CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1832
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1832Ánh mắt mà Vương Nhất nhìn Tần Vũ là chưa từng có khi nhìn bất kỳ người hậu duệ hào môn nào.Đó không phải là sợ hãi, không phải kiêng dè.Mà là… thích thú!Vương Nhất vui mừng lâu như vậy rồi, cuối cùng đã xuất hiện một đối thủ xứng tầm với anh.Tần Vũ, đủ tư cách!“Anh thật sự đã cho tôi quá nhiều sự ngạc nhiên vui mừng.”Vương Nhất cười nói: “Nếu như anh không làm tổn thương Nhạc Sĩ, nếu như anh không phải sinh ra ở Tần Thị, nếu như năm năm trước tôi không đánh gãy chân của Tân Hồng Long, có lẽ chúng ta sẽ là trị kỷ rất tốt.“Anh cũng thế.”Tần Vũ mỉm cười đáp lại: “Nếu anh không quen biết Thái Kim Phụng, nếu anh không đánh gãy chân của em họ tôi, nếu như anh không phải là chồng của Lý Khinh Hồng, quả thực sẽ giống như những gì anh nói.”“Thật đáng tiếc chỉ là nếu như.”Vương Nhất cảm khái nói.Tần Vũ cười cười: “Người em họ kia của tôi cũng không phải là dạng tầm thường, biết rõ các anh là kẻ thù mà vấn muốn liên thủ với anh, tôi đáng sợ như vậy sao?”Vương Nhất nghiêm túc nói: “Không phải anh đoán được rồi sao, còn đến hỏi tôi?”Tần Vũ không nói nữa, chỉ chậm rãi thu lại khí thế trên người.“Tới nơi anh ở rồi.”Vương Nhất nhìn ra ngoài cửa một cái, nơi đây vân còn cách khách sạn một đoạn, có điều đi bộ qua cũng chỉ mất mười phút.Vương Nhất cũng không khách khí, kéo cửa xe ra và chuẩn bị xuống xe.Tần Vũ lại nói: “Câu hỏi anh hỏi tôi, tôi nghĩ tôi cũng đã cho anh câu trả lời rồi.”Vương Nhất dừng lại, quay đầu lại, có chút suy tư mà nhìn anh ta.Sau một lúc im lặng, anh gật gật đầu: “Đã hiểu rồi.”Tính cách của Tần Vũ thực ra đã trả lời câu hỏi này của Vương Nhất rồi.Ẩn nhấn rồi từ từ thả ra, để đại được mục đích, có thể không từ thủ đoạn.Nếu không phải bị Vương Nhất ép, liệu Tần Vũ sẽ để lộ con át bài biết nội kình này sao?Đối với Thái Kim Phụng cũng vậy, Nhạc Sĩ, chỉ là bước đệm trên con đường thành công của anh ta.Tần Vũ lấy ra một chiếc khăn tay trắng sạch sẽ, nhẹ nhàng lau cổ mình.Rất nhanh, chiếc khăn tay đó đã bị máu tươi nhuộm đỏ.Vào thời điểm Vương Nhất đóng cửa xe lại, Tần Vũ đột nhiên nói: “Sau này, tôi sẽ trả lại nguyên vẹn.Vương Nhất hơi sững sờ, lập tức hiểu ra là chuyện nhát dao kia ở cổ.Anh cười cười: “Tôi đợi.”Vù!Tần Vũ kéo cửa sổ xe lên, chiếc xe nhanh chóng rời đi.Vương Nhất trở về khách sạn.
Chương 1832
Ánh mắt mà Vương Nhất nhìn Tần Vũ là chưa từng có khi nhìn bất kỳ người hậu duệ hào môn nào.
Đó không phải là sợ hãi, không phải kiêng dè.
Mà là… thích thú!
Vương Nhất vui mừng lâu như vậy rồi, cuối cùng đã xuất hiện một đối thủ xứng tầm với anh.
Tần Vũ, đủ tư cách!
“Anh thật sự đã cho tôi quá nhiều sự ngạc nhiên vui mừng.”
Vương Nhất cười nói: “Nếu như anh không làm tổn thương Nhạc Sĩ, nếu như anh không phải sinh ra ở Tần Thị, nếu như năm năm trước tôi không đánh gãy chân của Tân Hồng Long, có lẽ chúng ta sẽ là trị kỷ rất tốt.
“Anh cũng thế.”
Tần Vũ mỉm cười đáp lại: “Nếu anh không quen biết Thái Kim Phụng, nếu anh không đánh gãy chân của em họ tôi, nếu như anh không phải là chồng của Lý Khinh Hồng, quả thực sẽ giống như những gì anh nói.”
“Thật đáng tiếc chỉ là nếu như.”
Vương Nhất cảm khái nói.
Tần Vũ cười cười: “Người em họ kia của tôi cũng không phải là dạng tầm thường, biết rõ các anh là kẻ thù mà vấn muốn liên thủ với anh, tôi đáng sợ như vậy sao?”
Vương Nhất nghiêm túc nói: “Không phải anh đoán được rồi sao, còn đến hỏi tôi?”
Tần Vũ không nói nữa, chỉ chậm rãi thu lại khí thế trên người.
“Tới nơi anh ở rồi.”
