Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 175
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 175Nhất Thanh thở dài một tiếng: “Đó cũng là sự thật. Tất cả cứ tùy duyên đi.”Viện trưởng khẽ cười mấy tiếng, sau đó nói: “Nhìn tên tiểu tử này tôi cũng có ý muốn nhận đồ đệ.”Cửu đại sư tôn đồng thời nhìn về phía viện trưởng, trong mắt mang theo sự kinh ngạc.Viện trưởng giơ tay lên nói: “Nhưng mấy người cứ yên tâm, tôi sẽ không giành với mấy người. Nhưng đợi lát nữa tên tiểu tử này, cho dù vào phân viện nào của mấy người, tốt nhất mấy người cũng phải nghe ngóng một chút, làm sao cậu ta có thể luyện ra được canh kình đặc biệt như thế này. Nếu như có khả năng sao chép, truyền thụ, thì phải lập tức đưa cậu ta đến chỗ tôi, tôi nói chuyện với cậu ta.”Cửu đại sư tôn cùng nhau gật đầu.….Bên dưới, Cửu Minh quay đầu mỉm cười nhìn Tiền Lưu nói: “Ngại quá, sau này chân của tôi phải do anh rửa rồi. Nhân tiện nói cho anh biết, chân của tôi khá thối, anh hãy chuẩn bị tâm lý trước đi.”Mặt Tiền Lưu hết đỏ lại xanh, bị nghẹn đến mức không nói gì được.Mà Thủy Lãnh Hàn ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên ở bên trên, ánh mắt như dao, bên trong mang theo sát khí.Nghe thấy lời nói chế giễu của Cửu Minh, mặc dù không phải nói hắn ta, nhưng Thủy Lãnh Hàn cũng cảm thấy mất mặt. Quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, những tiếng thảo luận của những người khác khiến vẻ mặt Thủy Lãnh Hàn càng thêm khó coi. Lúc nói chuyện quá ngạo mạn, lúc bị vả mặt cũng càng đau hơn.Lạnh lùng hừ một tiếng, Thủy Lãnh Hàn vung tay áo bỏ đi. Tất cả mọi người đều nhường đường, để Thủy Lãnh Hàn rời đi.Tiền Lưu cũng muốn đi, hôm nay xem như hắn ta đã phải cởi truồng để nhảy nhót, đi một vòng vô cùng mất mặt.Nhưng lý trí nói với hắn ta, hôm nay nếu như hắn ta thật sự rời đi, sau này gặp lại Cửu Minh, sợ rằng hắn ta muốn trốn, cũng không thể trốn được việc đi rửa chân cho Cửu Minh. Tiền Lưu vốn đã xem thường Cửu Minh, cả một năm đều lấy Cửu Minh ra để mua vui, rõ ràng bị Cửu Minh chế nhạo như vậy. Tiền Lưu cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này.Mắt cũng mang theo ánh sáng đỏ, Tiền Lưu nói: “Cửu Minh, cậu đừng đắc ý. Có bản lĩnh thì cược thêm một ván nữa.”Cửu Minh khoanh tay trước ngực nói: “Anh còn muốn cược như thế nào.”Tiền Lưu đột nhiên chỉ về phía không trung: “Em trai của tôi vẫn chưa bị loại. Có bản lĩnh, chúng ta cược thêm một ván. Nếu như em trai tôi lại thua cậu ta….”Cửu Minh lấy cớ: “Vậy anh phải cởi truồng chạy một vòng quanh trường học, mỗi ngày đều phải chạy một vòng.”Tiền Lưu gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Được. Nhưng người anh em của cậu thua thì sao.”Cửu Minh hào phóng nói: “Chuyện làm người hầu sẽ được xí xóa.”Tiền Lưu nắm chặt tay, nói: “Được, rùa xanh, cậu cảm thấy như vậy có thể tống cổ tôi đi sao, nếu như cậu thua, quỳ xuống l**m chân cho tôi.”Cửu Minh nheo mắt lại nói: “Vậy tôi không cược nữa. Anh ngoan ngoãn làm người hầu cho tôi một năm đi.”Những người xung quanh đột nhiên ồn ào hét lên.
