Tác giả:

Trung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật…

Chương 18

Vương Nghịch Thiên Hạ: Chỉ Sủng Đệ Đệ Đáng YêuTác giả: Mèo Cô ĐơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngTrung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật… Quay lại bên cạnh Dạ Mị , bây giờ hắn đã đeo mặt nạ che mất khuôn mặt cực phẩm của mình . Nhưng một sự thật phải chấp nhận là tuy Dạ Mị đeo mặt nạ nhưng không thể che được khí chất bá đạo uy nghiêm của hắn , nhất là đôi mắt màu xám tro hiện ra sau lớp mặt nạ càng làm tăng khí chất bất phàm .Lúc Hạ Tuyết đi hỏi lão bá kia , Dạ Mị thập phần không vui , ở cùng Hạ Tuyết đã lâu đương nhiên biết sức quyến rũ vủa Hạ Tuyết lớn thế nào . Hắn không muốn người khác thấy sự đáng yêu của Tuyết nhi , Tuyết nhi là của hắn , là đệ đệ đáng yêu của mình hắn . Có việc hắn không hiểu sao Tuyết nih thích mặc trang phục kì lạ , màu mè như thế. Hỏi tại sao thì Tuyết nhi lại dùng đòn sát thủ , mắt mở to , hai cánh quạt nhỏ khẽ rung rung , tử mâu huyền bí mê hoặc khiến kẻ khác lạc lối , nhìn hắn , hỏi ngược lại "ca không thấy dễ thương sao? ". Hắn đành phải giơ tay đầu hàng , lúc trước hắn cực kì ghét những ai mặc y phục hoa hoè , nhiều màu , nhưng tại sao Tuyết nhi mặc lại thập phần thích hợp , thập phần đáng yêu . Thực sự hắn cũng công nhận bề ngoài Tuyết nhi giống nữ hơn nam , có khuôn mặt giống hắn nhưng lại mang nét dịu dàng của nữ tử , đặc biệt giọng nói êm dịu như làn gió nhẹ của Tuyết nhi khiến người khác nghĩ là nữ hơn nam >__Tuyết nhi sau này không cần làm vậy , để ta được rồi ._Ta đảm bảo ca chưa kịp nói lời nào , họ đã sợ chạy mất tiêu rồi ._Dám nói xấu ca .Dạ Mị sủng nịch nhéo mũi nàng ._Được rồi chúng ta vào thành ._Ân . Ta cũng đói bụng rồi .Dạ Mị và Hạ Tuyết cùng chạy vào thành , lính canh thành cũng không hề phát hiện hai người vào thành . Đó chính là kết quả của việc luyện tập thường xuyên , nói ra thì hơi xấu hổ , với tốc độ này trừ hhi là chiến sư vàng hay linh tiên sư trúc cơ tầng năm trở lên thì đừng hòng thấy bóng của hai người .Vào thành hai người không chạy nữa , nhàn nhã cước bộ cũng vì thế nên rất được mọi người chú ý .Một hắc y toàn thân toát ra khí thế vương giả , một hồng phấn y phục kì lạ lại toả ra khí khí chất thanh nhã , đáng yêu . Một lớn một nhỏ , khí chất trái ngược nhau , cạnh nhau lại hoà hợp đến kì lạ . Đi đến đâu thì người khác lập tức nhường đường như sờ đứng gần hai người bản thân cảm thấy thật hèn mọn , bản năng tránh đường .Hai người dạo vài vòng và dừng trước đệ nhất tửu lâu ở Vân Nam thành Băng Lệ Lâu , đương nhiên vì đây cũng là một phần nhỏ của Tuyết Đế Cung mà .Chưa kịp bước vào Băng Lệ Lâu , hai người Hạ Tuyết nghe được giọng chanh chua của nử tử từ bên trong truyền ra ._Cái gì mà hết chỗ , ngươi có biết ta là ai không ? Nhị tiểu thư của Lạc gia , Lạc Mai Lung . Có tin ta cho người phá chỗ này của các ngươi không ?Lạc Mai Linh tức giận khiến khuôn mặt vốn bình thường của ả càng thêm xấu xí . Mấy ngày trước Hạ Tuyết cho Lạc Mai Lung một châm , làm tay ả không cử động được , về nhà thỉ các đại phu trong thành đến xem nhưng cũng lắc đầu bó tay , lại nhớ lời đe doạ đó , Lạc gia cũng không muốn mạo hiểm rút châm . Mấy ngày nay trốn trong phòng , Lạc Mai Lung Không dám bước ra ngoài . Hôm nay tâm tràng khá hơn chút , muốn ra ngoài dạo , không ngờ vào Băng Lệ Lâu lại bị cự tuyệt , khiến lửa giận trong lòng đè nén bọc phát , dỡ ra tính điêu ngoa kiêu ngoạ của ả .

