CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…
Chương 1904
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1904“Cô, cô Diệp, chúng tôi không biết anh ấy là bạn của côi”“Cô Diệp, chúng tôi có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, xúc phạm bạn của cô, mong cô tha thứ cho chúng tôi!”Bọn đều sợ đến mức sắp đái ra quần, cả người run lẩy bẩy.Vẻ mặt Diệp Thúy Như vẫn lạnh lùng như trước.Với trái tim sắt đá của cô, đương nhiên sẽ không tha thứ cho hai tên bảo vệ này.Cuối cùng vấn là Vương Nhất xua tay: “Được rồi, bọn họ cũng không làm gì tôi, cũng chỉ làm tròn trách nhiệm của mình mà thôi.”Thấy Vương Nhất nói giúp bọn họ, hai tên bảo vệ quỳ xuống, cảm kích đến rơi nước mắt.“Cảm ơn, cảm ơn anh Vương!”Diệp Thúy Như thờ ơ liếc nhìn bọn họ, nói: “Được rồi, Vương Nhất đã nói như vậy, tôi sẽ tha thứ cho các anh lần này.”“Cảm ơn cô Diệp! Cảm ơn anh Vương!”Hai tên bảo vệ giống như trút bỏ được gánh nặng, ánh mắt nhìn Vương Nhất tràn đầy sự cảm kích.Diệp Thúy Như đi đến bên cạnh Vương Nhất, liếc xéo: “Xem ra cho dù anh có lăn lộn đến mức nào vẫn bị người khác xem là đồ vô dụng”Vương Nhất cười: “Quen rồi.”Diệp Thúy Như chỉ vào mình nói: “Anh nên học cách bồi dưỡng khí chất, người ở xã hội thượng lưu, đều có một loại khí chất từ bên trong.”Vương Nhất lắc đầu: “Quá phiền phức, nguyên tắc của tôi là sống trước, những thứ khác tôi sẽ nghĩ cách.”Phụt!Câu này vừa được nói ra, Diệp Thúy Như lập tức bật cười thành tiếng.Cười tươi như hoa.Vương Nhất cũng không ngờ chỉ một câu nói bình thường của mình cũng có thể khiến Diệp Thúy Như bật cười.Nụ cười này giống như hoa nở vào mùa xuân, rực rỡ, xinh đẹp.Cho dù là Vương Nhất cũng không khỏi có chút sững sờ.Một người phụ nữ nói năng thận trọng, lạnh lùng kiêu ngạo đột nhiên bật cười, sự chấn động này chắc chăn vô cùng lớn.Chứ đừng nói đến Diệp Thúy Như trông rất cổ điển, cao quý, ở thời cổ đại, cũng thích hợp là một phi tần.Cộng thêm Diệp Thúy Như suýt nữa đã trở thành vợ của mình, nếu như nói trong lòng Vương Nhất không có một chút rung động nào thì đó là giả.“Nhìn cái gì?”Chú ý đến ánh mắt của Vương Nhất, nụ cười trên mặt Diệp Thúy Như chỉ duy trì thêm một lúc, sau đó hoàn toàn biến mất.Tiếp tục khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng lúc trước.Lúc này Vương Nhất mới hoàn hồn lại, trên mặt cũng hiện lên sự ngượng ngùng: “Không có gì.”Nghĩ đến mình cũng là người đã có gia đình, lại nhìn người phụ nữ khác đến mức thất thần như vậy.Trong lòng Vương Nhất có chút xấu hổ.Sau đó hai người cùng đi vào.
Chương 1904
“Cô, cô Diệp, chúng tôi không biết anh ấy là bạn của côi”
“Cô Diệp, chúng tôi có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, xúc phạm bạn của cô, mong cô tha thứ cho chúng tôi!”
Bọn đều sợ đến mức sắp đái ra quần, cả người run lẩy bẩy.
Vẻ mặt Diệp Thúy Như vẫn lạnh lùng như trước.
Với trái tim sắt đá của cô, đương nhiên sẽ không tha thứ cho hai tên bảo vệ này.
Cuối cùng vấn là Vương Nhất xua tay: “Được rồi, bọn họ cũng không làm gì tôi, cũng chỉ làm tròn trách nhiệm của mình mà thôi.”
Thấy Vương Nhất nói giúp bọn họ, hai tên bảo vệ quỳ xuống, cảm kích đến rơi nước mắt.
“Cảm ơn, cảm ơn anh Vương!”
Diệp Thúy Như thờ ơ liếc nhìn bọn họ, nói: “Được rồi, Vương Nhất đã nói như vậy, tôi sẽ tha thứ cho các anh lần này.”
“Cảm ơn cô Diệp! Cảm ơn anh Vương!”
Hai tên bảo vệ giống như trút bỏ được gánh nặng, ánh mắt nhìn Vương Nhất tràn đầy sự cảm kích.
Diệp Thúy Như đi đến bên cạnh Vương Nhất, liếc xéo: “Xem ra cho dù anh có lăn lộn đến mức nào vẫn bị người khác xem là đồ vô dụng”
Vương Nhất cười: “Quen rồi.”
Diệp Thúy Như chỉ vào mình nói: “Anh nên học cách bồi dưỡng khí chất, người ở xã hội thượng lưu, đều có một loại khí chất từ bên trong.”