CHƯƠNG 175
Nhất Thanh thở dài một tiếng: “Đó cũng là sự thật. Tất cả cứ tùy duyên đi.”
Viện trưởng khẽ cười mấy tiếng, sau đó nói: “Nhìn tên tiểu tử này tôi cũng có ý muốn nhận đồ đệ.”
Cửu đại sư tôn đồng thời nhìn về phía viện trưởng, trong mắt mang theo sự kinh ngạc.
Viện trưởng giơ tay lên nói: “Nhưng mấy người cứ yên tâm, tôi sẽ không giành với mấy người. Nhưng đợi lát nữa tên tiểu tử này, cho dù vào phân viện nào của mấy người, tốt nhất mấy người cũng phải nghe ngóng một chút, làm sao cậu ta có thể luyện ra được canh kình đặc biệt như thế này. Nếu như có khả năng sao chép, truyền thụ, thì phải lập tức đưa cậu ta đến chỗ tôi, tôi nói chuyện với cậu ta.”
Cửu đại sư tôn cùng nhau gật đầu.
….
Bên dưới, Cửu Minh quay đầu mỉm cười nhìn Tiền Lưu nói: “Ngại quá, sau này chân của tôi phải do anh rửa rồi. Nhân tiện nói cho anh biết, chân của tôi khá thối, anh hãy chuẩn bị tâm lý trước đi.”
Mặt Tiền Lưu hết đỏ lại xanh, bị nghẹn đến mức không nói gì được.
Mà Thủy Lãnh Hàn ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên ở bên trên, ánh mắt như dao, bên trong mang theo sát khí.
Nghe thấy lời nói chế giễu của Cửu Minh, mặc dù không phải nói hắn ta, nhưng Thủy Lãnh Hàn cũng cảm thấy mất mặt. Quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, những tiếng thảo luận của những người khác khiến vẻ mặt Thủy Lãnh Hàn càng thêm khó coi. Lúc nói chuyện quá ngạo mạn, lúc bị vả mặt cũng càng đau hơn.
Lạnh lùng hừ một tiếng, Thủy Lãnh Hàn vung tay áo bỏ đi. Tất cả mọi người đều nhường đường, để Thủy Lãnh Hàn rời đi.
Tiền Lưu cũng muốn đi, hôm nay xem như hắn ta đã phải cởi truồng để nhảy nhót, đi một vòng vô cùng mất mặt.
Nhưng lý trí nói với hắn ta, hôm nay nếu như hắn ta thật sự rời đi, sau này gặp lại Cửu Minh, sợ rằng hắn ta muốn trốn, cũng không thể trốn được việc đi rửa chân cho Cửu Minh. Tiền Lưu vốn đã xem thường Cửu Minh, cả một năm đều lấy Cửu Minh ra để mua vui, rõ ràng bị Cửu Minh chế nhạo như vậy. Tiền Lưu cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này.
Mắt cũng mang theo ánh sáng đỏ, Tiền Lưu nói: “Cửu Minh, cậu đừng đắc ý. Có bản lĩnh thì cược thêm một ván nữa.”
Cửu Minh khoanh tay trước ngực nói: “Anh còn muốn cược như thế nào.”
Tiền Lưu đột nhiên chỉ về phía không trung: “Em trai của tôi vẫn chưa bị loại. Có bản lĩnh, chúng ta cược thêm một ván. Nếu như em trai tôi lại thua cậu ta….”
Cửu Minh lấy cớ: “Vậy anh phải cởi truồng chạy một vòng quanh trường học, mỗi ngày đều phải chạy một vòng.”
Tiền Lưu gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Được. Nhưng người anh em của cậu thua thì sao.”
Cửu Minh hào phóng nói: “Chuyện làm người hầu sẽ được xí xóa.”
Tiền Lưu nắm chặt tay, nói: “Được, rùa xanh, cậu cảm thấy như vậy có thể tống cổ tôi đi sao, nếu như cậu thua, quỳ xuống l**m chân cho tôi.”
Cửu Minh nheo mắt lại nói: “Vậy tôi không cược nữa. Anh ngoan ngoãn làm người hầu cho tôi một năm đi.”
