Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1879

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…  Chương 1879“Anh ấy uống nhiều rượu như vậy còn đi đánh nhau, sẽ không sao chứ?”“Hay là anh đi giúp anh ấy một tay đi?”Cô ta không biết võ công, nhưng người bình thường nếu uống nhiều rượu như vậy lại còn đi đánh nhau thì nhất định rất dễ dàng bị người khác đánh gục.Hơn nữa đối phương còn là thủ hộ Tây Cảnh, đây chẳng phải là bảo anh ta đi tìm đường chết sao?Vương Nhất chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Không cần giúp, cậu ta sẽ tự mình lo liệu được.”“Nhưng mà…”Vương Nhất ngắt ngang lời cô ta: ‘Khinh Hồng, em đừng quên cậu ta là Võ Si.”“Võ Si làm sao có thể thua trận được?”Nghe vậy, Lý Khinh Hồng cũng sửng sốt trong giây lát.Đúng vậy, anh ta là Võ Si, mà Võ Sỉ thì làm sao có thể bại trận?“Ngược lại là do em suy nghĩ quá nhiều…Lý Khinh Hồng thở phào nhẹ nhõm, sau đó đôi mắt xinh đẹp của cô ta nheo lại, nhìn chăm chằm Vương Nhất: ‘Anh còn có chuyện giấu em phải không?”So với Võ Si, cô ta quan tâm đến thân phận của Vương Nhất nhiều hơn.Thật ra ngay từ chuyện của Nhạc Sỉ, cô ta đã từng hỏi Vương Nhất về Thất Si, nhưng lúc đó Vương Nhất chỉ trả lời vài ba câu rất mập mờ, căn bản không phải là câu trả lời mà cô ta muốn.Bây giờ, tận mắt nhìn thấy thái độ của Võ Sỉ đối với Vương Nhất, cuối cùng Lý Khinh Hồng cũng nảy sinh nghi ngờ.Vương Nhất uống xong một ly rượu, trầm mặc một lúc lâu rồi đột nhiên liếc nhìn cô †a: “Dù sao cũng phải nói cho em biết, hiện tại nói cũng không khác biệt lắm.”Trong nháy mắt, tim Lý Khinh Hồng đập thình thịch.Không biết tại sao cô ta lại có loại cảm giác kích động như vậy.Cùng lúc đó, tại đại sảnh ở tâng một.Mục Lang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, hai mắt nhắm chặt, đang nhắm mắt dưỡng thần.Trong tay cầm ba quả óc chó nhẹ nhàng xoay chuyển.Ông ta đã đợi được nửa tiếng rồi!Nếu là lúc trước, dựa vào thân phận thủ hộ Tây Cảnh cùng địa vị của mình thì người nào dám bắt ông ta đợi lâu như vậy?Thật là mạng lớn nhàn rồi!Tân Vũ, Tân Vĩnh Nghiêm và những người khác cũng yên lặng đứng sang một bên, không dám hó hé lời nào.Thần sắc của Tần Hồng Long càng thêm ngưng trọng.Anh ta đã kết liên minh với Vương Nhất, mà Mục Lang chính là chỗ dựa lớn nhất của Tần Vũ, anh ta đương nhiên không hy vọng Võ Sỉ thua cuộc.Nhưng người bảo hộ Tây Cảnh quá mạnh!Chỉ cần ngồi đó và phô trương hơi thở thôi cũng đủ khiến anh ta cảm thấy kinh hoàng.Nếu như dùng toàn lực thì sẽ như thế nào?Trong lúc nhất thời, Tân Hồng Long thật sự không dám nghĩ tới.Đùng! Đùng! Đùng!

 

Chương 1879

“Anh ấy uống nhiều rượu như vậy còn đi đánh nhau, sẽ không sao chứ?”

“Hay là anh đi giúp anh ấy một tay đi?”

Cô ta không biết võ công, nhưng người bình thường nếu uống nhiều rượu như vậy lại còn đi đánh nhau thì nhất định rất dễ dàng bị người khác đánh gục.

Hơn nữa đối phương còn là thủ hộ Tây Cảnh, đây chẳng phải là bảo anh ta đi tìm đường chết sao?

Vương Nhất chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Không cần giúp, cậu ta sẽ tự mình lo liệu được.”

“Nhưng mà…”

Vương Nhất ngắt ngang lời cô ta: ‘Khinh Hồng, em đừng quên cậu ta là Võ Si.”

“Võ Si làm sao có thể thua trận được?”

Nghe vậy, Lý Khinh Hồng cũng sửng sốt trong giây lát.

Đúng vậy, anh ta là Võ Si, mà Võ Sỉ thì làm sao có thể bại trận?

“Ngược lại là do em suy nghĩ quá nhiều…

Lý Khinh Hồng thở phào nhẹ nhõm, sau đó đôi mắt xinh đẹp của cô ta nheo lại, nhìn chăm chằm Vương Nhất: ‘Anh còn có chuyện giấu em phải không?”

So với Võ Si, cô ta quan tâm đến thân phận của Vương Nhất nhiều hơn.

Thật ra ngay từ chuyện của Nhạc Sỉ, cô ta đã từng hỏi Vương Nhất về Thất Si, nhưng lúc đó Vương Nhất chỉ trả lời vài ba câu rất mập mờ, căn bản không phải là câu trả lời mà cô ta muốn.

