CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1770
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1770“Huấn luyện viên, anh và huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch lớn cố nào?”Một học sinh tò mò hỏi.Thiết Ngưu trực tiếp vô đầu anh ta: “Nói kiểu gì đấy? Mong tôi thua có phải không?”Mọi người cười ầm lên.Thiết Ngưu và Vương Nhất là quan hệ thầy trò, bọn họ đương nhiên cảm thấy Thiết Ngưu không phải đối thủ của Vương Nhất.Nhưng bọn họ muốn biết chênh lệch lớn cỡ nào.Chủ yếu vẫn là chưa từng thấy Ẩn chủ trong truyền thuyết ra tay.Thiết Ngưu trầm mặc một lúc, giống như thật sự bị nói động: “Huấn luyện viên, lâu như vậy không gặp, đấu một trận?”Mọi người đều biết ‘đấu một trận mà Thiết Ngưu nói là có ý gì.Ngay lập tức vẻ mặt của mọi người càng thêm kích động.Ngay cả Bạch Trịnh cũng nhìn Vương Nhất như nhìn thần linh.Muốn thấy Ẩn chủ ra tay!Trong quân đội luôn lưu truyền một vấn đề không có đáp án.Ẩn chủ mạnh cố nào.Bọn họ chỉ biết, một mình Ẩn chủ ở trên núi U Hằng một mình g**t ch*t chín đại chí tôn của thế giới.Hơn nữa người Ẩn chủ dân dắt, là một nhánh quân vô địch.Có người nói, Ẩn chủ mãnh cỡ nào, nhìn ba người thủ hộ của ba biên cảnh còn lại mạnh cỡ nào thì biết.Cũng có người nói, thực lực của Ẩn chủ đã đạt tới tuyệt đỉnh, không ai địch lại.Mọi người đồn đại, phiên bản nào cũng có.Bây giờ Ẩn chủ thật sự ở trước mặt bọn họ, bọn họ đương nhiên muốn xem thử.Đây cũng là truyền thống của bọn họ.Vương Nhất lại hờ hững uống một ngụm rượu, lắc đầu mỉm cười: “Không được, tôi không biết đánh nhau.”Nghe vậy, mọi người đều phát ra tiếng cười thân thiện.Ngay cả Thiết Ngưu cũng cười.“Huấn luyện viên, đừng quậy nữa, lúc đầu người bị anh ngược ghê nhất là tôi, còn không biết đánh nhau? Mau đứng lên, chúng ta đấu một trận!”Thiết Ngưu nói với Vương Nhất.Vương Nhất bất lực nói: “Tôi thật sự sẽ không đánh nhau, đã rất lâu không ra tay rồi, tụt lùi rồi.”Thiết Ngưu mặc kệ cứ kéo Vương Nhất dậy: “Huấn luyện viên, anh quá khiêm tốn rồi.”Học sinh của Thiết Ngưu lũ lượt cố vũ.“Phải đó, khiêm tốn quá rồi, huấn luyện viên Thiết Ngưu dạo gần đây trở nên rất mạnh, một cú đấm sắt, đánh khắp nơi không có địch thủ!”“Cho dù không bằng huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch cũng sẽ không quá lớn!”“Đánh một trận, đánh một trận…”Không ít người bắt đầu hô lên.
Chương 1770
“Huấn luyện viên, anh và huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch lớn cố nào?”
Một học sinh tò mò hỏi.
Thiết Ngưu trực tiếp vô đầu anh ta: “Nói kiểu gì đấy? Mong tôi thua có phải không?”
Mọi người cười ầm lên.
Thiết Ngưu và Vương Nhất là quan hệ thầy trò, bọn họ đương nhiên cảm thấy Thiết Ngưu không phải đối thủ của Vương Nhất.
Nhưng bọn họ muốn biết chênh lệch lớn cỡ nào.
Chủ yếu vẫn là chưa từng thấy Ẩn chủ trong truyền thuyết ra tay.
Thiết Ngưu trầm mặc một lúc, giống như thật sự bị nói động: “Huấn luyện viên, lâu như vậy không gặp, đấu một trận?”
Mọi người đều biết ‘đấu một trận mà Thiết Ngưu nói là có ý gì.
Ngay lập tức vẻ mặt của mọi người càng thêm kích động.
Ngay cả Bạch Trịnh cũng nhìn Vương Nhất như nhìn thần linh.
Muốn thấy Ẩn chủ ra tay!
Trong quân đội luôn lưu truyền một vấn đề không có đáp án.
Ẩn chủ mạnh cố nào.
Bọn họ chỉ biết, một mình Ẩn chủ ở trên núi U Hằng một mình g**t ch*t chín đại chí tôn của thế giới.
Hơn nữa người Ẩn chủ dân dắt, là một nhánh quân vô địch.
Có người nói, Ẩn chủ mãnh cỡ nào, nhìn ba người thủ hộ của ba biên cảnh còn lại mạnh cỡ nào thì biết.
