Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1871-1872

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1871Dương Phát sững sờ, biểu cảm kia gần như cứng đờ.“Đợi, đợi chút đất!”Dương Phát vội vàng đi đến trước mặt Võ Sì, nói: “Ngài Võ Sĩ, không đúng, người ngài muốn hẹn gặp không phải nên là tôi sao?”Võ Si dừng lại, thờ ơ liếc nhìn ông ta: “Tôi hẹn gặp anh làm gì? Chúng ta quen biết nhau sao?”Dương Phát nghẹn lời, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Chúng ta không quen biết nhau, nhưng, bây giờ không phải đã quen biết rồi sao? Tôi đã từng tặng rượu cho ngài, là người cùng ngành, người cùng ngành….Giọng nói của Dương Phát ngày càng nhỏ, bởi vì anh ta phát hiện, vẻ mặt của Võ Si dần trở nên lạnh lùng.“Anh tặng rượu cho tôi, thì tôi phải hẹn gặp ông sao? Anh làm gì có mặt mũi lớn như thế?”Soạt!Lời này khiến cho sắc mặt của tất cả những người ở đó đều thay đổi, hiện trường trở nên ồn ào.Dương Phát cũng bị những lời này làm cho sững sờ, thừ người ra ở đó.Không chỉ anh ta, mà gần như tất cả mọi người đều nghĩ sau khi Dương Phát tặng rượu sẽ khắc sâu vào trái tim Võ Sĩ.Kết quả, người ta còn không thèm để ý đến anh ta!Mà lúc này, Võ S¡ đã đi đến trước mặt Vương Nhất và Lý Khinh Hồng.Vừa nhìn thấy Vương Nhất, khuôn mặt của Võ Si vốn đang nghiêm túc, dần hiện lên nụ cười kích động, theo bản năng muốn hét lên, nhưng bị Vương Nhất lườm mà phải nuốt trở lại.Võ Sĩ chỉ có thể đổi lại, không gọi Vương Nhất nữa, mà nhìn về phía Lý Khinh Hồng: “Cô Lý?”Giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn khác với lúc nãy khi trách măng Dương Phát, giống như biến thành một người khác.Mấy người Dương Phát đều sững sờ.Mấy người Tần Vũ, Mục Lang đứng cách biển người không xa cũng đang cố gắng muốn nhìn rõ xem người Võ S¡ tiếp đón là ai.Nhưng do quá đông, bọn họ không thể nhìn rõ được.Lý Khinh Hồng vẫn có chút không dám tin: “Cô Lý, là đang gọi tôi sao?”Võ Sĩ cười nói: “Lẽ nào ở đây còn có cô Lý nào khác?”Lúc này Lý Khinh Hồng mới tin đang gọi cô, bởi vì ở đây cũng không còn cô Lý nào khác.Võ Sĩ cười, nói: “Nếu như cô Lý không chê, tối nay cùng ăn cơm nhé.”Bùm!Câu này vừa được nói ra, tất cả những người ở đó đều cảm thấy kinh hãi.Võ Sĩ, lại muốn mời Lý Khinh Hồng ăn cơm?Chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này công ty của cô sẽ phát triển đến mức nào?Không chỉ bên phía truyền thông tuyên truyền một cách trắng trợn, người của hiệp hội võ đạo cũng có quan hệ tốt với Lý Khinh Hồng.May mắn đến mức nào đây?Lúc này, Dương Phát và ông chủ của những công ty kia đều trơ mắt nhìn, cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.Chương 1872Nguồn thiếu chương.

Chương 1871

Dương Phát sững sờ, biểu cảm kia gần như cứng đờ.

“Đợi, đợi chút đất!”

Dương Phát vội vàng đi đến trước mặt Võ Sì, nói: “Ngài Võ Sĩ, không đúng, người ngài muốn hẹn gặp không phải nên là tôi sao?”

Võ Si dừng lại, thờ ơ liếc nhìn ông ta: “Tôi hẹn gặp anh làm gì? Chúng ta quen biết nhau sao?”

Dương Phát nghẹn lời, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Chúng ta không quen biết nhau, nhưng, bây giờ không phải đã quen biết rồi sao? Tôi đã từng tặng rượu cho ngài, là người cùng ngành, người cùng ngành….

Giọng nói của Dương Phát ngày càng nhỏ, bởi vì anh ta phát hiện, vẻ mặt của Võ Si dần trở nên lạnh lùng.

“Anh tặng rượu cho tôi, thì tôi phải hẹn gặp ông sao? Anh làm gì có mặt mũi lớn như thế?”

Soạt!

Lời này khiến cho sắc mặt của tất cả những người ở đó đều thay đổi, hiện trường trở nên ồn ào.

Dương Phát cũng bị những lời này làm cho sững sờ, thừ người ra ở đó.

Không chỉ anh ta, mà gần như tất cả mọi người đều nghĩ sau khi Dương Phát tặng rượu sẽ khắc sâu vào trái tim Võ Sĩ.

Kết quả, người ta còn không thèm để ý đến anh ta!

Mà lúc này, Võ S¡ đã đi đến trước mặt Vương Nhất và Lý Khinh Hồng.

Vừa nhìn thấy Vương Nhất, khuôn mặt của Võ Si vốn đang nghiêm túc, dần hiện lên nụ cười kích động, theo bản năng muốn hét lên, nhưng bị Vương Nhất lườm mà phải nuốt trở lại.

