Dương lịch năm 2030. Sắp tới tháng 9 mùa hè nóng bức, vốn phải là không khí nóng bỏng lan tràn, nhưng hiện tại lại có từng đợt không khí lạnh lẽo không ngừng ập tới. Thời gian trên đồng hồ chỉ hướng 2h chiều, nhưng lúc này mây đen từ đường chân trời lan tràn bao phủ, chỉ còn có một phần khu vực có ánh sáng lóe lên. Chỗ sâu trong mây đen, hình như có tiếng thú gào khác thường không ngừng truyền ra, hình như muốn biểu hiện mình đang tồn tại. Đây là một thành phố rất lớn, nhưng hơn nửa thành phố đã bị đổ nát tan hoang, ánh đèn nhấp nháy chớp động khắp nơi. Mà ở ngoài vùng thành phố này, hoàn toàn là một mảng mây đen. Đây là một thành phố bị mây đen bao phủ. Diệp Tinh, Lân Pha, phía trước truyền tin tức tới, 10 phút sau những dị thú đó sẽ đến nơi này. Một người đàn ông mặc trên người áo giáp kỳ dị, trong tay nắm một chuôi đao to lớn, đứng ở trên tường thành, ánh mắt nhìn về phía xa trầm giọng nói. Cách đó không xa còn có hai người đang ngồi. Một người trong đó là thanh niên tay cầm trường…
Chương 1155
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ TrụTác giả: Cực Địa Phong NhậnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhDương lịch năm 2030. Sắp tới tháng 9 mùa hè nóng bức, vốn phải là không khí nóng bỏng lan tràn, nhưng hiện tại lại có từng đợt không khí lạnh lẽo không ngừng ập tới. Thời gian trên đồng hồ chỉ hướng 2h chiều, nhưng lúc này mây đen từ đường chân trời lan tràn bao phủ, chỉ còn có một phần khu vực có ánh sáng lóe lên. Chỗ sâu trong mây đen, hình như có tiếng thú gào khác thường không ngừng truyền ra, hình như muốn biểu hiện mình đang tồn tại. Đây là một thành phố rất lớn, nhưng hơn nửa thành phố đã bị đổ nát tan hoang, ánh đèn nhấp nháy chớp động khắp nơi. Mà ở ngoài vùng thành phố này, hoàn toàn là một mảng mây đen. Đây là một thành phố bị mây đen bao phủ. Diệp Tinh, Lân Pha, phía trước truyền tin tức tới, 10 phút sau những dị thú đó sẽ đến nơi này. Một người đàn ông mặc trên người áo giáp kỳ dị, trong tay nắm một chuôi đao to lớn, đứng ở trên tường thành, ánh mắt nhìn về phía xa trầm giọng nói. Cách đó không xa còn có hai người đang ngồi. Một người trong đó là thanh niên tay cầm trường… Diệp Tinh cảm giác sức mạnh của mình ở trước mặt những uy năng này có vẻ vô cùng nhỏ bé."Mình hiện tại nếu muốn thúc dục những uy năng này căn bản là không có khả năng."Diệp Tinh không khỏi cảm thán, coi như là thực lực hiện tại của hắn có thể thúc dục một con sông, thế nhưng trước mắt chính là biển rộng vô biên vô hạn, làm sao có thể thúc dục được đây?"Diệp Tinh, ngươi có thể thí nghiệm uy năng một chút." Diệt Vong đề nghị."Được." Diệp Tinh cười nói.Hắn toàn lực thúc dục cánh chim sau lưng.Ầm ầm!Cánh chim rung động, tốc độ của Diệp Tinh trong nháy mắt trở nên vô cùng kinh người, đảo mắt liền biến mất tại chỗ.“Cái này...tốc độ này đều vượt qua bất tử cảnh đỉnh phong phải không?” Diệp Tinh bị chính mình hoảng sợ.Lúc trước hắn dựa vào Song Dực Thạch khiến cho tốc độ của mình cũng đạt tới trình độ này, nhưng đó là hắn toàn lực thúc dục Sonh Dực Thạch mới có thể đạt được tốc độ như thế.Đương nhiên, dùng thực lực của hắn cũng nhiều nhất thúc dục được một bộ phận nhỏ mà thôi, cũng không cách nào thúc dục càng nhiều.Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh trực tiếp huy động kiếm Không Minh trong tay.“Đâm rồi!”Trong hư không nhất thời truyền đến từng tiếng nổ, từng đạo kiếm quang bay ra, phía trên dao động cực kỳ mãnh liệt."Công kích này cũng vượt qua cấp độ bất tử cảnh đỉnh phong." Diệp Tinh cảm thụ một chút.Luận uy lực, hiện tại công kích của hắn còn kém một chút so với kiếm Hủy Nguyên, thế nhưng hắn cũng chỉ là miễn cưỡng thúc dục được một bộ phận cực nhỏ của kiếm Không Minh mà thôi."Kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên đều là bảo vật mà đại đạo chi chủ đều vô cùng khát vọng lấy được, cũng chỉ có bọn họ mới có thể thúc dục toàn bộ uy năng của chúng, ngươi hiện tại mới ở chân linh cảnh, thúc giục không được là rất bình thường." Diệt Thương mỉm cười nói."Chờ thực lực của ngươi cường đại là có thể dùng."Thí nghiệm uy lực bảo vật một chút, Diệp Tinh nhìn Diệt Thương, trịnh trọng nói: “Cảm ơn Diệt Thương đại ca nhé."Kiếm Hủy Nguyên, giáp Huyết Kiển bị phá hủy, hắn ở chỗ này lại chiếm được hai kiện bảo vật càng thêm cường đại.Hơn nữa, hai kiện bảo vật này cũng không có hạn chế năng lượng, nếu không bị phá hủy, thậm chí có thể sử dụng vô hạn!"Được rồi, hai kiện bảo vật ngươi đã có được, hiện tại rời khỏi nơi này đi." Diệt Thương mỉm cười nói.Ông ta nhìn Diệp Tinh, trên mặt lại mang theo một tia kỳ dị."Mau chóng gia tăng thực lực của mình, đợi đến tương lai chúng ta còn có thể gặp lại.""Tương lai?" Nghe vậy Diệp Tinh lại sửng sốt.Diệt Thương không có trả lời, mà mỉm cười nói: "Ngươi hiện tại không cần quản chuyện khác, an tâm gia tăng thực lực của mình là được."Tay phải vung lên, lập tức Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc đều biến mất.Bên trong cung điện khổng lồ, chỉ có một mình Diệt Thương đứng ở chỗ này."Hiện tại cho Diệp Tinh những cơ duyên này, đợi đến tương lai nói không chừng có thể dùng được." DiệtThương lẩm bẩm.Ông ta cũng không coi trọng Diệp Tinh, mà là coi trọng đám cường giả dám lấy sét bổ ông ta. Nếu không ông ta đã sớm nuốt Diệp Tinh vào bụng rồi."Haizz, 600 năm trôi qua, nếu không ngủ, trên người lại phải có mắt, cánh tay." Lẩm bẩm hai tiếng, lập tức thân ảnh Diệt Thương vừa động, lại đi tới vương tọa thật lớn.Dần dần, khí tức trên người ông ta lại chậm rãi biến mất, tựa như đã chết.......Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc biến mất, lại xuất hiện lần nữa, bọn họ đi tới một mảnh khu vực.Ở đây, xung quanh có những cây màu trắng và tím kỳ lạ mọc lên.Con đường bắt đầu xuất hiện từng phân nhánh, những ngã ba này bao phủ một hồ nước khổng lồ, toàn bộ hồ nước hiện ra màu đỏ.Bầu trời cũng có màu đỏ, nhưng lại xuất hiện sọc, rất kỳ dị.Đây chính là nơi Diệp Tinh đến trước đó."Wow! Đi ra rồi!" Trong mắt Tiểu Hắc tràn đầy vẻ vui sướng, không ngừng bay tới bay lui, bộ dáng rất hưng phấn.Nhưng đi một vòng nó lại đi tới bên cạnh Diệp Tinh, hưng phấn nói: "Diệp Tinh, chúng ta hiện tại đi ra ngoài sao?"Nghe vậy, Diệp Tinh lại cười nói: "Không vội, hiện tại còn có một việc phải làm.""Có chuyện gì vậy?" Tiểu Hắc tò mò hỏi.Diệp Tinh cười cười, tay phải hắn vung lên, lập tức trước người xuất hiện một tòa tiểu đỉnh ba chân kì dị.