Sau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được…
Chương 3638
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnTác giả: Du KỳTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngSau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được… Mấy lần Đường Đông Đông tính mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.Sự im lặng kéo dài hơn mười giây thì Kim Phi lại là người phá vỡ sự yên lặng trước: “Vậy ta đi trước đây!"“Được... được rồi!”Đường Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiễn Kim Phi ra cửa.Nhìn thấy Kim Phi rời đi, Đường Đông Đông cắn môi như giận cá chém thớt.Làm xưởng trưởng lâu như thế, Đường Đông Đông tự nhận mình là người đã từng trải qua các mặt của xã hội, mỗi khi xưởng dệt tổ chức một cuộc họp, cô ấy đã phát biểu trước hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người mà không hề hồi hộp một chút nào.Nhưng mỗi lần nhìn thấy Kim Phi thì cô ấy đều không kiềm chế được mà căng thẳng.Đường Đông Đông hận bản thân như thế, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định: "Lần sau gặp huynh ấy thì nhất định phải thoải mái, huynh ấy cũng không phải là hổ ăn thịt người!"Thật ra khi ra đến ngoài viện Kim Phi cũng có suy nghĩ tương tự, y không khỏi thất vọng đối với biểu hiện vừa rồi của mình.Văn phòng xưởng dệt nằm ngay cạnh nhà Kim Phi, lúc này đã gần đến giờ ăn trưa và trời lại mưa, Kim Phi cũng không muốn đi đâu nữa nên quay về nhà bằng cửa hông.Quan Hạ Nhi đang dỗ dành bọn trẻ, Nhuận Nương đang nấu ăn, Bắc Thiên Tâm dẫn bốn đứa nhỏ đi đâu không biết, Kim Phi ngồi dưới mái hiên, cau mày nhìn mưa phùn.Kim Phi vẫn luôn vô cùng tùy ý, đặc biệt khi trong nhà không có người ngoài thì y càng trở nên tùy ý hơn.Vì thế Thiết Chùy bèn để cho những cận vệ khác canh cửa còn anh ta bưng ấm trà từ chiếc bếp nhỏ bên cạnh lên, sau đó ngồi xuống đối diện Kim Phi rồi rót cho Kim Phi một tách trà."Tiên sinh, uống trà!"Thiết Chùy đặt tách trà trước mặt Kim Phi rồi tự rót cho bản thân một tách.Kim Phi gật đầu, cầm tách trà lên uống một ngụm.Dựa vào sự hiểu biết của Thiết Chùy đối với Kim Phi, anh ta biết rằng y lại lo lắng về cơn mưa, vốn dĩ anh ta muốn khuyên Kim Phi vài lời, nhưng anh ta nghĩ đến những gì anh ta hiểu được thì chắc chắn Kim Phi cũng hiểu, nói thêm thì sẽchỉ khiến Kim Phi càng thêm lo lắng.Vì thế Thiết Chùy suy nghĩ một chút, cố ý đổi chủ đề, cười hề hề hỏi: “Tiên sinh, ngài với Đường trưởng xưởng vẫn chưa làm chuyện đó sao?"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mấy lần Đường Đông Đông tính mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.
Sự im lặng kéo dài hơn mười giây thì Kim Phi lại là người phá vỡ sự yên lặng trước: “Vậy ta đi trước đây!"
“Được... được rồi!”
Đường Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiễn Kim Phi ra cửa.
Nhìn thấy Kim Phi rời đi, Đường Đông Đông cắn môi như giận cá chém thớt.
Làm xưởng trưởng lâu như thế, Đường Đông Đông tự nhận mình là người đã từng trải qua các mặt của xã hội, mỗi khi xưởng dệt tổ chức một cuộc họp, cô ấy đã phát biểu trước hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người mà không hề hồi hộp một chút nào.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy Kim Phi thì cô ấy đều không kiềm chế được mà căng thẳng.
Đường Đông Đông hận bản thân như thế, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định: "Lần sau gặp huynh ấy thì nhất định phải thoải mái, huynh ấy cũng không phải là hổ ăn thịt người!"
Thật ra khi ra đến ngoài viện Kim Phi cũng có suy nghĩ tương tự, y không khỏi thất vọng đối với biểu hiện vừa rồi của mình.
Văn phòng xưởng dệt nằm ngay cạnh nhà Kim Phi, lúc này đã gần đến giờ ăn trưa và trời lại mưa, Kim Phi cũng không muốn đi đâu nữa nên quay về nhà bằng cửa hông.
Quan Hạ Nhi đang dỗ dành bọn trẻ, Nhuận Nương đang nấu ăn, Bắc Thiên Tâm dẫn bốn đứa nhỏ đi đâu không biết, Kim Phi ngồi dưới mái hiên, cau mày nhìn mưa phùn.
Kim Phi vẫn luôn vô cùng tùy ý, đặc biệt khi trong nhà không có người ngoài thì y càng trở nên tùy ý hơn.
Vì thế Thiết Chùy bèn để cho những cận vệ khác canh cửa còn anh ta bưng ấm trà từ chiếc bếp nhỏ bên cạnh lên, sau đó ngồi xuống đối diện Kim Phi rồi rót cho Kim Phi một tách trà.
"Tiên sinh, uống trà!"
Thiết Chùy đặt tách trà trước mặt Kim Phi rồi tự rót cho bản thân một tách.
