cơ thể đã kích hoạt cảnh báo, dù sao nghe xong cũng rất rợn người.

Thì ra là như vậy!

Mọi người lập tức hiểu rõ.

Chỉ là vấn hơi không thể tưởng tượng được.

Tuy rằng trước đây từng là lính, ít nhiều gì nhà nước cũng phải cho chút đặc quyền.

Nhưng cũng không đến nỗi khoa trương như vậy chứ!

Vừa nghe trước kia từng đi lính, đã thả người ra rồi.

Trừ phi trước kia là nhân vật lớn trong quân đội.

Nhưng có phải là Vương Nhất không?

Vẻ mặt Ngụy Thương Kiều có hơi khinh thường.

Vừa nhìn anh đã không hề giống nhân vật lớn.

“Chồng à!”

Một tiếng gọi kích động vang lên, Lý Khinh Hồng kích động trực tiếp ôm lấy Vương Nhất.

Lý Mộng Đình và Lý Tuyết Nhi cũng rất kích động.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1750Tức khắc, tất cả mọi người đều kinh ngạc, theo bản năng quay đầu lại.Chỉ thấy trên người Vương Nhất hoàn hảo không có tổn thất gì đứng ở cửa, nhàn nhạt nhìn bọn họ.“Vương, Vương Nhất?”Ánh mắt Ngụy Thương Kiều vô cùng chấn động, kinh ngạc hô lên: “Sao nhanh như vậy cậu đã quay lại rồi? Không phải là nhân vật nguy hiểm sao?”Lý Thế Nhân cũng rất kinh ngạc.Nhưng ông ta không biểu hiện ra ngoài.“Tôi quay về bà rất ngạc nhiên sao?”Vương Nhất biết đức hạnh của Ngụy Thương Kiều, cười lạnh hỏi.Ngụy Thương Kiều vấn không tin, còn véo mạnh mình một cái.Cảm nhận được đau đớn, đầy mặt là vẻ không thể tưởng tượng.Vương Nhất thật sự đã trở lại.Bị đưa đi gần nửa tiếng.Nửa tiếng có thể làm cái gì chứ?Cho dù bị bắt vì trộm cắp, làm báo cáo ghi chép cũng phải mất ít nhất hai ba tiếng đồng hồ.. Thực sự là không thể tưởng tượng nổi.“Cậu làm cách nào mà ra được? Không phải trốn ra ngoài đấy chứ?”Nguy Thương Kiều suy đoán.Vừa rồi rõ ràng bà ta nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên khắp sơn trang Anh Liệt, đều là do Vương Nhất mà ra.Trận hình lớn như vậy, Vương Nhất chắc chắn sẽ bị coi là nhân vật nguy hiểm bị bắt đi!Vương Nhất nhàn nhạt nói: “Khiến bà thất vọng rồi, vốn bọn họ cũng coi tôi là nhân vật nguy hiểm, nhưng khi nghe tôi nói trước đây từng đi lính, lại thả tôi ra.”Vương Nhất không nói ra chuyện mảnh đạn và lưỡi dao trong cơ thể đã kích hoạt cảnh báo, dù sao nghe xong cũng rất rợn người.Thì ra là như vậy!Mọi người lập tức hiểu rõ.Chỉ là vấn hơi không thể tưởng tượng được.Tuy rằng trước đây từng là lính, ít nhiều gì nhà nước cũng phải cho chút đặc quyền.Nhưng cũng không đến nỗi khoa trương như vậy chứ!Vừa nghe trước kia từng đi lính, đã thả người ra rồi.Trừ phi trước kia là nhân vật lớn trong quân đội.Nhưng có phải là Vương Nhất không?Vẻ mặt Ngụy Thương Kiều có hơi khinh thường.Vừa nhìn anh đã không hề giống nhân vật lớn.“Chồng à!”Một tiếng gọi kích động vang lên, Lý Khinh Hồng kích động trực tiếp ôm lấy Vương Nhất.Lý Mộng Đình và Lý Tuyết Nhi cũng rất kích động.

Chương 1750