Quay lại bên cạnh Dạ Mị , bây giờ hắn đã đeo mặt nạ che mất khuôn mặt cực phẩm của mình . Nhưng một sự thật phải chấp nhận là tuy Dạ Mị đeo mặt nạ nhưng không thể che được khí chất bá đạo uy nghiêm của hắn , nhất là đôi mắt màu xám tro hiện ra sau lớp mặt nạ càng làm tăng khí chất bất phàm .

Lúc Hạ Tuyết đi hỏi lão bá kia , Dạ Mị thập phần không vui , ở cùng Hạ Tuyết đã lâu đương nhiên biết sức quyến rũ vủa Hạ Tuyết lớn thế nào . Hắn không muốn người khác thấy sự đáng yêu của Tuyết nhi , Tuyết nhi là của hắn , là đệ đệ đáng yêu của mình hắn . Có việc hắn không hiểu sao Tuyết nih thích mặc trang phục kì lạ , màu mè như thế. Hỏi tại sao thì Tuyết nhi lại dùng đòn sát thủ , mắt mở to , hai cánh quạt nhỏ khẽ rung rung , tử mâu huyền bí mê hoặc khiến kẻ khác lạc lối , nhìn hắn , hỏi ngược lại "ca không thấy dễ thương sao? ". Hắn đành phải giơ tay đầu hàng , lúc trước hắn cực kì ghét những ai mặc y phục hoa hoè , nhiều màu , nhưng tại sao Tuyết nhi mặc lại thập phần thích hợp , thập phần đáng yêu . Thực sự hắn cũng công nhận bề ngoài Tuyết nhi giống nữ hơn nam , có khuôn mặt giống hắn nhưng lại mang nét dịu dàng của nữ tử , đặc biệt giọng nói êm dịu như làn gió nhẹ của Tuyết nhi khiến người khác nghĩ là nữ hơn nam >_

_Tuyết nhi sau này không cần làm vậy , để ta được rồi .

_Ta đảm bảo ca chưa kịp nói lời nào , họ đã sợ chạy mất tiêu rồi .

_Dám nói xấu ca .

Dạ Mị sủng nịch nhéo mũi nàng .

_Được rồi chúng ta vào thành .

_Ân . Ta cũng đói bụng rồi .

Dạ Mị và Hạ Tuyết cùng chạy vào thành , lính canh thành cũng không hề phát hiện hai người vào thành . Đó chính là kết quả của việc luyện tập thường xuyên , nói ra thì hơi xấu hổ , với tốc độ này trừ hhi là chiến sư vàng hay linh tiên sư trúc cơ tầng năm trở lên thì đừng hòng thấy bóng của hai người .

Vào thành hai người không chạy nữa , nhàn nhã cước bộ cũng vì thế nên rất được mọi người chú ý .

Một hắc y toàn thân toát ra khí thế vương giả , một hồng phấn y phục kì lạ lại toả ra khí khí chất thanh nhã , đáng yêu . Một lớn một nhỏ , khí chất trái ngược nhau , cạnh nhau lại hoà hợp đến kì lạ . Đi đến đâu thì người khác lập tức nhường đường như sờ đứng gần hai người bản thân cảm thấy thật hèn mọn , bản năng tránh đường .