Cũng có người nói, thực lực của Ẩn chủ đã đạt tới tuyệt đỉnh, không ai địch lại.
Mọi người đồn đại, phiên bản nào cũng có.
Bây giờ Ẩn chủ thật sự ở trước mặt bọn họ, bọn họ đương nhiên muốn xem thử.
Đây cũng là truyền thống của bọn họ.
Vương Nhất lại hờ hững uống một ngụm rượu, lắc đầu mỉm cười: “Không được, tôi không biết đánh nhau.”
Nghe vậy, mọi người đều phát ra tiếng cười thân thiện.
Ngay cả Thiết Ngưu cũng cười.
“Huấn luyện viên, đừng quậy nữa, lúc đầu người bị anh ngược ghê nhất là tôi, còn không biết đánh nhau? Mau đứng lên, chúng ta đấu một trận!”
Thiết Ngưu nói với Vương Nhất.
Vương Nhất bất lực nói: “Tôi thật sự sẽ không đánh nhau, đã rất lâu không ra tay rồi, tụt lùi rồi.”
Thiết Ngưu mặc kệ cứ kéo Vương Nhất dậy: “Huấn luyện viên, anh quá khiêm tốn rồi.”
Học sinh của Thiết Ngưu lũ lượt cố vũ.
“Phải đó, khiêm tốn quá rồi, huấn luyện viên Thiết Ngưu dạo gần đây trở nên rất mạnh, một cú đấm sắt, đánh khắp nơi không có địch thủ!”
“Cho dù không bằng huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch cũng sẽ không quá lớn!”
“Đánh một trận, đánh một trận…”
Không ít người bắt đầu hô lên.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1770“Huấn luyện viên, anh và huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch lớn cố nào?”Một học sinh tò mò hỏi.Thiết Ngưu trực tiếp vô đầu anh ta: “Nói kiểu gì đấy? Mong tôi thua có phải không?”Mọi người cười ầm lên.Thiết Ngưu và Vương Nhất là quan hệ thầy trò, bọn họ đương nhiên cảm thấy Thiết Ngưu không phải đối thủ của Vương Nhất.Nhưng bọn họ muốn biết chênh lệch lớn cỡ nào.Chủ yếu vẫn là chưa từng thấy Ẩn chủ trong truyền thuyết ra tay.Thiết Ngưu trầm mặc một lúc, giống như thật sự bị nói động: “Huấn luyện viên, lâu như vậy không gặp, đấu một trận?”Mọi người đều biết ‘đấu một trận mà Thiết Ngưu nói là có ý gì.Ngay lập tức vẻ mặt của mọi người càng thêm kích động.Ngay cả Bạch Trịnh cũng nhìn Vương Nhất như nhìn thần linh.Muốn thấy Ẩn chủ ra tay!Trong quân đội luôn lưu truyền một vấn đề không có đáp án.Ẩn chủ mạnh cố nào.Bọn họ chỉ biết, một mình Ẩn chủ ở trên núi U Hằng một mình g**t ch*t chín đại chí tôn của thế giới.Hơn nữa người Ẩn chủ dân dắt, là một nhánh quân vô địch.Có người nói, Ẩn chủ mãnh cỡ nào, nhìn ba người thủ hộ của ba biên cảnh còn lại mạnh cỡ nào thì biết.Cũng có người nói, thực lực của Ẩn chủ đã đạt tới tuyệt đỉnh, không ai địch lại.Mọi người đồn đại, phiên bản nào cũng có.Bây giờ Ẩn chủ thật sự ở trước mặt bọn họ, bọn họ đương nhiên muốn xem thử.Đây cũng là truyền thống của bọn họ.Vương Nhất lại hờ hững uống một ngụm rượu, lắc đầu mỉm cười: “Không được, tôi không biết đánh nhau.”Nghe vậy, mọi người đều phát ra tiếng cười thân thiện.Ngay cả Thiết Ngưu cũng cười.“Huấn luyện viên, đừng quậy nữa, lúc đầu người bị anh ngược ghê nhất là tôi, còn không biết đánh nhau? Mau đứng lên, chúng ta đấu một trận!”Thiết Ngưu nói với Vương Nhất.Vương Nhất bất lực nói: “Tôi thật sự sẽ không đánh nhau, đã rất lâu không ra tay rồi, tụt lùi rồi.”Thiết Ngưu mặc kệ cứ kéo Vương Nhất dậy: “Huấn luyện viên, anh quá khiêm tốn rồi.”Học sinh của Thiết Ngưu lũ lượt cố vũ.“Phải đó, khiêm tốn quá rồi, huấn luyện viên Thiết Ngưu dạo gần đây trở nên rất mạnh, một cú đấm sắt, đánh khắp nơi không có địch thủ!”“Cho dù không bằng huấn luyện viên Ẩn chủ, chênh lệch cũng sẽ không quá lớn!”“Đánh một trận, đánh một trận…”Không ít người bắt đầu hô lên.