“Cạch.. Cạch…” tiếng ngón tay va chạm với bàn phím tạo ra những âm thanh đều đặn vang lên giữa không trung. Một cậu thanh niên tuổi không tầm quá ba mươi trên người mặc một bộ đồ thể dục thoải mái, mắt đang chăm chú dán lên màn hình máy vi tính. Miệng cậu không ngừng lẩm bẩm: “Đúng rồi… chính là cái này...” ngón tay không tự chủ gõ lên bàn phím nhanh hơn một chút “Trên đỉnh Hắc Mộc Nhai Bạch Hàn Sâm trên người đã bị trọng thương, xung quanh hắn là hàng trăm đạo sĩ lúc nào cũng như hổ rình mồi, chọn thời điểm nhìn chằm chằm vào cái bí cảnh Bình Thiên ở trên người hắn. Bạch Hàn Sâm nhìn đám người tự nhận là quang minh chánh phái này trong lòng không khỏi cười lạnh. Một vị đạo sĩ khoác chiếc áo cà sa dành cho hòa thượng, tay đang nắm chuỗi phật châu nhu động qua lại, từ ái nói: “Bạch thí chủ ngươi hà tất gì lại cố chấp đến như vậy… Phật nói Hồi Đầu Thị Ngạn* nếu người thật lòng hành tâm hối cải rồi thì ắt hẳn chúng ta nhất định sẽ chừa cho ngươi một con đường sống..”, vị nhân sĩ nhỏ con…
Chương 27
Xuyên Qua Ta Làm Sư Đồ Với Boss Phản Diện Cùng Nam ChínhTác giả: HanabiraTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không“Cạch.. Cạch…” tiếng ngón tay va chạm với bàn phím tạo ra những âm thanh đều đặn vang lên giữa không trung. Một cậu thanh niên tuổi không tầm quá ba mươi trên người mặc một bộ đồ thể dục thoải mái, mắt đang chăm chú dán lên màn hình máy vi tính. Miệng cậu không ngừng lẩm bẩm: “Đúng rồi… chính là cái này...” ngón tay không tự chủ gõ lên bàn phím nhanh hơn một chút “Trên đỉnh Hắc Mộc Nhai Bạch Hàn Sâm trên người đã bị trọng thương, xung quanh hắn là hàng trăm đạo sĩ lúc nào cũng như hổ rình mồi, chọn thời điểm nhìn chằm chằm vào cái bí cảnh Bình Thiên ở trên người hắn. Bạch Hàn Sâm nhìn đám người tự nhận là quang minh chánh phái này trong lòng không khỏi cười lạnh. Một vị đạo sĩ khoác chiếc áo cà sa dành cho hòa thượng, tay đang nắm chuỗi phật châu nhu động qua lại, từ ái nói: “Bạch thí chủ ngươi hà tất gì lại cố chấp đến như vậy… Phật nói Hồi Đầu Thị Ngạn* nếu người thật lòng hành tâm hối cải rồi thì ắt hẳn chúng ta nhất định sẽ chừa cho ngươi một con đường sống..”, vị nhân sĩ nhỏ con… Sờ sờ cái trán của Bạch Hàn Sâm, Vân Cung không khỏi rụt tay lại “Nóng quá”. Không lẽ hệ thống đưa cho hắn lộn thuốc?[ Tinh… Ký chủ đừng lo lắng. Đây chỉ là tác dụng phụ thôi mà] nó nhìn thấy Vân Cung nghi ngờ khả năng của mình, ngay lập tức xù lông thanh minh.Vân Cung thoáng thất thần bởi câu nói của hệ thống nhà hắn, thì thân thể Bạch Hàn Sâm không biết từ lúc nào đã dán vào người hắn. Bạch Hàn Sâm hệt như một con bạch tuộc hết quấn quấn lại cọ cọ, Vân Cung không biết làm cách nào để đẩy y ra.Bỗng Vân Cung có cảm giác một vật gì đó đỉnh đỉnh ngay thắt lưng hắn. Mặt hắn càng ngày càng đen, đã là nam nhân thì không ai không biết thứ đó có nghĩa là gì. Không lẽ đây là tác dụng phụ mà nó nói?CMN, Ta muốn lật bàn a…..(╯‵□′)╯︵┴─┴ ヽThảo nào hắn cứ cảm thấy là lạ, con hệ thống này sao có thể tốt bụng đến mức thoải mái giảm giá cho hắn chứ.