“Không biết phần ma linh thuật thứ ba bên trong tiểu đỉnh là như thế nào?”Trên mặt Diệp Tinh mang theo một tia chờ mong.Hắn lần này đến vòng xoáy sinh tử chi địa chính là vì tìm kiếm ma linh thuật, ma linh thuật đủ để cho thực lực của hắn ở cảnh giới chân linh cảnh triệt để sánh ngang với bất tử cảnh, gia tăng lên cốt lõi của hắn.Tay phải Diệp Tinh vung lên, một chiếc chìa khóa màu đen kỳ lạ lập tức xuất hiện, lúc này bên trên chìa khóa màu đen tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.Vút!Sau khi chiếc chìa khóa màu đen xuất hiện, biến thành một luồng ánh sáng, nhanh chóng bay ra, chạm tới đến 3 chân đỉnh nhỏ.Ong...Sau khi chìa khóa màu đen này xuất hiện, những bí văn lộn xộn trên đỉnh nhỏ ba chân lập tức nhanh chóng biến hóa, từ bất quy tắc dần dần trở nên có quy tắc, có vẻ như rất nhiều bí văn đã hoàn toàn thay đổi hình dáng.Dao động lóa lên, sau đó một cánh cửa rất nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.Trên cánh cửa này tản ra dao động kỳ lạ, độ cao còn chưa được mười centimet."Mở rồi?" trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ chờ mong.
Diệp Tinh cảm giác sức mạnh của mình ở trước mặt những uy năng này có vẻ vô cùng nhỏ bé.
"Mình hiện tại nếu muốn thúc dục những uy năng này căn bản là không có khả năng."
Diệp Tinh không khỏi cảm thán, coi như là thực lực hiện tại của hắn có thể thúc dục một con sông, thế nhưng trước mắt chính là biển rộng vô biên vô hạn, làm sao có thể thúc dục được đây?
"Diệp Tinh, ngươi có thể thí nghiệm uy năng một chút." Diệt Vong đề nghị.
"Được." Diệp Tinh cười nói.
Hắn toàn lực thúc dục cánh chim sau lưng.
Ầm ầm!
Cánh chim rung động, tốc độ của Diệp Tinh trong nháy mắt trở nên vô cùng kinh người, đảo mắt liền biến mất tại chỗ.
“Cái này...tốc độ này đều vượt qua bất tử cảnh đỉnh phong phải không?” Diệp Tinh bị chính mình hoảng sợ.
Lúc trước hắn dựa vào Song Dực Thạch khiến cho tốc độ của mình cũng đạt tới trình độ này, nhưng đó là hắn toàn lực thúc dục Sonh Dực Thạch mới có thể đạt được tốc độ như thế.
Đương nhiên, dùng thực lực của hắn cũng nhiều nhất thúc dục được một bộ phận nhỏ mà thôi, cũng không cách nào thúc dục càng nhiều.
Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh trực tiếp huy động kiếm Không Minh trong tay.
“Đâm rồi!”
Trong hư không nhất thời truyền đến từng tiếng nổ, từng đạo kiếm quang bay ra, phía trên dao động cực kỳ mãnh liệt.
"Công kích này cũng vượt qua cấp độ bất tử cảnh đỉnh phong." Diệp Tinh cảm thụ một chút.
Luận uy lực, hiện tại công kích của hắn còn kém một chút so với kiếm Hủy Nguyên, thế nhưng hắn cũng chỉ là miễn cưỡng thúc dục được một bộ phận cực nhỏ của kiếm Không Minh mà thôi.
"Kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên đều là bảo vật mà đại đạo chi chủ đều vô cùng khát vọng lấy được, cũng chỉ có bọn họ mới có thể thúc dục toàn bộ uy năng của chúng, ngươi hiện tại mới ở chân linh cảnh, thúc giục không được là rất bình thường." Diệt Thương mỉm cười nói.
"Chờ thực lực của ngươi cường đại là có thể dùng."
Thí nghiệm uy lực bảo vật một chút, Diệp Tinh nhìn Diệt Thương, trịnh trọng nói: “Cảm ơn Diệt Thương đại ca nhé."
Kiếm Hủy Nguyên, giáp Huyết Kiển bị phá hủy, hắn ở chỗ này lại chiếm được hai kiện bảo vật càng thêm cường đại.
Hơn nữa, hai kiện bảo vật này cũng không có hạn chế năng lượng, nếu không bị phá hủy, thậm chí có thể sử dụng vô hạn!