Hai người dạo vài vòng và dừng trước đệ nhất tửu lâu ở Vân Nam thành Băng Lệ Lâu , đương nhiên vì đây cũng là một phần nhỏ của Tuyết Đế Cung mà .

Chưa kịp bước vào Băng Lệ Lâu , hai người Hạ Tuyết nghe được giọng chanh chua của nử tử từ bên trong truyền ra .

_Cái gì mà hết chỗ , ngươi có biết ta là ai không ? Nhị tiểu thư của Lạc gia , Lạc Mai Lung . Có tin ta cho người phá chỗ này của các ngươi không ?

Lạc Mai Linh tức giận khiến khuôn mặt vốn bình thường của ả càng thêm xấu xí . Mấy ngày trước Hạ Tuyết cho Lạc Mai Lung một châm , làm tay ả không cử động được , về nhà thỉ các đại phu trong thành đến xem nhưng cũng lắc đầu bó tay , lại nhớ lời đe doạ đó , Lạc gia cũng không muốn mạo hiểm rút châm . Mấy ngày nay trốn trong phòng , Lạc Mai Lung Không dám bước ra ngoài . Hôm nay tâm tràng khá hơn chút , muốn ra ngoài dạo , không ngờ vào Băng Lệ Lâu lại bị cự tuyệt , khiến lửa giận trong lòng đè nén bọc phát , dỡ ra tính điêu ngoa kiêu ngoạ của ả .

