Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 149
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 149Tiểu Hắc nhảy qua nhảy lại ở trên người Cửu Thiên, nhìn ra được, khoảng thời gian này ở nhà họ Cửu nó được ăn rất sướng, bụng tròn thêm một vòng.Cửu Phong mỉm cười nhìn Cửu Thiên và Cửu Minh, nói: “Những cái khác không nói nữa. Cửu Thiên con lần đầu tiên tới học viện Võ Đạo, theo sát Cửu Minh, đừng đi sai đường, bỏ lỡ thời gian báo danh.”Cửu Thiên gật đầu nói: “Con biết rồi thưa ba.”Cửu Minh có hơi mất kiên nhẫn nói: “Có thể đi chưa?”Cửu Phong cười nói: “Đi đi, đi đi. Khi giao thừa nhớ trở về.”Cuối cùng vỗ hai cái vào vai của Cửu Thiên, Cửu Phong dõi theo Cửu Thiên và Cửu Minh rời đi. Khi đi, Cửu Thiên liếc nhìn về phía Tây Sơn, thấp thoảng, hắn có thể nhìn thấy một bóng người lơ lửng trên không.Không cần nghi ngờ, đó là sư phụ Ngô Tân của hắn. Cửu Thiên khẽ gật đầu, coi như tạm biệt với Ngô Tân, hắn biết sư phụ có thể nhìn thấy động tác của hắn.Mà Ngô Tân bay ở trên không lại khẽ mỉm cười, cũng khẽ gật đầu.Tiểu Hắc ở trên vai Cửu Thiên không ngừng khua bộ vuốt với Cửu Phong, phát ra tiếng gọi, giống như có chút không nỡ rời khỏi thành phố Cửu Long.Cửu Thiên xoa đầu của Tiểu Hắc nói: “Được rồi, tới học viện, nói không chừng mày có thể ăn được đồ tốt hơn.”Tiểu Hắc há cái miệng to thè lưỡi l**m mặt của Cửu Thiên, cái lưỡi dính dính khiến mặt của Cửu Thiên đều là nước bọt, Cửu Thiên vội vàng ấn đầu của Tiểu Hắc.Ánh mắt của Cửu Minh vô tình hay hữu ý cứ dừng ở trên tay của Cửu Thiên.Sau đó, Cửu Minh lên tiếng: “Đó là nhẫn gia chủ của nhà họ Cửu sao?”Cửu Thiên gật đầu nói: “Phải.”Cửu Minh nhìn đi chỗ khác, dường như không muốn nhìn thấy chiếc nhẫn đó nữa.“Quả nhiên, ông nội vẫn cho cậu chiếc nhẫn.”Cửu Thiên há miệng, còn chưa lên tiếng, Cửu Minh bèn giơ tay lên nói: “Không cần nói nữa. Kết quả này tôi đã dự liệu được, cũng biết đây là lựa chọn tốt nhất của gia tộc. Chuyện này không cần nói nữa, cũng khiến tôi cắt đứt ý nghĩ này.”Cửu Thiên gật đầu, không nói một lời, Cửu Minh cũng không nói chuyện, hai người lặng lẽ đi về phía trước.Lần đi này là mất tròn 3 ngày, trong 3 ngày này, Cửu Minh và Cửu Thiên không nói một câu, cho dù là Tiểu Hắc ở nơi hoang dã lộ ra tay nghề nấu nướng, Cửu Minh cũng chỉ kinh ngạc liếc nhìn, nhưng không nói gì.3 ngày sau, Cửu Minh dẫn Cửu Thiên đến một thành phố nhìn trông lớn gấp đôi thành phố Cửu Long, tên là thành phố Đông Sơn.Nộp phí vào thành, Cửu Minh cuối cùng cũng nói một câu đầu tiên trong mấy ngày này với Cửu Thiên: “Chúng ta bây giờ tới Thuần Thú Trai, lát nữa tôi trả giá, cậu đừng chen lời.”Cửu Thiên đáp ứng một tiếng, đi theo Cửu Minh về phía thành Bắc.Thành phố Đông Sơn rộng lớn, rất là phồn hoa, quán trà quán rượu rất nhiều.Đường xá rộng rãi, buôn bán tấp lập, có những thiếu gia ăn mặc quý phái, những người phụ nữ xinh đẹp ra cửa gọi khách.