Kim Phi gật đầu, cầm tách trà lên uống một ngụm.
Dựa vào sự hiểu biết của Thiết Chùy đối với Kim Phi, anh ta biết rằng y lại lo lắng về cơn mưa, vốn dĩ anh ta muốn khuyên Kim Phi vài lời, nhưng anh ta nghĩ đến những gì anh ta hiểu được thì chắc chắn Kim Phi cũng hiểu, nói thêm thì sẽ
chỉ khiến Kim Phi càng thêm lo lắng.
Vì thế Thiết Chùy suy nghĩ một chút, cố ý đổi chủ đề, cười hề hề hỏi: “Tiên sinh, ngài với Đường trưởng xưởng vẫn chưa làm chuyện đó sao?"
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnTác giả: Du KỳTruyện Đô Thị, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngSau khi ngồi trên chiếc cọc hơn nửa giờ, Kim Phi đành phải chấp nhận thực tế. Y xuyên không rồi. Từ thế kỷ 21 y đã xuyên không về xã hội phong kiến lạc hậu. “Ông trời ơi, người đang nhắm vào ta sao?” Kim Phi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài than vãn. Ở kiếp trước, Kim Phi tới từ một ngôi làng miền núi nghèo khổ, cố gắng nỗ lực, thi vào đại học, sau đó vừa học vừa làm, được bằng cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ, sau khi tốt nghiệp thì trở thành một kỹ sư cao cấp, lương mỗi năm hàng tỉ. Một trải nghiệm như vậy được coi là truyền ý chí và động lực, bản thân Kim Phi luôn cho rằng mình đã chiến thắng số phận. Nhưng không thể ngờ được rằng, vừa mới đi làm vài ngày, bởi vì tăng ca không ngừng, thiếu tập trung nên xảy ra sự cố, vinh quang gia nhập vào đội xuyên không, đến một vương triều tên là Đại Khang, nhập hồn vào trong cơ thể một người thợ rèn. “Có phải ai tên Kim Phi cũng khổ vậy không?” Đúng vậy, người thợ rèn mà y nhập hồn vào cũng tên là Kim Phi, nói ra còn thảm hơn y nhiều. Ngay khi được… Mấy lần Đường Đông Đông tính mở miệng nhưng lại không biết nên nói gì.Sự im lặng kéo dài hơn mười giây thì Kim Phi lại là người phá vỡ sự yên lặng trước: “Vậy ta đi trước đây!"“Được... được rồi!”Đường Đông Đông thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiễn Kim Phi ra cửa.Nhìn thấy Kim Phi rời đi, Đường Đông Đông cắn môi như giận cá chém thớt.Làm xưởng trưởng lâu như thế, Đường Đông Đông tự nhận mình là người đã từng trải qua các mặt của xã hội, mỗi khi xưởng dệt tổ chức một cuộc họp, cô ấy đã phát biểu trước hàng trăm, thậm chí hàng nghìn người mà không hề hồi hộp một chút nào.Nhưng mỗi lần nhìn thấy Kim Phi thì cô ấy đều không kiềm chế được mà căng thẳng.Đường Đông Đông hận bản thân như thế, trong lòng âm thầm đưa ra quyết định: "Lần sau gặp huynh ấy thì nhất định phải thoải mái, huynh ấy cũng không phải là hổ ăn thịt người!"Thật ra khi ra đến ngoài viện Kim Phi cũng có suy nghĩ tương tự, y không khỏi thất vọng đối với biểu hiện vừa rồi của mình.Văn phòng xưởng dệt nằm ngay cạnh nhà Kim Phi, lúc này đã gần đến giờ ăn trưa và trời lại mưa, Kim Phi cũng không muốn đi đâu nữa nên quay về nhà bằng cửa hông.Quan Hạ Nhi đang dỗ dành bọn trẻ, Nhuận Nương đang nấu ăn, Bắc Thiên Tâm dẫn bốn đứa nhỏ đi đâu không biết, Kim Phi ngồi dưới mái hiên, cau mày nhìn mưa phùn.Kim Phi vẫn luôn vô cùng tùy ý, đặc biệt khi trong nhà không có người ngoài thì y càng trở nên tùy ý hơn.Vì thế Thiết Chùy bèn để cho những cận vệ khác canh cửa còn anh ta bưng ấm trà từ chiếc bếp nhỏ bên cạnh lên, sau đó ngồi xuống đối diện Kim Phi rồi rót cho Kim Phi một tách trà."Tiên sinh, uống trà!"Thiết Chùy đặt tách trà trước mặt Kim Phi rồi tự rót cho bản thân một tách.Kim Phi gật đầu, cầm tách trà lên uống một ngụm.Dựa vào sự hiểu biết của Thiết Chùy đối với Kim Phi, anh ta biết rằng y lại lo lắng về cơn mưa, vốn dĩ anh ta muốn khuyên Kim Phi vài lời, nhưng anh ta nghĩ đến những gì anh ta hiểu được thì chắc chắn Kim Phi cũng hiểu, nói thêm thì sẽchỉ khiến Kim Phi càng thêm lo lắng.Vì thế Thiết Chùy suy nghĩ một chút, cố ý đổi chủ đề, cười hề hề hỏi: “Tiên sinh, ngài với Đường trưởng xưởng vẫn chưa làm chuyện đó sao?"Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!