[ Khụ… khụ. Chỉ cần y “thoải mái” tốt rồi] chữ thoải mái cơ hồ hệ thống nói rất khẽ, nhưng Vân Cung nghe rất rõ. Má hệ thống đỏ hồng một mảnh, thật là người ta còn chưa có thành niên đâu đấy.“Này.. theo mày liệu còn cách nào trong sáng hơn không”, hắn có cảm giác cúc hoa mình sắp giữ không nổi nữa rồi.[ Cách khác à…. Ting.. có rồi, cách đây một trăm dặm chính là Lâm Huyện thôn trang, đó là nhà của nữ chính phụ Tô Linh Linh. Chỉ cần bắt nàng tới giải quyết là được], đằng nào thì nàng ta chẳng vào hậu cung của y, chỉ có điều là sớm hay muộn thôi.Vân Cung nghe hệ thống nói lại biết nó muốn hố mình, y đập mạnh vào quang não của nó:“Mày điên à… con bé đó còn chưa 13 tuổi đấy, tao còn chưa có thú tính đến vậy” nếu hắn nhớ không lầm năm năm sau mới là thời gian nam chính gặp nàng ta.[ Ờ.. ờ vậy thì ký chủ tự giải quyết đi nhá, tui lặn đây] nói xong rất không có trách nhiệm mà bỏ chạy.“Đợi đã… CMM…”Vân Cung đen mặt, nhìn đồ đệ mềm nhũn dưới thân. F***! Ông mày cũng muốn mềm nhũn theo luôn này. Bỗng một luồng sáng xoẹt qua mắt Vân Cung… nếu đã vậy chỉ còn có cách này…Hắn vương tay một đạo ánh sáng màu bạc bỗng chốc hóa thành một mộc trì khá to. Rồi lại phất tay áo Bạch Hàn Sâm thoáng chốc lại bị quăng xuống nước.Lúc này đang bất tỉnh Bạch Hàn Sâm: QAQSờ sờ trán của đồ đệ, Vân Cung nhăn mày càng sâu:“Vẫn không giảm” dứt khoát vén áo sang một bên, Vân Cung ngồi xuống sau lưng Bạch Hàn Sâm truyền linh lực sang cho y. Cỗ linh lực đỏ rực như màu máu tựa như con rắn nước len lỏi xung quanh đan điền của Bạch Hàn Sâm. Thân thể mang tính hàn của Bạch tiểu đồ đệ thoáng chốc đỏ rực, mặt y nóng hầm hậm, không tự chủ được r*n r* thành tiếng.Ba giờ sau….“Mệt chết lão tử rồi” Vân Cung xoa xoa thắt lưng đau nhứt, ngồi nãy giờ thắt lưng hắn muốn bị lão hóa luôn rồi. Nhìn ngoài hang động, mặt trời đã lên cao tự lúc nào, thế mà đã qua một đêm rồi ư.******Trong sân Nguyệt Minh các Vân Nhiên vẫn cứ đứng ngồi không yên mà đi qua đi lại. Sư thúc đột nhiên biến mất giữa chừng làm nàng đi tìm muốn chết, lại nhìn nhìn bóng dáng đỏ rực đang đứng dựa người vào gốc cây anh đào. Cắn c*n m** d*** đến không còn huyết sắc, Vân Nhiên cảm thấy vô cùng ủy khuất.Khi nàng nói không tìm thấy sư thúc, người nọ thế nhưng lại đối với nàng giận dữ, nếu không ngại thân phận đồ đệ chưởng môn của nàng thiếu điều y chỉ muốn lấy nàng ra mà lăng trì. Đây đích xác là lần đầu tiên trong đời Vân Nhiên vô cùng ủy khuất cùng đau lòng.Nghiêm Tu vẫn im lặng, khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mỹ đứng dựa vào gốc cây anh đào. Bỗng một cơn gió từ trên sườn núi mang theo biết bao hương thơm thổi qua biệt viện thanh vắng. Đôi tử mâu rốt cuộc cũng chậm rãi mở ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt, khó hiểu. Sư phụ rốt cuộc cũng chịu về rồi!Tác giả: Có ai thấy giống tắm uyên ương không... Đùa thôi, nhiều lúc tuicũng muốn cho hai đứa nó tắm thiệt nhưng mà hổng dám.
