Trung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật…
Chương 8
Vương Nghịch Thiên Hạ: Chỉ Sủng Đệ Đệ Đáng YêuTác giả: Mèo Cô ĐơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngTrung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật… Nghe nói khi đạt đến Hoá thần thì trường sinh bất tử , người bình thường chỉ cần uống 1 giọt máu của hoá thần cũng có thể bất tử.Dạ Mị nghĩ nàng ngốc sao? Trở thành hoá thân dễ lắm sao?Nếu dễ dàng vậy thì nàng cũng muốn thử .Không biết tại sao 1 ngàn năm nay , không ai có thể đạt được đến cảnh giới hoá thần , các hoá thần trước cũng biệt tích . Nhiều người cho rằng họ đến thế giới khác , cũng có người cho rằng họ quy ẩn ,... .......Tóm lại , trở thành hoá thần là điều rất khó , vậy thôi. Hạ Tuyết không biết Dạ Mị có làm được không nhưng nhìn sự nghiêm túc của hắn cũng gật đầu khích lệ . Hạ Tuyết không ngờ rằng cái gật đầu nay , đã tạo nên vị Dạ thần trong tương lai.Lạc đề rồi, nghiêm túc nhìn Dạ Mị ,nói :_Mị ca ca , kinh doanh có thể giao cho ta được không?_Tuyết nhi muốn kinh doanh à?_Ân._Vậy Tuyết nhi làm đi , nhưng phải giữ sức khoẻ , mệt thì cứ nghỉ không cầnphải cố gắn quá sức đâu._Ca không sợ ta kinh doanh thua lỗ hay cướp tiền của ca à?_Ta tin Tuyết nhi, với lại tiền của ca vốn là của Tuyết nhi nên Tuyết nhi cứthoải mái sử dụng._Cảm ơn ca.Dạ Mị kéo Hạ Tuyết vào trong lòng , ôn nhu vút tóc nàng. Lỗ vốn thì có sao , tiền thôi , mất có thể kiếm lại được, chỉ cần Tuyết nhi vui là được._Sau này không được nói cảm ơn với ta nữa, của ta chính là của Tuyết nhi . Tuyết nhi dùng đò của mình sao lại nói cảm ơn._Ân.Không keo kiệt , Hạ Tuyết cười với hắn. Nhìn khuôn mặt như thiên sứ kia đang cười , khiến tim Dạ Mị đập nhanh hơn bình thường._Ca, sao mặt ca đỏ vậy?Vội che khuôn mặt đỏ ửng của mình , mặt Dạ Mị càng đỏ.Nhìn khuôn mặt giống như của của mình , nhưng lại mang nét yêu dã , hoang dại đang đỏ kia , Hạ Tuyết thấy dễ thương ghê luôn . Dù kiếp này hay kiếp trước Hạ Tuyết vẫn thích những thứ dễ thương đáng yêu. Hạ Tuyết vốn ít trực tiếp nói mình thích gì chỉ thể hiện bằng "dễ thương'' có nghĩa là nàng thích nó , "đáng yêu'' là nàng yêu nó. Còn nếu Hạ Tuyết khen cái gì đó đẹp thì nó chỉ đơn thuần là đẹp thôi không có h*m m**n gì hết.Hôn chụt 1 cái thật kêu lên má Dạ Mị , xem như thưởng cho hành động dễthương của hắn lúc nảy.Mặt của Dạ Mị đã đỏ giờ lại càng đỏ , giống như cà chua chính sắp nổ vậy.
Nghe nói khi đạt đến Hoá thần thì trường sinh bất tử , người bình thường chỉ cần uống 1 giọt máu của hoá thần cũng có thể bất tử.
Dạ Mị nghĩ nàng ngốc sao? Trở thành hoá thân dễ lắm sao?Nếu dễ dàng vậy thì nàng cũng muốn thử .
Không biết tại sao 1 ngàn năm nay , không ai có thể đạt được đến cảnh giới hoá thần , các hoá thần trước cũng biệt tích . Nhiều người cho rằng họ đến thế giới khác , cũng có người cho rằng họ quy ẩn ,... .......
Tóm lại , trở thành hoá thần là điều rất khó , vậy thôi. Hạ Tuyết không biết Dạ Mị có làm được không nhưng nhìn sự nghiêm túc của hắn cũng gật đầu khích lệ . Hạ Tuyết không ngờ rằng cái gật đầu nay , đã tạo nên vị Dạ thần trong tương lai.
Lạc đề rồi, nghiêm túc nhìn Dạ Mị ,nói :
_Mị ca ca , kinh doanh có thể giao cho ta được không?
_Tuyết nhi muốn kinh doanh à?
_Ân.
_Vậy Tuyết nhi làm đi , nhưng phải giữ sức khoẻ , mệt thì cứ nghỉ không cần
phải cố gắn quá sức đâu.
_Ca không sợ ta kinh doanh thua lỗ hay cướp tiền của ca à?
_Ta tin Tuyết nhi, với lại tiền của ca vốn là của Tuyết nhi nên Tuyết nhi cứ
thoải mái sử dụng.
_Cảm ơn ca.