Những người xung quanh đột nhiên ồn ào hét lên.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 175Nhất Thanh thở dài một tiếng: “Đó cũng là sự thật. Tất cả cứ tùy duyên đi.”Viện trưởng khẽ cười mấy tiếng, sau đó nói: “Nhìn tên tiểu tử này tôi cũng có ý muốn nhận đồ đệ.”Cửu đại sư tôn đồng thời nhìn về phía viện trưởng, trong mắt mang theo sự kinh ngạc.Viện trưởng giơ tay lên nói: “Nhưng mấy người cứ yên tâm, tôi sẽ không giành với mấy người. Nhưng đợi lát nữa tên tiểu tử này, cho dù vào phân viện nào của mấy người, tốt nhất mấy người cũng phải nghe ngóng một chút, làm sao cậu ta có thể luyện ra được canh kình đặc biệt như thế này. Nếu như có khả năng sao chép, truyền thụ, thì phải lập tức đưa cậu ta đến chỗ tôi, tôi nói chuyện với cậu ta.”Cửu đại sư tôn cùng nhau gật đầu.….Bên dưới, Cửu Minh quay đầu mỉm cười nhìn Tiền Lưu nói: “Ngại quá, sau này chân của tôi phải do anh rửa rồi. Nhân tiện nói cho anh biết, chân của tôi khá thối, anh hãy chuẩn bị tâm lý trước đi.”Mặt Tiền Lưu hết đỏ lại xanh, bị nghẹn đến mức không nói gì được.Mà Thủy Lãnh Hàn ở bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên ở bên trên, ánh mắt như dao, bên trong mang theo sát khí.Nghe thấy lời nói chế giễu của Cửu Minh, mặc dù không phải nói hắn ta, nhưng Thủy Lãnh Hàn cũng cảm thấy mất mặt. Quay đầu nhìn bốn phía xung quanh, những tiếng thảo luận của những người khác khiến vẻ mặt Thủy Lãnh Hàn càng thêm khó coi. Lúc nói chuyện quá ngạo mạn, lúc bị vả mặt cũng càng đau hơn.Lạnh lùng hừ một tiếng, Thủy Lãnh Hàn vung tay áo bỏ đi. Tất cả mọi người đều nhường đường, để Thủy Lãnh Hàn rời đi.Tiền Lưu cũng muốn đi, hôm nay xem như hắn ta đã phải cởi truồng để nhảy nhót, đi một vòng vô cùng mất mặt.Nhưng lý trí nói với hắn ta, hôm nay nếu như hắn ta thật sự rời đi, sau này gặp lại Cửu Minh, sợ rằng hắn ta muốn trốn, cũng không thể trốn được việc đi rửa chân cho Cửu Minh. Tiền Lưu vốn đã xem thường Cửu Minh, cả một năm đều lấy Cửu Minh ra để mua vui, rõ ràng bị Cửu Minh chế nhạo như vậy. Tiền Lưu cảm thấy không thể nuốt trôi cục tức này.Mắt cũng mang theo ánh sáng đỏ, Tiền Lưu nói: “Cửu Minh, cậu đừng đắc ý. Có bản lĩnh thì cược thêm một ván nữa.”Cửu Minh khoanh tay trước ngực nói: “Anh còn muốn cược như thế nào.”Tiền Lưu đột nhiên chỉ về phía không trung: “Em trai của tôi vẫn chưa bị loại. Có bản lĩnh, chúng ta cược thêm một ván. Nếu như em trai tôi lại thua cậu ta….”Cửu Minh lấy cớ: “Vậy anh phải cởi truồng chạy một vòng quanh trường học, mỗi ngày đều phải chạy một vòng.”Tiền Lưu gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Được. Nhưng người anh em của cậu thua thì sao.”Cửu Minh hào phóng nói: “Chuyện làm người hầu sẽ được xí xóa.”Tiền Lưu nắm chặt tay, nói: “Được, rùa xanh, cậu cảm thấy như vậy có thể tống cổ tôi đi sao, nếu như cậu thua, quỳ xuống l**m chân cho tôi.”Cửu Minh nheo mắt lại nói: “Vậy tôi không cược nữa. Anh ngoan ngoãn làm người hầu cho tôi một năm đi.”Những người xung quanh đột nhiên ồn ào hét lên.