Bây giờ, tận mắt nhìn thấy thái độ của Võ Sỉ đối với Vương Nhất, cuối cùng Lý Khinh Hồng cũng nảy sinh nghi ngờ.

Vương Nhất uống xong một ly rượu, trầm mặc một lúc lâu rồi đột nhiên liếc nhìn cô †a: “Dù sao cũng phải nói cho em biết, hiện tại nói cũng không khác biệt lắm.”

Trong nháy mắt, tim Lý Khinh Hồng đập thình thịch.

Không biết tại sao cô ta lại có loại cảm giác kích động như vậy.

Cùng lúc đó, tại đại sảnh ở tâng một.

Mục Lang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, hai mắt nhắm chặt, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Trong tay cầm ba quả óc chó nhẹ nhàng xoay chuyển.

Ông ta đã đợi được nửa tiếng rồi!

Nếu là lúc trước, dựa vào thân phận thủ hộ Tây Cảnh cùng địa vị của mình thì người nào dám bắt ông ta đợi lâu như vậy?

Thật là mạng lớn nhàn rồi!

Tân Vũ, Tân Vĩnh Nghiêm và những người khác cũng yên lặng đứng sang một bên, không dám hó hé lời nào.

Thần sắc của Tần Hồng Long càng thêm ngưng trọng.

Anh ta đã kết liên minh với Vương Nhất, mà Mục Lang chính là chỗ dựa lớn nhất của Tần Vũ, anh ta đương nhiên không hy vọng Võ Sỉ thua cuộc.

Nhưng người bảo hộ Tây Cảnh quá mạnh!

Chỉ cần ngồi đó và phô trương hơi thở thôi cũng đủ khiến anh ta cảm thấy kinh hoàng.

Nếu như dùng toàn lực thì sẽ như thế nào?

Trong lúc nhất thời, Tân Hồng Long thật sự không dám nghĩ tới.

Đùng! Đùng! Đùng!

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…  Chương 1879“Anh ấy uống nhiều rượu như vậy còn đi đánh nhau, sẽ không sao chứ?”“Hay là anh đi giúp anh ấy một tay đi?”Cô ta không biết võ công, nhưng người bình thường nếu uống nhiều rượu như vậy lại còn đi đánh nhau thì nhất định rất dễ dàng bị người khác đánh gục.Hơn nữa đối phương còn là thủ hộ Tây Cảnh, đây chẳng phải là bảo anh ta đi tìm đường chết sao?Vương Nhất chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Không cần giúp, cậu ta sẽ tự mình lo liệu được.”“Nhưng mà…”Vương Nhất ngắt ngang lời cô ta: ‘Khinh Hồng, em đừng quên cậu ta là Võ Si.”“Võ Si làm sao có thể thua trận được?”Nghe vậy, Lý Khinh Hồng cũng sửng sốt trong giây lát.Đúng vậy, anh ta là Võ Si, mà Võ Sỉ thì làm sao có thể bại trận?“Ngược lại là do em suy nghĩ quá nhiều…Lý Khinh Hồng thở phào nhẹ nhõm, sau đó đôi mắt xinh đẹp của cô ta nheo lại, nhìn chăm chằm Vương Nhất: ‘Anh còn có chuyện giấu em phải không?”So với Võ Si, cô ta quan tâm đến thân phận của Vương Nhất nhiều hơn.Thật ra ngay từ chuyện của Nhạc Sỉ, cô ta đã từng hỏi Vương Nhất về Thất Si, nhưng lúc đó Vương Nhất chỉ trả lời vài ba câu rất mập mờ, căn bản không phải là câu trả lời mà cô ta muốn.Bây giờ, tận mắt nhìn thấy thái độ của Võ Sỉ đối với Vương Nhất, cuối cùng Lý Khinh Hồng cũng nảy sinh nghi ngờ.Vương Nhất uống xong một ly rượu, trầm mặc một lúc lâu rồi đột nhiên liếc nhìn cô †a: “Dù sao cũng phải nói cho em biết, hiện tại nói cũng không khác biệt lắm.”Trong nháy mắt, tim Lý Khinh Hồng đập thình thịch.Không biết tại sao cô ta lại có loại cảm giác kích động như vậy.Cùng lúc đó, tại đại sảnh ở tâng một.Mục Lang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, hai mắt nhắm chặt, đang nhắm mắt dưỡng thần.Trong tay cầm ba quả óc chó nhẹ nhàng xoay chuyển.Ông ta đã đợi được nửa tiếng rồi!Nếu là lúc trước, dựa vào thân phận thủ hộ Tây Cảnh cùng địa vị của mình thì người nào dám bắt ông ta đợi lâu như vậy?Thật là mạng lớn nhàn rồi!Tân Vũ, Tân Vĩnh Nghiêm và những người khác cũng yên lặng đứng sang một bên, không dám hó hé lời nào.Thần sắc của Tần Hồng Long càng thêm ngưng trọng.Anh ta đã kết liên minh với Vương Nhất, mà Mục Lang chính là chỗ dựa lớn nhất của Tần Vũ, anh ta đương nhiên không hy vọng Võ Sỉ thua cuộc.Nhưng người bảo hộ Tây Cảnh quá mạnh!Chỉ cần ngồi đó và phô trương hơi thở thôi cũng đủ khiến anh ta cảm thấy kinh hoàng.Nếu như dùng toàn lực thì sẽ như thế nào?Trong lúc nhất thời, Tân Hồng Long thật sự không dám nghĩ tới.Đùng! Đùng! Đùng!

Chương 1879