CHƯƠNG 149
Tiểu Hắc nhảy qua nhảy lại ở trên người Cửu Thiên, nhìn ra được, khoảng thời gian này ở nhà họ Cửu nó được ăn rất sướng, bụng tròn thêm một vòng.
Cửu Phong mỉm cười nhìn Cửu Thiên và Cửu Minh, nói: “Những cái khác không nói nữa. Cửu Thiên con lần đầu tiên tới học viện Võ Đạo, theo sát Cửu Minh, đừng đi sai đường, bỏ lỡ thời gian báo danh.”
Cửu Thiên gật đầu nói: “Con biết rồi thưa ba.”
Cửu Minh có hơi mất kiên nhẫn nói: “Có thể đi chưa?”
Cửu Phong cười nói: “Đi đi, đi đi. Khi giao thừa nhớ trở về.”
Cuối cùng vỗ hai cái vào vai của Cửu Thiên, Cửu Phong dõi theo Cửu Thiên và Cửu Minh rời đi. Khi đi, Cửu Thiên liếc nhìn về phía Tây Sơn, thấp thoảng, hắn có thể nhìn thấy một bóng người lơ lửng trên không.
Không cần nghi ngờ, đó là sư phụ Ngô Tân của hắn. Cửu Thiên khẽ gật đầu, coi như tạm biệt với Ngô Tân, hắn biết sư phụ có thể nhìn thấy động tác của hắn.
Mà Ngô Tân bay ở trên không lại khẽ mỉm cười, cũng khẽ gật đầu.
Tiểu Hắc ở trên vai Cửu Thiên không ngừng khua bộ vuốt với Cửu Phong, phát ra tiếng gọi, giống như có chút không nỡ rời khỏi thành phố Cửu Long.
Cửu Thiên xoa đầu của Tiểu Hắc nói: “Được rồi, tới học viện, nói không chừng mày có thể ăn được đồ tốt hơn.”
Tiểu Hắc há cái miệng to thè lưỡi l**m mặt của Cửu Thiên, cái lưỡi dính dính khiến mặt của Cửu Thiên đều là nước bọt, Cửu Thiên vội vàng ấn đầu của Tiểu Hắc.
Ánh mắt của Cửu Minh vô tình hay hữu ý cứ dừng ở trên tay của Cửu Thiên.
Sau đó, Cửu Minh lên tiếng: “Đó là nhẫn gia chủ của nhà họ Cửu sao?”
Cửu Thiên gật đầu nói: “Phải.”
Cửu Minh nhìn đi chỗ khác, dường như không muốn nhìn thấy chiếc nhẫn đó nữa.
“Quả nhiên, ông nội vẫn cho cậu chiếc nhẫn.”
Cửu Thiên há miệng, còn chưa lên tiếng, Cửu Minh bèn giơ tay lên nói: “Không cần nói nữa. Kết quả này tôi đã dự liệu được, cũng biết đây là lựa chọn tốt nhất của gia tộc. Chuyện này không cần nói nữa, cũng khiến tôi cắt đứt ý nghĩ này.”
Cửu Thiên gật đầu, không nói một lời, Cửu Minh cũng không nói chuyện, hai người lặng lẽ đi về phía trước.
Lần đi này là mất tròn 3 ngày, trong 3 ngày này, Cửu Minh và Cửu Thiên không nói một câu, cho dù là Tiểu Hắc ở nơi hoang dã lộ ra tay nghề nấu nướng, Cửu Minh cũng chỉ kinh ngạc liếc nhìn, nhưng không nói gì.
3 ngày sau, Cửu Minh dẫn Cửu Thiên đến một thành phố nhìn trông lớn gấp đôi thành phố Cửu Long, tên là thành phố Đông Sơn.
Nộp phí vào thành, Cửu Minh cuối cùng cũng nói một câu đầu tiên trong mấy ngày này với Cửu Thiên: “Chúng ta bây giờ tới Thuần Thú Trai, lát nữa tôi trả giá, cậu đừng chen lời.”
Cửu Thiên đáp ứng một tiếng, đi theo Cửu Minh về phía thành Bắc.
Thành phố Đông Sơn rộng lớn, rất là phồn hoa, quán trà quán rượu rất nhiều.
