Tác giả:

CHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu…

Chương 1975

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1975Đúng lúc này, Diệp Ân Thi thấy ở phía Hiệp hội võ đạo Giang Thành, vẻ mặt Hồng Giác Hải đen kịt, ông ta đang vây tay ra hiệu cho cô ta đến đó.Diệp Ân Thi nhíu mày, cô ta là đại tiểu thư của vương tộc Diệp thị, không biết ông ta tự đến đây có được phép gặp cô ta không mà lại dám bắt cô ta đến đó.Tuy nhiên, Diệp Ân Thi vân tự đến chỗ Hồng Giác Hải, hỏi: “Có việc gì vậy, hội trưởng Hồng?”Ngày hôm qua Hồng Giác Lâm không chỉ thua, mà còn chết trên đài thi đấu, điều này khiến cho Diệp Ân Thi đại diện xuất chiến cảm thấy cực kỳ khó chịu.Giọng điệu bình thản của cô ta khiến cho Hồng Giác Hải, người vừa trải qua nỗi đau em trai qua đời cũng cảm thấy vô cùng tức giận.Em trai tôi chết trận vì cô, cô không chỉ không thương tiếc mà còn thờ ơ vậy sao?Lúc này Hồng Giác Hải mới cảm nhận được dốc sức vì vương tộc Yên Kinh là chuyện đáng sợ đến mức nào.Đúng là như lột da báo!Nhưng bây giờ ông ta có mục đích khác, đành phải hợp tác với Diệp Ân Thi.Ông ta nói với Diệp Ân Thi: ‘Cô Diệp, Ẩn chủ kia đã g**t ch*t em trai tôi, tôi phải báo mốt thù này, nhưng tôi là hội trưởng hiệp hội võ đạo, không dễ dàng xuất chiến, chỉ có thể mượn danh nghĩa Diệp thị của cô, sắp xếp để chiến đấu với tên ‘Ấn chủ’ đó.”Diệp Ân Thi không thèm suy nghĩ đã nhận lời, sau khi quay về lại mỉm cười đầy ẩn ý.Cô ta đang lo không biết nên hạ bệ Diệp.Thúy Như, để chuyển bại thành thắng như thế nào thì bỗng nhiên Hồng Giác Hải lại tự đưa mình đến cửa.“Diệp Thúy Như cô chờ xem, tôi không tin tên ‘Ấn chủ: đó, là đối thủ của Hồng Giác Hải!”Trên gương mặt Diệp Ân Thi hiện lên nụ cười lạnh lẽo.“Mời tuyển thủ tham dự trận chung kết bước vào sảnh chờ.”Người chủ trì nói xong, tất cả mọi người đến xem đều đi tới nơi diễn ra trận chung kết.Ở đây, Vương Nhất có thể thấy các cao thủ đại diện cho các gia tộc.Còn có…Lý Thế Nhân!Trận chung kết không giống với đấu vòng loại, có nhiều tuyển thủ nên cần nhiều đài thi đấu.Trận chung kết chỉ có một đài thi đấu, được tổ chức thay phiên nhau.Cũng không biết có ảo giác hay không, nhưng Vương Nhất cảm thấy từ khi anh bước vào sảnh chờ, ánh mắt của hầu hết mọi người đều nhìn về phía mình, đại bộ phận người tâm mắt, đều sẽ nhìn qua.Cũng chẳng trách, vòng đấu loại hôm qua chỉ có trận đấu của anh và Hồng Giác Lâm gây chấn động nhất, nên hầu hết mọi người đều kiêng dè anh.Lý Thế Nhân, cũng thản nhiên liếc nhìn anh, nhưng nhanh chóng rời tâm mắt.Trận chung kết nhanh chóng bắt đầu, Vương Nhất đánh giá tình hình trên đài thi đấu.Nhưng anh vừa liếc một cái đã cảm thấy mất hứng.Hôm nay, cao thủ của vương tộc tại Yên Kinh đều đã đến, nhưng Vương Nhất thấy cũng chỉ có vậy.“Vòng tiếp theo, ‘Ấn chủ’ đánh với đại diện Diệp thị, Hồng Giác Hải!”Người chủ trì tuyên bố.

Chương 1975

Đúng lúc này, Diệp Ân Thi thấy ở phía Hiệp hội võ đạo Giang Thành, vẻ mặt Hồng Giác Hải đen kịt, ông ta đang vây tay ra hiệu cho cô ta đến đó.

Diệp Ân Thi nhíu mày, cô ta là đại tiểu thư của vương tộc Diệp thị, không biết ông ta tự đến đây có được phép gặp cô ta không mà lại dám bắt cô ta đến đó.