Dạ Mị kéo Hạ Tuyết vào trong lòng , ôn nhu vút tóc nàng. Lỗ vốn thì có sao , tiền thôi , mất có thể kiếm lại được, chỉ cần Tuyết nhi vui là được.
_Sau này không được nói cảm ơn với ta nữa, của ta chính là của Tuyết nhi . Tuyết nhi dùng đò của mình sao lại nói cảm ơn.
_Ân.
Không keo kiệt , Hạ Tuyết cười với hắn. Nhìn khuôn mặt như thiên sứ kia đang cười , khiến tim Dạ Mị đập nhanh hơn bình thường.
_Ca, sao mặt ca đỏ vậy?
Vội che khuôn mặt đỏ ửng của mình , mặt Dạ Mị càng đỏ.
Nhìn khuôn mặt giống như của của mình , nhưng lại mang nét yêu dã , hoang dại đang đỏ kia , Hạ Tuyết thấy dễ thương ghê luôn . Dù kiếp này hay kiếp trước Hạ Tuyết vẫn thích những thứ dễ thương đáng yêu. Hạ Tuyết vốn ít trực tiếp nói mình thích gì chỉ thể hiện bằng "dễ thương'' có nghĩa là nàng thích nó , "đáng yêu'' là nàng yêu nó. Còn nếu Hạ Tuyết khen cái gì đó đẹp thì nó chỉ đơn thuần là đẹp thôi không có h*m m**n gì hết.
Hôn chụt 1 cái thật kêu lên má Dạ Mị , xem như thưởng cho hành động dễ
thương của hắn lúc nảy.
Mặt của Dạ Mị đã đỏ giờ lại càng đỏ , giống như cà chua chính sắp nổ vậy.
Vương Nghịch Thiên Hạ: Chỉ Sủng Đệ Đệ Đáng YêuTác giả: Mèo Cô ĐơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngTrung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật… Nghe nói khi đạt đến Hoá thần thì trường sinh bất tử , người bình thường chỉ cần uống 1 giọt máu của hoá thần cũng có thể bất tử.Dạ Mị nghĩ nàng ngốc sao? Trở thành hoá thân dễ lắm sao?Nếu dễ dàng vậy thì nàng cũng muốn thử .Không biết tại sao 1 ngàn năm nay , không ai có thể đạt được đến cảnh giới hoá thần , các hoá thần trước cũng biệt tích . Nhiều người cho rằng họ đến thế giới khác , cũng có người cho rằng họ quy ẩn ,... .......Tóm lại , trở thành hoá thần là điều rất khó , vậy thôi. Hạ Tuyết không biết Dạ Mị có làm được không nhưng nhìn sự nghiêm túc của hắn cũng gật đầu khích lệ . Hạ Tuyết không ngờ rằng cái gật đầu nay , đã tạo nên vị Dạ thần trong tương lai.Lạc đề rồi, nghiêm túc nhìn Dạ Mị ,nói :_Mị ca ca , kinh doanh có thể giao cho ta được không?_Tuyết nhi muốn kinh doanh à?_Ân._Vậy Tuyết nhi làm đi , nhưng phải giữ sức khoẻ , mệt thì cứ nghỉ không cầnphải cố gắn quá sức đâu._Ca không sợ ta kinh doanh thua lỗ hay cướp tiền của ca à?_Ta tin Tuyết nhi, với lại tiền của ca vốn là của Tuyết nhi nên Tuyết nhi cứthoải mái sử dụng._Cảm ơn ca.Dạ Mị kéo Hạ Tuyết vào trong lòng , ôn nhu vút tóc nàng. Lỗ vốn thì có sao , tiền thôi , mất có thể kiếm lại được, chỉ cần Tuyết nhi vui là được._Sau này không được nói cảm ơn với ta nữa, của ta chính là của Tuyết nhi . Tuyết nhi dùng đò của mình sao lại nói cảm ơn._Ân.Không keo kiệt , Hạ Tuyết cười với hắn. Nhìn khuôn mặt như thiên sứ kia đang cười , khiến tim Dạ Mị đập nhanh hơn bình thường._Ca, sao mặt ca đỏ vậy?Vội che khuôn mặt đỏ ửng của mình , mặt Dạ Mị càng đỏ.Nhìn khuôn mặt giống như của của mình , nhưng lại mang nét yêu dã , hoang dại đang đỏ kia , Hạ Tuyết thấy dễ thương ghê luôn . Dù kiếp này hay kiếp trước Hạ Tuyết vẫn thích những thứ dễ thương đáng yêu. Hạ Tuyết vốn ít trực tiếp nói mình thích gì chỉ thể hiện bằng "dễ thương'' có nghĩa là nàng thích nó , "đáng yêu'' là nàng yêu nó. Còn nếu Hạ Tuyết khen cái gì đó đẹp thì nó chỉ đơn thuần là đẹp thôi không có h*m m**n gì hết.Hôn chụt 1 cái thật kêu lên má Dạ Mị , xem như thưởng cho hành động dễthương của hắn lúc nảy.Mặt của Dạ Mị đã đỏ giờ lại càng đỏ , giống như cà chua chính sắp nổ vậy.