"Được rồi, hai kiện bảo vật ngươi đã có được, hiện tại rời khỏi nơi này đi." Diệt Thương mỉm cười nói.
Ông ta nhìn Diệp Tinh, trên mặt lại mang theo một tia kỳ dị.
"Mau chóng gia tăng thực lực của mình, đợi đến tương lai chúng ta còn có thể gặp lại."
"Tương lai?" Nghe vậy Diệp Tinh lại sửng sốt.
Diệt Thương không có trả lời, mà mỉm cười nói: "Ngươi hiện tại không cần quản chuyện khác, an tâm gia tăng thực lực của mình là được."
Tay phải vung lên, lập tức Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc đều biến mất.
Bên trong cung điện khổng lồ, chỉ có một mình Diệt Thương đứng ở chỗ này.
"Hiện tại cho Diệp Tinh những cơ duyên này, đợi đến tương lai nói không chừng có thể dùng được." Diệt
Thương lẩm bẩm.
Ông ta cũng không coi trọng Diệp Tinh, mà là coi trọng đám cường giả dám lấy sét bổ ông ta. Nếu không ông ta đã sớm nuốt Diệp Tinh vào bụng rồi.
"Haizz, 600 năm trôi qua, nếu không ngủ, trên người lại phải có mắt, cánh tay." Lẩm bẩm hai tiếng, lập tức thân ảnh Diệt Thương vừa động, lại đi tới vương tọa thật lớn.
Dần dần, khí tức trên người ông ta lại chậm rãi biến mất, tựa như đã chết.
......
Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc biến mất, lại xuất hiện lần nữa, bọn họ đi tới một mảnh khu vực.
Ở đây, xung quanh có những cây màu trắng và tím kỳ lạ mọc lên.
Con đường bắt đầu xuất hiện từng phân nhánh, những ngã ba này bao phủ một hồ nước khổng lồ, toàn bộ hồ nước hiện ra màu đỏ.
Bầu trời cũng có màu đỏ, nhưng lại xuất hiện sọc, rất kỳ dị.
Đây chính là nơi Diệp Tinh đến trước đó.
"Wow! Đi ra rồi!" Trong mắt Tiểu Hắc tràn đầy vẻ vui sướng, không ngừng bay tới bay lui, bộ dáng rất hưng phấn.
Nhưng đi một vòng nó lại đi tới bên cạnh Diệp Tinh, hưng phấn nói: "Diệp Tinh, chúng ta hiện tại đi ra ngoài sao?"
Nghe vậy, Diệp Tinh lại cười nói: "Không vội, hiện tại còn có một việc phải làm."
"Có chuyện gì vậy?" Tiểu Hắc tò mò hỏi.
Diệp Tinh cười cười, tay phải hắn vung lên, lập tức trước người xuất hiện một tòa tiểu đỉnh ba chân kì dị.
“Không biết phần ma linh thuật thứ ba bên trong tiểu đỉnh là như thế nào?”
Trên mặt Diệp Tinh mang theo một tia chờ mong.
Hắn lần này đến vòng xoáy sinh tử chi địa chính là vì tìm kiếm ma linh thuật, ma linh thuật đủ để cho thực lực của hắn ở cảnh giới chân linh cảnh triệt để sánh ngang với bất tử cảnh, gia tăng lên cốt lõi của hắn.
Tay phải Diệp Tinh vung lên, một chiếc chìa khóa màu đen kỳ lạ lập tức xuất hiện, lúc này bên trên chìa khóa màu đen tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.
Vút!
Sau khi chiếc chìa khóa màu đen xuất hiện, biến thành một luồng ánh sáng, nhanh chóng bay ra, chạm tới đến 3 chân đỉnh nhỏ.
Ong...
Sau khi chìa khóa màu đen này xuất hiện, những bí văn lộn xộn trên đỉnh nhỏ ba chân lập tức nhanh chóng biến hóa, từ bất quy tắc dần dần trở nên có quy tắc, có vẻ như rất nhiều bí văn đã hoàn toàn thay đổi hình dáng.
Dao động lóa lên, sau đó một cánh cửa rất nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.
Trên cánh cửa này tản ra dao động kỳ lạ, độ cao còn chưa được mười centimet.
"Mở rồi?" trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ chờ mong.
Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ TrụTác giả: Cực Địa Phong NhậnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Mạt Thế, Truyện Trọng SinhDương lịch năm 2030. Sắp tới tháng 9 mùa hè nóng bức, vốn phải là không khí nóng bỏng lan tràn, nhưng hiện tại lại có từng đợt không khí lạnh lẽo không ngừng ập tới. Thời gian trên đồng hồ chỉ hướng 2h chiều, nhưng lúc này mây đen từ đường chân trời lan tràn bao phủ, chỉ còn có một phần khu vực có ánh sáng lóe lên. Chỗ sâu trong mây đen, hình như có tiếng thú gào khác thường không ngừng truyền ra, hình như muốn biểu hiện mình đang tồn tại. Đây là một thành phố rất lớn, nhưng hơn nửa thành phố đã bị đổ nát tan hoang, ánh đèn nhấp nháy chớp động khắp nơi. Mà ở ngoài vùng thành phố này, hoàn toàn là một mảng mây đen. Đây là một thành phố bị mây đen bao phủ. Diệp Tinh, Lân Pha, phía trước truyền tin tức tới, 10 phút sau những dị thú đó sẽ đến nơi này. Một người đàn ông mặc trên người áo giáp kỳ dị, trong tay nắm một chuôi đao to lớn, đứng ở trên tường thành, ánh mắt nhìn về phía xa trầm giọng nói. Cách đó không xa còn có hai người đang ngồi. Một người trong đó là thanh niên tay cầm trường… Diệp Tinh cảm giác sức mạnh của mình ở trước mặt những uy năng này có vẻ vô cùng nhỏ bé."Mình hiện tại nếu muốn thúc dục những uy năng này căn bản là không có khả năng."Diệp Tinh không khỏi cảm thán, coi như là thực lực hiện tại của hắn có thể thúc dục một con sông, thế nhưng trước mắt chính là biển rộng vô biên vô hạn, làm sao có thể thúc dục được đây?"Diệp Tinh, ngươi có thể thí nghiệm uy năng một chút." Diệt Vong đề nghị."Được." Diệp Tinh cười nói.Hắn toàn lực thúc dục cánh chim sau lưng.Ầm ầm!Cánh chim rung động, tốc độ của Diệp Tinh trong nháy mắt trở nên vô cùng kinh người, đảo mắt liền biến mất tại chỗ.“Cái này...tốc độ này đều vượt qua bất tử cảnh đỉnh phong phải không?” Diệp Tinh bị chính mình hoảng sợ.Lúc trước hắn dựa vào Song Dực Thạch khiến cho tốc độ của mình cũng đạt tới trình độ này, nhưng đó là hắn toàn lực thúc dục Sonh Dực Thạch mới có thể đạt được tốc độ như thế.Đương nhiên, dùng thực lực của hắn cũng nhiều nhất thúc dục được một bộ phận nhỏ mà thôi, cũng không cách nào thúc dục càng nhiều.Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh trực tiếp huy động kiếm Không Minh trong tay.“Đâm rồi!”Trong hư không nhất thời truyền đến từng tiếng nổ, từng đạo kiếm quang bay ra, phía trên dao động cực kỳ mãnh liệt."Công kích này cũng vượt qua cấp độ bất tử cảnh đỉnh phong." Diệp Tinh cảm thụ một chút.Luận uy lực, hiện tại công kích của hắn còn kém một chút so với kiếm Hủy Nguyên, thế nhưng hắn cũng chỉ là miễn cưỡng thúc dục được một bộ phận cực nhỏ của kiếm Không Minh mà thôi."Kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên đều là bảo vật mà đại đạo chi chủ đều vô cùng khát vọng lấy được, cũng chỉ có bọn họ mới có thể thúc dục toàn bộ uy năng của chúng, ngươi hiện tại mới ở chân linh cảnh, thúc giục không được là rất bình thường." Diệt Thương mỉm cười nói."Chờ thực lực của ngươi cường đại là có thể dùng."Thí nghiệm uy lực bảo vật một chút, Diệp Tinh nhìn Diệt Thương, trịnh trọng nói: “Cảm ơn Diệt Thương đại ca nhé."Kiếm Hủy Nguyên, giáp Huyết Kiển bị phá hủy, hắn ở chỗ này lại chiếm được hai kiện bảo vật càng thêm cường đại.Hơn nữa, hai kiện bảo vật này cũng không có hạn chế năng lượng, nếu không bị phá hủy, thậm chí có thể sử dụng vô hạn!"