Tuy nhiên, Diệp Ân Thi vân tự đến chỗ Hồng Giác Hải, hỏi: “Có việc gì vậy, hội trưởng Hồng?”

Ngày hôm qua Hồng Giác Lâm không chỉ thua, mà còn chết trên đài thi đấu, điều này khiến cho Diệp Ân Thi đại diện xuất chiến cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Giọng điệu bình thản của cô ta khiến cho Hồng Giác Hải, người vừa trải qua nỗi đau em trai qua đời cũng cảm thấy vô cùng tức giận.

Em trai tôi chết trận vì cô, cô không chỉ không thương tiếc mà còn thờ ơ vậy sao?

Lúc này Hồng Giác Hải mới cảm nhận được dốc sức vì vương tộc Yên Kinh là chuyện đáng sợ đến mức nào.

Đúng là như lột da báo!

Nhưng bây giờ ông ta có mục đích khác, đành phải hợp tác với Diệp Ân Thi.

Ông ta nói với Diệp Ân Thi: ‘Cô Diệp, Ẩn chủ kia đã g**t ch*t em trai tôi, tôi phải báo mốt thù này, nhưng tôi là hội trưởng hiệp hội võ đạo, không dễ dàng xuất chiến, chỉ có thể mượn danh nghĩa Diệp thị của cô, sắp xếp để chiến đấu với tên ‘Ấn chủ’ đó.”

Diệp Ân Thi không thèm suy nghĩ đã nhận lời, sau khi quay về lại mỉm cười đầy ẩn ý.

Cô ta đang lo không biết nên hạ bệ Diệp.

Thúy Như, để chuyển bại thành thắng như thế nào thì bỗng nhiên Hồng Giác Hải lại tự đưa mình đến cửa.

“Diệp Thúy Như cô chờ xem, tôi không tin tên ‘Ấn chủ: đó, là đối thủ của Hồng Giác Hải!”

Trên gương mặt Diệp Ân Thi hiện lên nụ cười lạnh lẽo.

“Mời tuyển thủ tham dự trận chung kết bước vào sảnh chờ.”

Người chủ trì nói xong, tất cả mọi người đến xem đều đi tới nơi diễn ra trận chung kết.

Ở đây, Vương Nhất có thể thấy các cao thủ đại diện cho các gia tộc.

Còn có…

Lý Thế Nhân!

Trận chung kết không giống với đấu vòng loại, có nhiều tuyển thủ nên cần nhiều đài thi đấu.

Trận chung kết chỉ có một đài thi đấu, được tổ chức thay phiên nhau.

Cũng không biết có ảo giác hay không, nhưng Vương Nhất cảm thấy từ khi anh bước vào sảnh chờ, ánh mắt của hầu hết mọi người đều nhìn về phía mình, đại bộ phận người tâm mắt, đều sẽ nhìn qua.

Cũng chẳng trách, vòng đấu loại hôm qua chỉ có trận đấu của anh và Hồng Giác Lâm gây chấn động nhất, nên hầu hết mọi người đều kiêng dè anh.

Lý Thế Nhân, cũng thản nhiên liếc nhìn anh, nhưng nhanh chóng rời tâm mắt.

Trận chung kết nhanh chóng bắt đầu, Vương Nhất đánh giá tình hình trên đài thi đấu.

Nhưng anh vừa liếc một cái đã cảm thấy mất hứng.

Hôm nay, cao thủ của vương tộc tại Yên Kinh đều đã đến, nhưng Vương Nhất thấy cũng chỉ có vậy.

“Vòng tiếp theo, ‘Ấn chủ’ đánh với đại diện Diệp thị, Hồng Giác Hải!”

Người chủ trì tuyên bố.