Đường xá rộng rãi, buôn bán tấp lập, có những thiếu gia ăn mặc quý phái, những người phụ nữ xinh đẹp ra cửa gọi khách.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 149Tiểu Hắc nhảy qua nhảy lại ở trên người Cửu Thiên, nhìn ra được, khoảng thời gian này ở nhà họ Cửu nó được ăn rất sướng, bụng tròn thêm một vòng.Cửu Phong mỉm cười nhìn Cửu Thiên và Cửu Minh, nói: “Những cái khác không nói nữa. Cửu Thiên con lần đầu tiên tới học viện Võ Đạo, theo sát Cửu Minh, đừng đi sai đường, bỏ lỡ thời gian báo danh.”Cửu Thiên gật đầu nói: “Con biết rồi thưa ba.”Cửu Minh có hơi mất kiên nhẫn nói: “Có thể đi chưa?”Cửu Phong cười nói: “Đi đi, đi đi. Khi giao thừa nhớ trở về.”Cuối cùng vỗ hai cái vào vai của Cửu Thiên, Cửu Phong dõi theo Cửu Thiên và Cửu Minh rời đi. Khi đi, Cửu Thiên liếc nhìn về phía Tây Sơn, thấp thoảng, hắn có thể nhìn thấy một bóng người lơ lửng trên không.Không cần nghi ngờ, đó là sư phụ Ngô Tân của hắn. Cửu Thiên khẽ gật đầu, coi như tạm biệt với Ngô Tân, hắn biết sư phụ có thể nhìn thấy động tác của hắn.Mà Ngô Tân bay ở trên không lại khẽ mỉm cười, cũng khẽ gật đầu.Tiểu Hắc ở trên vai Cửu Thiên không ngừng khua bộ vuốt với Cửu Phong, phát ra tiếng gọi, giống như có chút không nỡ rời khỏi thành phố Cửu Long.Cửu Thiên xoa đầu của Tiểu Hắc nói: “Được rồi, tới học viện, nói không chừng mày có thể ăn được đồ tốt hơn.”Tiểu Hắc há cái miệng to thè lưỡi l**m mặt của Cửu Thiên, cái lưỡi dính dính khiến mặt của Cửu Thiên đều là nước bọt, Cửu Thiên vội vàng ấn đầu của Tiểu Hắc.Ánh mắt của Cửu Minh vô tình hay hữu ý cứ dừng ở trên tay của Cửu Thiên.Sau đó, Cửu Minh lên tiếng: “Đó là nhẫn gia chủ của nhà họ Cửu sao?”Cửu Thiên gật đầu nói: “Phải.”Cửu Minh nhìn đi chỗ khác, dường như không muốn nhìn thấy chiếc nhẫn đó nữa.“Quả nhiên, ông nội vẫn cho cậu chiếc nhẫn.”Cửu Thiên há miệng, còn chưa lên tiếng, Cửu Minh bèn giơ tay lên nói: “Không cần nói nữa. Kết quả này tôi đã dự liệu được, cũng biết đây là lựa chọn tốt nhất của gia tộc. Chuyện này không cần nói nữa, cũng khiến tôi cắt đứt ý nghĩ này.”Cửu Thiên gật đầu, không nói một lời, Cửu Minh cũng không nói chuyện, hai người lặng lẽ đi về phía trước.Lần đi này là mất tròn 3 ngày, trong 3 ngày này, Cửu Minh và Cửu Thiên không nói một câu, cho dù là Tiểu Hắc ở nơi hoang dã lộ ra tay nghề nấu nướng, Cửu Minh cũng chỉ kinh ngạc liếc nhìn, nhưng không nói gì.3 ngày sau, Cửu Minh dẫn Cửu Thiên đến một thành phố nhìn trông lớn gấp đôi thành phố Cửu Long, tên là thành phố Đông Sơn.Nộp phí vào thành, Cửu Minh cuối cùng cũng nói một câu đầu tiên trong mấy ngày này với Cửu Thiên: “Chúng ta bây giờ tới Thuần Thú Trai, lát nữa tôi trả giá, cậu đừng chen lời.”Cửu Thiên đáp ứng một tiếng, đi theo Cửu Minh về phía thành Bắc.Thành phố Đông Sơn rộng lớn, rất là phồn hoa, quán trà quán rượu rất nhiều.Đường xá rộng rãi, buôn bán tấp lập, có những thiếu gia ăn mặc quý phái, những người phụ nữ xinh đẹp ra cửa gọi khách.