Được rồi, hai kiện bảo vật ngươi đã có được, hiện tại rời khỏi nơi này đi." Diệt Thương mỉm cười nói.Ông ta nhìn Diệp Tinh, trên mặt lại mang theo một tia kỳ dị."Mau chóng gia tăng thực lực của mình, đợi đến tương lai chúng ta còn có thể gặp lại.""Tương lai?" Nghe vậy Diệp Tinh lại sửng sốt.Diệt Thương không có trả lời, mà mỉm cười nói: "Ngươi hiện tại không cần quản chuyện khác, an tâm gia tăng thực lực của mình là được."Tay phải vung lên, lập tức Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc đều biến mất.Bên trong cung điện khổng lồ, chỉ có một mình Diệt Thương đứng ở chỗ này."Hiện tại cho Diệp Tinh những cơ duyên này, đợi đến tương lai nói không chừng có thể dùng được." DiệtThương lẩm bẩm.Ông ta cũng không coi trọng Diệp Tinh, mà là coi trọng đám cường giả dám lấy sét bổ ông ta. Nếu không ông ta đã sớm nuốt Diệp Tinh vào bụng rồi."Haizz, 600 năm trôi qua, nếu không ngủ, trên người lại phải có mắt, cánh tay." Lẩm bẩm hai tiếng, lập tức thân ảnh Diệt Thương vừa động, lại đi tới vương tọa thật lớn.Dần dần, khí tức trên người ông ta lại chậm rãi biến mất, tựa như đã chết.......Diệp Tinh cùng Tiểu Hắc biến mất, lại xuất hiện lần nữa, bọn họ đi tới một mảnh khu vực.Ở đây, xung quanh có những cây màu trắng và tím kỳ lạ mọc lên.Con đường bắt đầu xuất hiện từng phân nhánh, những ngã ba này bao phủ một hồ nước khổng lồ, toàn bộ hồ nước hiện ra màu đỏ.Bầu trời cũng có màu đỏ, nhưng lại xuất hiện sọc, rất kỳ dị.Đây chính là nơi Diệp Tinh đến trước đó."Wow! Đi ra rồi!" Trong mắt Tiểu Hắc tràn đầy vẻ vui sướng, không ngừng bay tới bay lui, bộ dáng rất hưng phấn.Nhưng đi một vòng nó lại đi tới bên cạnh Diệp Tinh, hưng phấn nói: "Diệp Tinh, chúng ta hiện tại đi ra ngoài sao?"Nghe vậy, Diệp Tinh lại cười nói: "Không vội, hiện tại còn có một việc phải làm.""Có chuyện gì vậy?" Tiểu Hắc tò mò hỏi.Diệp Tinh cười cười, tay phải hắn vung lên, lập tức trước người xuất hiện một tòa tiểu đỉnh ba chân kì dị.“Không biết phần ma linh thuật thứ ba bên trong tiểu đỉnh là như thế nào?”Trên mặt Diệp Tinh mang theo một tia chờ mong.Hắn lần này đến vòng xoáy sinh tử chi địa chính là vì tìm kiếm ma linh thuật, ma linh thuật đủ để cho thực lực của hắn ở cảnh giới chân linh cảnh triệt để sánh ngang với bất tử cảnh, gia tăng lên cốt lõi của hắn.Tay phải Diệp Tinh vung lên, một chiếc chìa khóa màu đen kỳ lạ lập tức xuất hiện, lúc này bên trên chìa khóa màu đen tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.Vút!Sau khi chiếc chìa khóa màu đen xuất hiện, biến thành một luồng ánh sáng, nhanh chóng bay ra, chạm tới đến 3 chân đỉnh nhỏ.Ong...Sau khi chìa khóa màu đen này xuất hiện, những bí văn lộn xộn trên đỉnh nhỏ ba chân lập tức nhanh chóng biến hóa, từ bất quy tắc dần dần trở nên có quy tắc, có vẻ như rất nhiều bí văn đã hoàn toàn thay đổi hình dáng.Dao động lóa lên, sau đó một cánh cửa rất nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Tinh.Trên cánh cửa này tản ra dao động kỳ lạ, độ cao còn chưa được mười centimet."Mở rồi?" trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ chờ mong.