Vương Nhất nhìn ra ngoài cửa một cái, nơi đây vân còn cách khách sạn một đoạn, có điều đi bộ qua cũng chỉ mất mười phút.
Vương Nhất cũng không khách khí, kéo cửa xe ra và chuẩn bị xuống xe.
Tần Vũ lại nói: “Câu hỏi anh hỏi tôi, tôi nghĩ tôi cũng đã cho anh câu trả lời rồi.”
Vương Nhất dừng lại, quay đầu lại, có chút suy tư mà nhìn anh ta.
Sau một lúc im lặng, anh gật gật đầu: “Đã hiểu rồi.”
Tính cách của Tần Vũ thực ra đã trả lời câu hỏi này của Vương Nhất rồi.
Ẩn nhấn rồi từ từ thả ra, để đại được mục đích, có thể không từ thủ đoạn.
Nếu không phải bị Vương Nhất ép, liệu Tần Vũ sẽ để lộ con át bài biết nội kình này sao?
Đối với Thái Kim Phụng cũng vậy, Nhạc Sĩ, chỉ là bước đệm trên con đường thành công của anh ta.
Tần Vũ lấy ra một chiếc khăn tay trắng sạch sẽ, nhẹ nhàng lau cổ mình.
Rất nhanh, chiếc khăn tay đó đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Vào thời điểm Vương Nhất đóng cửa xe lại, Tần Vũ đột nhiên nói: “Sau này, tôi sẽ trả lại nguyên vẹn.
Vương Nhất hơi sững sờ, lập tức hiểu ra là chuyện nhát dao kia ở cổ.
Anh cười cười: “Tôi đợi.”
Vù!
Tần Vũ kéo cửa sổ xe lên, chiếc xe nhanh chóng rời đi.
Vương Nhất trở về khách sạn.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1832Ánh mắt mà Vương Nhất nhìn Tần Vũ là chưa từng có khi nhìn bất kỳ người hậu duệ hào môn nào.Đó không phải là sợ hãi, không phải kiêng dè.Mà là… thích thú!Vương Nhất vui mừng lâu như vậy rồi, cuối cùng đã xuất hiện một đối thủ xứng tầm với anh.Tần Vũ, đủ tư cách!“Anh thật sự đã cho tôi quá nhiều sự ngạc nhiên vui mừng.”Vương Nhất cười nói: “Nếu như anh không làm tổn thương Nhạc Sĩ, nếu như anh không phải sinh ra ở Tần Thị, nếu như năm năm trước tôi không đánh gãy chân của Tân Hồng Long, có lẽ chúng ta sẽ là trị kỷ rất tốt.“Anh cũng thế.”Tần Vũ mỉm cười đáp lại: “Nếu anh không quen biết Thái Kim Phụng, nếu anh không đánh gãy chân của em họ tôi, nếu như anh không phải là chồng của Lý Khinh Hồng, quả thực sẽ giống như những gì anh nói.”“Thật đáng tiếc chỉ là nếu như.”Vương Nhất cảm khái nói.Tần Vũ cười cười: “Người em họ kia của tôi cũng không phải là dạng tầm thường, biết rõ các anh là kẻ thù mà vấn muốn liên thủ với anh, tôi đáng sợ như vậy sao?”Vương Nhất nghiêm túc nói: “Không phải anh đoán được rồi sao, còn đến hỏi tôi?”Tần Vũ không nói nữa, chỉ chậm rãi thu lại khí thế trên người.“Tới nơi anh ở rồi.”Vương Nhất nhìn ra ngoài cửa một cái, nơi đây vân còn cách khách sạn một đoạn, có điều đi bộ qua cũng chỉ mất mười phút.Vương Nhất cũng không khách khí, kéo cửa xe ra và chuẩn bị xuống xe.Tần Vũ lại nói: “Câu hỏi anh hỏi tôi, tôi nghĩ tôi cũng đã cho anh câu trả lời rồi.”Vương Nhất dừng lại, quay đầu lại, có chút suy tư mà nhìn anh ta.Sau một lúc im lặng, anh gật gật đầu: “Đã hiểu rồi.”Tính cách của Tần Vũ thực ra đã trả lời câu hỏi này của Vương Nhất rồi.Ẩn nhấn rồi từ từ thả ra, để đại được mục đích, có thể không từ thủ đoạn.Nếu không phải bị Vương Nhất ép, liệu Tần Vũ sẽ để lộ con át bài biết nội kình này sao?Đối với Thái Kim Phụng cũng vậy, Nhạc Sĩ, chỉ là bước đệm trên con đường thành công của anh ta.Tần Vũ lấy ra một chiếc khăn tay trắng sạch sẽ, nhẹ nhàng lau cổ mình.Rất nhanh, chiếc khăn tay đó đã bị máu tươi nhuộm đỏ.Vào thời điểm Vương Nhất đóng cửa xe lại, Tần Vũ đột nhiên nói: “Sau này, tôi sẽ trả lại nguyên vẹn.Vương Nhất hơi sững sờ, lập tức hiểu ra là chuyện nhát dao kia ở cổ.Anh cười cười: “Tôi đợi.”Vù!Tần Vũ kéo cửa sổ xe lên, chiếc xe nhanh chóng rời đi.Vương Nhất trở về khách sạn.