Chân Long Chí Tôn Đô ThịTác giả: Bạch Cư DịTruyện Đô ThịCHƯƠNG 1 Sân bay Thiên An. Vương Nhất mặc một chiếc áo khoác màu đen, từ trên máy bay riêng đi xuống. Dáng người cao và thẳng, đôi mắt sắc bén hữu thần, điều không hoàn hảo duy nhất là sắc mặt anh tái nhợt của một loại bệnh thái. Két… Một chiếc Rolls-Royce màu đen dẫn theo hàng chục chiếc xe tải quân dụng, dừng trước mặt Vương Nhất. “Tập hợp!” Mấy chục quân nhân dáng người to lớn, vẻ mặt nghiêm nghị nhanh chóng đứng thành hai hàng sát cánh nhau, dùng chưa đến ba giây. “Cúi chào!” Tất cả quân nhân đều hướng mặt về phía Vương Nhất, đồng loạt chào theo kiểu tiêu chuẩn của quân đội: “Chào Ẩn chủ!” Âm thanh vang dội, tạo ra tiếng vọng lại trong sân bay rộng lớn, rất lâu mà chưa biến mất. Đối với những chuyện này, Vương Nhất chỉ bình thản, ung dung gật đầu, đồng thời cũng làm động tác chào của quân đội. Lúc này, cửa của chiếc xe Rolls-Royce mở ra, một người phụ nữ quyến rũ đeo kính râm mặc đồ da màu đen đi xuống. Cô ta tháo kính râm xuống, để lộ ra đôi mắt đỏ ngầu giống như bị máu… Chương 1975Đúng lúc này, Diệp Ân Thi thấy ở phía Hiệp hội võ đạo Giang Thành, vẻ mặt Hồng Giác Hải đen kịt, ông ta đang vây tay ra hiệu cho cô ta đến đó.Diệp Ân Thi nhíu mày, cô ta là đại tiểu thư của vương tộc Diệp thị, không biết ông ta tự đến đây có được phép gặp cô ta không mà lại dám bắt cô ta đến đó.Tuy nhiên, Diệp Ân Thi vân tự đến chỗ Hồng Giác Hải, hỏi: “Có việc gì vậy, hội trưởng Hồng?”Ngày hôm qua Hồng Giác Lâm không chỉ thua, mà còn chết trên đài thi đấu, điều này khiến cho Diệp Ân Thi đại diện xuất chiến cảm thấy cực kỳ khó chịu.Giọng điệu bình thản của cô ta khiến cho Hồng Giác Hải, người vừa trải qua nỗi đau em trai qua đời cũng cảm thấy vô cùng tức giận.Em trai tôi chết trận vì cô, cô không chỉ không thương tiếc mà còn thờ ơ vậy sao?Lúc này Hồng Giác Hải mới cảm nhận được dốc sức vì vương tộc Yên Kinh là chuyện đáng sợ đến mức nào.Đúng là như lột da báo!Nhưng bây giờ ông ta có mục đích khác, đành phải hợp tác với Diệp Ân Thi.Ông ta nói với Diệp Ân Thi: ‘Cô Diệp, Ẩn chủ kia đã g**t ch*t em trai tôi, tôi phải báo mốt thù này, nhưng tôi là hội trưởng hiệp hội võ đạo, không dễ dàng xuất chiến, chỉ có thể mượn danh nghĩa Diệp thị của cô, sắp xếp để chiến đấu với tên ‘Ấn chủ’ đó.”Diệp Ân Thi không thèm suy nghĩ đã nhận lời, sau khi quay về lại mỉm cười đầy ẩn ý.Cô ta đang lo không biết nên hạ bệ Diệp.Thúy Như, để chuyển bại thành thắng như thế nào thì bỗng nhiên Hồng Giác Hải lại tự đưa mình đến cửa.“Diệp Thúy Như cô chờ xem, tôi không tin tên ‘Ấn chủ: đó, là đối thủ của Hồng Giác Hải!”Trên gương mặt Diệp Ân Thi hiện lên nụ cười lạnh lẽo.“Mời tuyển thủ tham dự trận chung kết bước vào sảnh chờ.”Người chủ trì nói xong, tất cả mọi người đến xem đều đi tới nơi diễn ra trận chung kết.Ở đây, Vương Nhất có thể thấy các cao thủ đại diện cho các gia tộc.Còn có…Lý Thế Nhân!Trận chung kết không giống với đấu vòng loại, có nhiều tuyển thủ nên cần nhiều đài thi đấu.Trận chung kết chỉ có một đài thi đấu, được tổ chức thay phiên nhau.Cũng không biết có ảo giác hay không, nhưng Vương Nhất cảm thấy từ khi anh bước vào sảnh chờ, ánh mắt của hầu hết mọi người đều nhìn về phía mình, đại bộ phận người tâm mắt, đều sẽ nhìn qua.Cũng chẳng trách, vòng đấu loại hôm qua chỉ có trận đấu của anh và Hồng Giác Lâm gây chấn động nhất, nên hầu hết mọi người đều kiêng dè anh.Lý Thế Nhân, cũng thản nhiên liếc nhìn anh, nhưng nhanh chóng rời tâm mắt.Trận chung kết nhanh chóng bắt đầu, Vương Nhất đánh giá tình hình trên đài thi đấu.Nhưng anh vừa liếc một cái đã cảm thấy mất hứng.Hôm nay, cao thủ của vương tộc tại Yên Kinh đều đã đến, nhưng Vương Nhất thấy cũng chỉ có vậy.“Vòng tiếp theo, ‘Ấn chủ’ đánh với đại diện Diệp thị, Hồng Giác Hải!”Người chủ trì tuyên bố.

Chương 1975