Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. *Pinterest Tâm trạng duy nhất của Cố Ỷ ngay bây giờ chính là hối hận. Đừng hỏi vì sao, hỏi tiếp thì câu trả lời chỉ là hối hận. Trên người cô bây giờ đang được bao bọc bởi một bộ đồ màu đỏ. Sắc đỏ của bộ đồ này hơi quái dị và rùng rợn. Nó vừa pha thêm sắc hồng vừa có chút đỏ sậm rỉ sắt, tóm lại, nó đỏ không giống bình thường. Điều càng bất thường hơn chính là Cố Ỷ đang ngồi trên một cái ghế gỗ màu đỏ ngay giữa cao đường. Bên cạnh cô chính là một bàn bát tiên. Đối diện bàn bát tiên, chính là một tân nương đang khoác trên người bộ áo cưới màu đỏ, đầu đội khăn đỏ che kín khuôn mặt. Cố Ỷ vuốt mặt mình, cô khẽ vẫy bàn tay đang run của mình. Khóe mắt nhẹ cong, miệng cười gắng gượng. Không phải không muốn vui. Trong tình cảnh này, có ai vui nổi? Thế mà, Cố Ỷ vừa nghiêng đầu đã thấy đôi bàn tay đang đan nhẹ vào nhau của tân nương đặt trên đầu gối cô. Thôi, không muốn…

Truyện chữ