Sờ sờ cái trán của Bạch Hàn Sâm, Vân Cung không khỏi rụt tay lại “Nóng quá”. Không lẽ hệ thống đưa cho hắn lộn thuốc?
[ Tinh… Ký chủ đừng lo lắng. Đây chỉ là tác dụng phụ thôi mà] nó nhìn
thấy Vân Cung nghi ngờ khả năng của mình, ngay lập tức xù lông thanh
minh.
Vân Cung thoáng thất thần bởi câu nói của hệ thống nhà
hắn, thì thân thể Bạch Hàn Sâm không biết từ lúc nào đã dán vào người
hắn. Bạch Hàn Sâm hệt như một con bạch tuộc hết quấn quấn lại cọ cọ, Vân Cung không biết làm cách nào để đẩy y ra.
Bỗng Vân Cung có cảm
giác một vật gì đó đỉnh đỉnh ngay thắt lưng hắn. Mặt hắn càng ngày càng
đen, đã là nam nhân thì không ai không biết thứ đó có nghĩa là gì. Không lẽ đây là tác dụng phụ mà nó nói?
CMN, Ta muốn lật bàn a…..(╯‵□′)╯︵┴─┴ ヽ
Thảo nào hắn cứ cảm thấy là lạ, con hệ thống này sao có thể tốt bụng đến mức thoải mái giảm giá cho hắn chứ.
[ Khụ… khụ. Chỉ cần y “thoải mái” tốt rồi] chữ thoải mái cơ hồ hệ thống
nói rất khẽ, nhưng Vân Cung nghe rất rõ. Má hệ thống đỏ hồng một mảnh,
thật là người ta còn chưa có thành niên đâu đấy.
“Này.. theo mày liệu còn cách nào trong sáng hơn không”, hắn có cảm giác cúc hoa mình sắp giữ không nổi nữa rồi.
[ Cách khác à…. Ting.. có rồi, cách đây một trăm dặm chính là Lâm Huyện
thôn trang, đó là nhà của nữ chính phụ Tô Linh Linh. Chỉ cần bắt nàng
tới giải quyết là được], đằng nào thì nàng ta chẳng vào hậu cung của y,
chỉ có điều là sớm hay muộn thôi.
Vân Cung nghe hệ thống nói lại biết nó muốn hố mình, y đập mạnh vào quang não của nó:
“Mày điên à… con bé đó còn chưa 13 tuổi đấy, tao còn chưa có thú tính
đến vậy” nếu hắn nhớ không lầm năm năm sau mới là thời gian nam chính
gặp nàng ta.
[ Ờ.. ờ vậy thì ký chủ tự giải quyết đi nhá, tui lặn đây] nói xong rất không có trách nhiệm mà bỏ chạy.
“Đợi đã… CMM…”
Vân Cung đen mặt, nhìn đồ đệ mềm nhũn dưới thân. F***! Ông mày cũng
muốn mềm nhũn theo luôn này. Bỗng một luồng sáng xoẹt qua mắt Vân Cung…
nếu đã vậy chỉ còn có cách này…
Hắn vương tay một đạo ánh sáng
màu bạc bỗng chốc hóa thành một mộc trì khá to. Rồi lại phất tay áo Bạch Hàn Sâm thoáng chốc lại bị quăng xuống nước.
Lúc này đang bất tỉnh Bạch Hàn Sâm: QAQ
Sờ sờ trán của đồ đệ, Vân Cung nhăn mày càng sâu:
“Vẫn không giảm” dứt khoát vén áo sang một bên, Vân Cung ngồi xuống sau lưng Bạch Hàn Sâm truyền linh lực sang cho y. Cỗ linh lực đỏ rực như
màu máu tựa như con rắn nước len lỏi xung quanh đan điền của Bạch Hàn
Sâm. Thân thể mang tính hàn của Bạch tiểu đồ đệ thoáng chốc đỏ rực, mặt y nóng hầm hậm, không tự chủ được r*n r* thành tiếng.
Ba giờ sau….
“Mệt chết lão tử rồi” Vân Cung xoa xoa thắt lưng đau nhứt, ngồi nãy giờ thắt lưng hắn muốn bị lão hóa luôn rồi. Nhìn ngoài hang động, mặt trời
đã lên cao tự lúc nào, thế mà đã qua một đêm rồi ư.