Vương Nhất lắc đầu: “Quá phiền phức, nguyên tắc của tôi là sống trước, những thứ khác tôi sẽ nghĩ cách.”
Phụt!
Câu này vừa được nói ra, Diệp Thúy Như lập tức bật cười thành tiếng.
Cười tươi như hoa.
Vương Nhất cũng không ngờ chỉ một câu nói bình thường của mình cũng có thể khiến Diệp Thúy Như bật cười.
Nụ cười này giống như hoa nở vào mùa xuân, rực rỡ, xinh đẹp.
Cho dù là Vương Nhất cũng không khỏi có chút sững sờ.
Một người phụ nữ nói năng thận trọng, lạnh lùng kiêu ngạo đột nhiên bật cười, sự chấn động này chắc chăn vô cùng lớn.
Chứ đừng nói đến Diệp Thúy Như trông rất cổ điển, cao quý, ở thời cổ đại, cũng thích hợp là một phi tần.
Cộng thêm Diệp Thúy Như suýt nữa đã trở thành vợ của mình, nếu như nói trong lòng Vương Nhất không có một chút rung động nào thì đó là giả.
“Nhìn cái gì?”
Chú ý đến ánh mắt của Vương Nhất, nụ cười trên mặt Diệp Thúy Như chỉ duy trì thêm một lúc, sau đó hoàn toàn biến mất.
Tiếp tục khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng lúc trước.
Lúc này Vương Nhất mới hoàn hồn lại, trên mặt cũng hiện lên sự ngượng ngùng: “Không có gì.”
Nghĩ đến mình cũng là người đã có gia đình, lại nhìn người phụ nữ khác đến mức thất thần như vậy.
Trong lòng Vương Nhất có chút xấu hổ.
Sau đó hai người cùng đi vào.
Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1904“Cô, cô Diệp, chúng tôi không biết anh ấy là bạn của côi”“Cô Diệp, chúng tôi có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, xúc phạm bạn của cô, mong cô tha thứ cho chúng tôi!”Bọn đều sợ đến mức sắp đái ra quần, cả người run lẩy bẩy.Vẻ mặt Diệp Thúy Như vẫn lạnh lùng như trước.Với trái tim sắt đá của cô, đương nhiên sẽ không tha thứ cho hai tên bảo vệ này.Cuối cùng vấn là Vương Nhất xua tay: “Được rồi, bọn họ cũng không làm gì tôi, cũng chỉ làm tròn trách nhiệm của mình mà thôi.”Thấy Vương Nhất nói giúp bọn họ, hai tên bảo vệ quỳ xuống, cảm kích đến rơi nước mắt.“Cảm ơn, cảm ơn anh Vương!”Diệp Thúy Như thờ ơ liếc nhìn bọn họ, nói: “Được rồi, Vương Nhất đã nói như vậy, tôi sẽ tha thứ cho các anh lần này.”“Cảm ơn cô Diệp! Cảm ơn anh Vương!”Hai tên bảo vệ giống như trút bỏ được gánh nặng, ánh mắt nhìn Vương Nhất tràn đầy sự cảm kích.Diệp Thúy Như đi đến bên cạnh Vương Nhất, liếc xéo: “Xem ra cho dù anh có lăn lộn đến mức nào vẫn bị người khác xem là đồ vô dụng”Vương Nhất cười: “Quen rồi.”Diệp Thúy Như chỉ vào mình nói: “Anh nên học cách bồi dưỡng khí chất, người ở xã hội thượng lưu, đều có một loại khí chất từ bên trong.”Vương Nhất lắc đầu: “Quá phiền phức, nguyên tắc của tôi là sống trước, những thứ khác tôi sẽ nghĩ cách.”Phụt!Câu này vừa được nói ra, Diệp Thúy Như lập tức bật cười thành tiếng.Cười tươi như hoa.Vương Nhất cũng không ngờ chỉ một câu nói bình thường của mình cũng có thể khiến Diệp Thúy Như bật cười.Nụ cười này giống như hoa nở vào mùa xuân, rực rỡ, xinh đẹp.Cho dù là Vương Nhất cũng không khỏi có chút sững sờ.Một người phụ nữ nói năng thận trọng, lạnh lùng kiêu ngạo đột nhiên bật cười, sự chấn động này chắc chăn vô cùng lớn.Chứ đừng nói đến Diệp Thúy Như trông rất cổ điển, cao quý, ở thời cổ đại, cũng thích hợp là một phi tần.Cộng thêm Diệp Thúy Như suýt nữa đã trở thành vợ của mình, nếu như nói trong lòng Vương Nhất không có một chút rung động nào thì đó là giả.“Nhìn cái gì?”Chú ý đến ánh mắt của Vương Nhất, nụ cười trên mặt Diệp Thúy Như chỉ duy trì thêm một lúc, sau đó hoàn toàn biến mất.Tiếp tục khôi phục lại dáng vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng lúc trước.Lúc này Vương Nhất mới hoàn hồn lại, trên mặt cũng hiện lên sự ngượng ngùng: “Không có gì.”Nghĩ đến mình cũng là người đã có gia đình, lại nhìn người phụ nữ khác đến mức thất thần như vậy.Trong lòng Vương Nhất có chút xấu hổ.Sau đó hai người cùng đi vào.