Vương Nghịch Thiên Hạ: Chỉ Sủng Đệ Đệ Đáng YêuTác giả: Mèo Cô ĐơnTruyện Đam Mỹ, Truyện Dị Giới, Truyện Xuyên KhôngTrung tâm nghiên cứu X, phòng thí nghiệm số 1. _ Hạ giáo sư, chị xem các chất này không có trong bảng tuần hoàn . _ Không có gì lạ , thế giới rộng lớn đưng nhiên sẽ có thứ con người chưa tìm ra chứ. Nhìn người đồng nghiệm của mình, Hạ Tuyết bình thản nói. _ Nhưng ...... _ Được rồi cậu về trước đi , không phải hôm nay sinh nhật ai đó sao ? _Sao giáo sư biết? Tuấn Kiệt kinh ngạc nhìn Hạ Tuyết. _Vậy gói quà đang lộ khỏi túi cậu là gì? Quà của cậu à! Tôi nhớ 3 tháng nữa mới đến sinh nhật cậu Tuấn Kiệt ngượng ngùng ,gải đầu nói: _Đúng là không giấu nổi chị . Hôm nay sinh nhật vợ em , tính về sớm nhưng nghiên cứu này quan trọng nêu cũng...... _Ở lại ? Ngượng ngùng gật đầu _Về đi _Dạ? _Cậu về đi , người ở đây hồn thì đi đâu thì chẳn giúp được gì đâu, tổ có hỏng việc . Mai đem tinh thần tốt nhất đến đây Tuấn Kiệt cảm động. _Vâng, mai em sẽ đem tinh thần cực tốt đến đây Sau đó ra khỏi phòng thí nghiệm . Hạ Tuyết lắt đầu, đẩy xe lăn lại gần bàn làm việc , nhìn hình ảnh ba chiều rồi nhìn vật… Quay lại bên cạnh Dạ Mị , bây giờ hắn đã đeo mặt nạ che mất khuôn mặt cực phẩm của mình . Nhưng một sự thật phải chấp nhận là tuy Dạ Mị đeo mặt nạ nhưng không thể che được khí chất bá đạo uy nghiêm của hắn , nhất là đôi mắt màu xám tro hiện ra sau lớp mặt nạ càng làm tăng khí chất bất phàm .Lúc Hạ Tuyết đi hỏi lão bá kia , Dạ Mị thập phần không vui , ở cùng Hạ Tuyết đã lâu đương nhiên biết sức quyến rũ vủa Hạ Tuyết lớn thế nào . Hắn không muốn người khác thấy sự đáng yêu của Tuyết nhi , Tuyết nhi là của hắn , là đệ đệ đáng yêu của mình hắn . Có việc hắn không hiểu sao Tuyết nih thích mặc trang phục kì lạ , màu mè như thế. Hỏi tại sao thì Tuyết nhi lại dùng đòn sát thủ , mắt mở to , hai cánh quạt nhỏ khẽ rung rung , tử mâu huyền bí mê hoặc khiến kẻ khác lạc lối , nhìn hắn , hỏi ngược lại "ca không thấy dễ thương sao? ". Hắn đành phải giơ tay đầu hàng , lúc trước hắn cực kì ghét những ai mặc y phục hoa hoè , nhiều màu , nhưng tại sao Tuyết nhi mặc lại thập phần thích hợp , thập phần đáng yêu . Thực sự hắn cũng công nhận bề ngoài Tuyết nhi giống nữ hơn nam , có khuôn mặt giống hắn nhưng lại mang nét dịu dàng của nữ tử , đặc biệt giọng nói êm dịu như làn gió nhẹ của Tuyết nhi khiến người khác nghĩ là nữ hơn nam >__Tuyết nhi sau này không cần làm vậy , để ta được rồi ._Ta đảm bảo ca chưa kịp nói lời nào , họ đã sợ chạy mất tiêu rồi ._Dám nói xấu ca .Dạ Mị sủng nịch nhéo mũi nàng ._Được rồi chúng ta vào thành ._Ân . Ta cũng đói bụng rồi .Dạ Mị và Hạ Tuyết cùng chạy vào thành , lính canh thành cũng không hề phát hiện hai người vào thành . Đó chính là kết quả của việc luyện tập thường xuyên , nói ra thì hơi xấu hổ , với tốc độ này trừ hhi là chiến sư vàng hay linh tiên sư trúc cơ tầng năm trở lên thì đừng hòng thấy bóng của hai người .Vào thành hai người không chạy nữa , nhàn nhã cước bộ cũng vì thế nên rất được mọi người chú ý .Một hắc y toàn thân toát ra khí thế vương giả , một hồng phấn y phục kì lạ lại toả ra khí khí chất thanh nhã , đáng yêu . Một lớn một nhỏ , khí chất trái ngược nhau , cạnh nhau lại hoà hợp đến kì lạ . Đi đến đâu thì người khác lập tức nhường đường như sờ đứng gần hai người bản thân cảm thấy thật hèn mọn , bản năng tránh đường .Hai người dạo vài vòng và dừng trước đệ nhất tửu lâu ở Vân Nam thành Băng Lệ Lâu , đương nhiên vì đây cũng là một phần nhỏ của Tuyết Đế Cung mà .Chưa kịp bước vào Băng Lệ Lâu , hai người Hạ Tuyết nghe được giọng chanh chua của nử tử từ bên trong truyền ra ._Cái gì mà hết chỗ , ngươi có biết ta là ai không ? Nhị tiểu thư của Lạc gia , Lạc Mai Lung . Có tin ta cho người phá chỗ này của các ngươi không ?Lạc Mai Linh tức giận khiến khuôn mặt vốn bình thường của ả càng thêm xấu xí . Mấy ngày trước Hạ Tuyết cho Lạc Mai Lung một châm , làm tay ả không cử động được , về nhà thỉ các đại phu trong thành đến xem nhưng cũng lắc đầu bó tay , lại nhớ lời đe doạ đó , Lạc gia cũng không muốn mạo hiểm rút châm . Mấy ngày nay trốn trong phòng , Lạc Mai Lung Không dám bước ra ngoài . Hôm nay tâm tràng khá hơn chút , muốn ra ngoài dạo , không ngờ vào Băng Lệ Lâu lại bị cự tuyệt , khiến lửa giận trong lòng đè nén bọc phát , dỡ ra tính điêu ngoa kiêu ngoạ của ả .

Chương 18