******
Trong sân Nguyệt Minh các Vân Nhiên vẫn cứ đứng ngồi không yên mà đi qua đi lại. Sư thúc đột nhiên biến mất giữa chừng làm nàng đi tìm muốn
chết, lại nhìn nhìn bóng dáng đỏ rực đang đứng dựa người vào gốc cây anh đào. Cắn c*n m** d*** đến không còn huyết sắc, Vân Nhiên cảm thấy vô
cùng ủy khuất.
Khi nàng nói không tìm thấy sư thúc, người nọ
thế nhưng lại đối với nàng giận dữ, nếu không ngại thân phận đồ đệ
chưởng môn của nàng thiếu điều y chỉ muốn lấy nàng ra mà lăng trì. Đây
đích xác là lần đầu tiên trong đời Vân Nhiên vô cùng ủy khuất cùng đau
lòng.
Nghiêm Tu vẫn im lặng, khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mỹ đứng
dựa vào gốc cây anh đào. Bỗng một cơn gió từ trên sườn núi mang theo
biết bao hương thơm thổi qua biệt viện thanh vắng. Đôi tử mâu rốt cuộc
cũng chậm rãi mở ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt, khó hiểu. Sư phụ rốt cuộc cũng chịu về rồi!
Tác giả: Có ai thấy giống tắm uyên ương không... Đùa thôi, nhiều lúc tui
cũng muốn cho hai đứa nó tắm thiệt nhưng mà hổng dám.
Xuyên Qua Ta Làm Sư Đồ Với Boss Phản Diện Cùng Nam ChínhTác giả: HanabiraTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Xuyên Không“Cạch.. Cạch…” tiếng ngón tay va chạm với bàn phím tạo ra những âm thanh đều đặn vang lên giữa không trung. Một cậu thanh niên tuổi không tầm quá ba mươi trên người mặc một bộ đồ thể dục thoải mái, mắt đang chăm chú dán lên màn hình máy vi tính. Miệng cậu không ngừng lẩm bẩm: “Đúng rồi… chính là cái này...” ngón tay không tự chủ gõ lên bàn phím nhanh hơn một chút “Trên đỉnh Hắc Mộc Nhai Bạch Hàn Sâm trên người đã bị trọng thương, xung quanh hắn là hàng trăm đạo sĩ lúc nào cũng như hổ rình mồi, chọn thời điểm nhìn chằm chằm vào cái bí cảnh Bình Thiên ở trên người hắn. Bạch Hàn Sâm nhìn đám người tự nhận là quang minh chánh phái này trong lòng không khỏi cười lạnh. Một vị đạo sĩ khoác chiếc áo cà sa dành cho hòa thượng, tay đang nắm chuỗi phật châu nhu động qua lại, từ ái nói: “Bạch thí chủ ngươi hà tất gì lại cố chấp đến như vậy… Phật nói Hồi Đầu Thị Ngạn* nếu người thật lòng hành tâm hối cải rồi thì ắt hẳn chúng ta nhất định sẽ chừa cho ngươi một con đường sống..”, vị nhân sĩ nhỏ con… Sờ sờ cái trán của Bạch Hàn Sâm, Vân Cung không khỏi rụt tay lại “Nóng quá”. Không lẽ hệ thống đưa cho hắn lộn thuốc?[ Tinh… Ký chủ đừng lo lắng. Đây chỉ là tác dụng phụ thôi mà] nó nhìn thấy Vân Cung nghi ngờ khả năng của mình, ngay lập tức xù lông thanh minh.Vân Cung thoáng thất thần bởi câu nói của hệ thống nhà hắn, thì thân thể Bạch Hàn Sâm không biết từ lúc nào đã dán vào người hắn. Bạch Hàn Sâm hệt như một con bạch tuộc hết quấn quấn lại cọ cọ, Vân Cung không biết làm cách nào để đẩy y ra.Bỗng Vân Cung có cảm giác một vật gì đó đỉnh đỉnh ngay thắt lưng hắn. Mặt hắn càng ngày càng đen, đã là nam nhân thì không ai không biết thứ đó có nghĩa là gì. Không lẽ đây là tác dụng phụ mà nó nói?CMN, Ta muốn lật bàn a…..