Võ Sĩ chỉ có thể đổi lại, không gọi Vương Nhất nữa, mà nhìn về phía Lý Khinh Hồng: “Cô Lý?”

Giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn khác với lúc nãy khi trách măng Dương Phát, giống như biến thành một người khác.

Mấy người Dương Phát đều sững sờ.

Mấy người Tần Vũ, Mục Lang đứng cách biển người không xa cũng đang cố gắng muốn nhìn rõ xem người Võ S¡ tiếp đón là ai.

Nhưng do quá đông, bọn họ không thể nhìn rõ được.

Lý Khinh Hồng vẫn có chút không dám tin: “Cô Lý, là đang gọi tôi sao?”

Võ Sĩ cười nói: “Lẽ nào ở đây còn có cô Lý nào khác?”

Lúc này Lý Khinh Hồng mới tin đang gọi cô, bởi vì ở đây cũng không còn cô Lý nào khác.

Võ Sĩ cười, nói: “Nếu như cô Lý không chê, tối nay cùng ăn cơm nhé.”

Bùm!

Câu này vừa được nói ra, tất cả những người ở đó đều cảm thấy kinh hãi.

Võ Sĩ, lại muốn mời Lý Khinh Hồng ăn cơm?

Chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này công ty của cô sẽ phát triển đến mức nào?

Không chỉ bên phía truyền thông tuyên truyền một cách trắng trợn, người của hiệp hội võ đạo cũng có quan hệ tốt với Lý Khinh Hồng.

May mắn đến mức nào đây?

Lúc này, Dương Phát và ông chủ của những công ty kia đều trơ mắt nhìn, cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.

Chương 1872

Nguồn thiếu chương.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1871Dương Phát sững sờ, biểu cảm kia gần như cứng đờ.“Đợi, đợi chút đất!”Dương Phát vội vàng đi đến trước mặt Võ Sì, nói: “Ngài Võ Sĩ, không đúng, người ngài muốn hẹn gặp không phải nên là tôi sao?”Võ Si dừng lại, thờ ơ liếc nhìn ông ta: “Tôi hẹn gặp anh làm gì? Chúng ta quen biết nhau sao?”Dương Phát nghẹn lời, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Chúng ta không quen biết nhau, nhưng, bây giờ không phải đã quen biết rồi sao? Tôi đã từng tặng rượu cho ngài, là người cùng ngành, người cùng ngành….Giọng nói của Dương Phát ngày càng nhỏ, bởi vì anh ta phát hiện, vẻ mặt của Võ Si dần trở nên lạnh lùng.“Anh tặng rượu cho tôi, thì tôi phải hẹn gặp ông sao? Anh làm gì có mặt mũi lớn như thế?”Soạt!Lời này khiến cho sắc mặt của tất cả những người ở đó đều thay đổi, hiện trường trở nên ồn ào.Dương Phát cũng bị những lời này làm cho sững sờ, thừ người ra ở đó.Không chỉ anh ta, mà gần như tất cả mọi người đều nghĩ sau khi Dương Phát tặng rượu sẽ khắc sâu vào trái tim Võ Sĩ.Kết quả, người ta còn không thèm để ý đến anh ta!Mà lúc này, Võ S¡ đã đi đến trước mặt Vương Nhất và Lý Khinh Hồng.Vừa nhìn thấy Vương Nhất, khuôn mặt của Võ Si vốn đang nghiêm túc, dần hiện lên nụ cười kích động, theo bản năng muốn hét lên, nhưng bị Vương Nhất lườm mà phải nuốt trở lại.Võ Sĩ chỉ có thể đổi lại, không gọi Vương Nhất nữa, mà nhìn về phía Lý Khinh Hồng: “Cô Lý?”Giọng điệu ôn hòa, hoàn toàn khác với lúc nãy khi trách măng Dương Phát, giống như biến thành một người khác.Mấy người Dương Phát đều sững sờ.Mấy người Tần Vũ, Mục Lang đứng cách biển người không xa cũng đang cố gắng muốn nhìn rõ xem người Võ S¡ tiếp đón là ai.Nhưng do quá đông, bọn họ không thể nhìn rõ được.Lý Khinh Hồng vẫn có chút không dám tin: “Cô Lý, là đang gọi tôi sao?”Võ Sĩ cười nói: “Lẽ nào ở đây còn có cô Lý nào khác?”Lúc này Lý Khinh Hồng mới tin đang gọi cô, bởi vì ở đây cũng không còn cô Lý nào khác.Võ Sĩ cười, nói: “Nếu như cô Lý không chê, tối nay cùng ăn cơm nhé.”Bùm!Câu này vừa được nói ra, tất cả những người ở đó đều cảm thấy kinh hãi.Võ Sĩ, lại muốn mời Lý Khinh Hồng ăn cơm?Chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này công ty của cô sẽ phát triển đến mức nào?Không chỉ bên phía truyền thông tuyên truyền một cách trắng trợn, người của hiệp hội võ đạo cũng có quan hệ tốt với Lý Khinh Hồng.May mắn đến mức nào đây?Lúc này, Dương Phát và ông chủ của những công ty kia đều trơ mắt nhìn, cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.Chương 1872Nguồn thiếu chương.

Chương 1871-1872