(╯‵□′)╯︵┴─┴ ヽThảo nào hắn cứ cảm thấy là lạ, con hệ thống này sao có thể tốt bụng đến mức thoải mái giảm giá cho hắn chứ.[ Khụ… khụ. Chỉ cần y “thoải mái” tốt rồi] chữ thoải mái cơ hồ hệ thống nói rất khẽ, nhưng Vân Cung nghe rất rõ. Má hệ thống đỏ hồng một mảnh, thật là người ta còn chưa có thành niên đâu đấy.“Này.. theo mày liệu còn cách nào trong sáng hơn không”, hắn có cảm giác cúc hoa mình sắp giữ không nổi nữa rồi.[ Cách khác à…. Ting.. có rồi, cách đây một trăm dặm chính là Lâm Huyện thôn trang, đó là nhà của nữ chính phụ Tô Linh Linh. Chỉ cần bắt nàng tới giải quyết là được], đằng nào thì nàng ta chẳng vào hậu cung của y, chỉ có điều là sớm hay muộn thôi.Vân Cung nghe hệ thống nói lại biết nó muốn hố mình, y đập mạnh vào quang não của nó:“Mày điên à… con bé đó còn chưa 13 tuổi đấy, tao còn chưa có thú tính đến vậy” nếu hắn nhớ không lầm năm năm sau mới là thời gian nam chính gặp nàng ta.[ Ờ.. ờ vậy thì ký chủ tự giải quyết đi nhá, tui lặn đây] nói xong rất không có trách nhiệm mà bỏ chạy.“Đợi đã… CMM…”Vân Cung đen mặt, nhìn đồ đệ mềm nhũn dưới thân. F***! Ông mày cũng muốn mềm nhũn theo luôn này. Bỗng một luồng sáng xoẹt qua mắt Vân Cung… nếu đã vậy chỉ còn có cách này…Hắn vương tay một đạo ánh sáng màu bạc bỗng chốc hóa thành một mộc trì khá to. Rồi lại phất tay áo Bạch Hàn Sâm thoáng chốc lại bị quăng xuống nước.Lúc này đang bất tỉnh Bạch Hàn Sâm: QAQSờ sờ trán của đồ đệ, Vân Cung nhăn mày càng sâu:“Vẫn không giảm” dứt khoát vén áo sang một bên, Vân Cung ngồi xuống sau lưng Bạch Hàn Sâm truyền linh lực sang cho y. Cỗ linh lực đỏ rực như màu máu tựa như con rắn nước len lỏi xung quanh đan điền của Bạch Hàn Sâm. Thân thể mang tính hàn của Bạch tiểu đồ đệ thoáng chốc đỏ rực, mặt y nóng hầm hậm, không tự chủ được r*n r* thành tiếng.Ba giờ sau….“Mệt chết lão tử rồi” Vân Cung xoa xoa thắt lưng đau nhứt, ngồi nãy giờ thắt lưng hắn muốn bị lão hóa luôn rồi. Nhìn ngoài hang động, mặt trời đã lên cao tự lúc nào, thế mà đã qua một đêm rồi ư.******Trong sân Nguyệt Minh các Vân Nhiên vẫn cứ đứng ngồi không yên mà đi qua đi lại. Sư thúc đột nhiên biến mất giữa chừng làm nàng đi tìm muốn chết, lại nhìn nhìn bóng dáng đỏ rực đang đứng dựa người vào gốc cây anh đào. Cắn c*n m** d*** đến không còn huyết sắc, Vân Nhiên cảm thấy vô cùng ủy khuất.Khi nàng nói không tìm thấy sư thúc, người nọ thế nhưng lại đối với nàng giận dữ, nếu không ngại thân phận đồ đệ chưởng môn của nàng thiếu điều y chỉ muốn lấy nàng ra mà lăng trì. Đây đích xác là lần đầu tiên trong đời Vân Nhiên vô cùng ủy khuất cùng đau lòng.Nghiêm Tu vẫn im lặng, khuôn mặt lạnh lùng tuyệt mỹ đứng dựa vào gốc cây anh đào. Bỗng một cơn gió từ trên sườn núi mang theo biết bao hương thơm thổi qua biệt viện thanh vắng. Đôi tử mâu rốt cuộc cũng chậm rãi mở ra, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhợt nhạt, khó hiểu. Sư phụ rốt cuộc cũng chịu về rồi!Tác giả: Có ai thấy giống tắm uyên ương không... Đùa thôi, nhiều lúc tuicũng muốn cho hai đứa nó tắm thiệt nhưng mà hổng dám.