Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 197
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 197Sở Trực đi về phía trước, trát ổn mã bộ, tay trái hướng lên trời, tay phải hư án, ở bên cạnh Cửu Thiên chậm rãi thủ thế.Hàn Liên cũng ra khỏi cửa từ lúc nào, ngồi xổm trước cửa, nói: “Cửu Thiên sư đệ. Kiếm pháp của Sở Trực sư huynh rất cao, cùng với nhị sư huynh Sở Chính được gọi là đao kiếm song hùng, bên dưới ngoại canh cảnh không có đối thủ. Mặc dù cũng bình thường, nhưng đệ cũng phải chăm chỉ học. Đợi đệ học thành rồi, sư huynh cũng dạy đệ hai chiêu tản thủ, bảo đảm đệ thỏa thích thể hiện, chơi đùa nhân gian.”Mắt Cửu Thiên sáng lên, tự động bỏ qua lời nói phía sau của Hàn Liên.Dưới cảnh giới ngoại canh không có đối đủ?Vậy hắn phải xem một cách cẩn thận.Sở Trực khẽ cười, vẫy tay về phía Hàn Liên. Trên người lóe lên chút canh kình, giây tiếp theo, Hàn Liên nhảy dựng lên giống như chim sợ cành cong.Răng rắc một tiếng vang lên, mặt đất dưới chân Hàn Liên xuất hiện một đường kiếm khí hẹp và dài.Sở Trực lại xoay tay, Hàn Liên vừa kêu lên haha, vừa lùi về sau hai bước.Cửu Thiên nheo mắt lại để nhìn cho rõ, láng máng có thể nhìn thấy canh kình mà Sở Trực sư huynh phóng ra.Nhưng Sở Trực sư huynh không có thực lực của ngoại canh giới. Anh ta như này là đã làm được canh kình khống chế cánh tay như một mệnh lệnh, lập tức phóng ra ngoài.Cổ tay của Sở Trực liên tục lật và xoay, hai chân cũng khẽ di chuyển.Hàn Liên bị từng đường canh kình vô hình làm cho nhảy lên nhảy xuống, tiếp tục vung quyền ra tay, canh kình bao phủ lên người, nhưng vẫn bị khí vô hình ngăn lại. Quần áo trên người rất nhanh đã bị khoét thành nhiều lỗ.Hàn Liên hét lên: “Tam sư huynh, đệ sai rồi. Hừ, hừ, đệ không có nhiều quần áo để thay đâu, còn không dừng lại, đệ sẽ giành quần áo của huynh để mặc đó.”Cuối cùng Sở Trực cũng dừng lại, quay đầu nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, nhìn rõ chưa?”Cửu Thiên biết được một chút, gật đầu: “Hiểu một chút.”Sở Trực nói: “Bộ kiếm pháp này quan trọng ý cảnh, chiêu thức cũng khá tốt. Tấn công phòng thủ nhất thể. Đệ đi về phía trước để xem kỹ hơn.”Cửu Thiên nghe thấy vậy thì đi về phía trước, lúc hắn nhìn thấy phía bên dưới chân của Hàn Liên, lập tức sững sờ.Bên trên mặt đất là một hình bát quái âm dương rõ nét, rõ ràng hắn nhìn thấy lúc Sở Trực sư huynh dùng chiêu chỉ tùy tiện vung tay, nhưng tại sao lại xuất hiện kết quả như thế này.Hàn Liên nhìn lỗ thủng trên quần áo của mình, khóc không ra nước mắt.Cửu Thiên đột nhiên nhớ đến điều gì đó, vội vàng quay lại, nhìn bên dưới chân Sở Trực sư huynh.Quả nhiên cũng là một hình bát quái âm dương.“Kiếm pháp hay.”Cửu Thiên nói.Sở Trực khẽ cười nói: “Cũng chỉ có một chút sở trường như vậy thôi. Cửu Thiên sư đệ, đệ có thể thử học xem, bộ kiếm pháp này đến ngoại canh cảnh, uy lực sẽ nâng lên rất nhiều, cũng rất tốt.”
CHƯƠNG 197
Sở Trực đi về phía trước, trát ổn mã bộ, tay trái hướng lên trời, tay phải hư án, ở bên cạnh Cửu Thiên chậm rãi thủ thế.
Hàn Liên cũng ra khỏi cửa từ lúc nào, ngồi xổm trước cửa, nói: “Cửu Thiên sư đệ. Kiếm pháp của Sở Trực sư huynh rất cao, cùng với nhị sư huynh Sở Chính được gọi là đao kiếm song hùng, bên dưới ngoại canh cảnh không có đối thủ. Mặc dù cũng bình thường, nhưng đệ cũng phải chăm chỉ học. Đợi đệ học thành rồi, sư huynh cũng dạy đệ hai chiêu tản thủ, bảo đảm đệ thỏa thích thể hiện, chơi đùa nhân gian.”
Mắt Cửu Thiên sáng lên, tự động bỏ qua lời nói phía sau của Hàn Liên.
Dưới cảnh giới ngoại canh không có đối đủ?
Vậy hắn phải xem một cách cẩn thận.
Sở Trực khẽ cười, vẫy tay về phía Hàn Liên. Trên người lóe lên chút canh kình, giây tiếp theo, Hàn Liên nhảy dựng lên giống như chim sợ cành cong.
Răng rắc một tiếng vang lên, mặt đất dưới chân Hàn Liên xuất hiện một đường kiếm khí hẹp và dài.
Sở Trực lại xoay tay, Hàn Liên vừa kêu lên haha, vừa lùi về sau hai bước.
Cửu Thiên nheo mắt lại để nhìn cho rõ, láng máng có thể nhìn thấy canh kình mà Sở Trực sư huynh phóng ra.
Nhưng Sở Trực sư huynh không có thực lực của ngoại canh giới. Anh ta như này là đã làm được canh kình khống chế cánh tay như một mệnh lệnh, lập tức phóng ra ngoài.
Cổ tay của Sở Trực liên tục lật và xoay, hai chân cũng khẽ di chuyển.
Hàn Liên bị từng đường canh kình vô hình làm cho nhảy lên nhảy xuống, tiếp tục vung quyền ra tay, canh kình bao phủ lên người, nhưng vẫn bị khí vô hình ngăn lại. Quần áo trên người rất nhanh đã bị khoét thành nhiều lỗ.
Hàn Liên hét lên: “Tam sư huynh, đệ sai rồi. Hừ, hừ, đệ không có nhiều quần áo để thay đâu, còn không dừng lại, đệ sẽ giành quần áo của huynh để mặc đó.”
Cuối cùng Sở Trực cũng dừng lại, quay đầu nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, nhìn rõ chưa?”
Cửu Thiên biết được một chút, gật đầu: “Hiểu một chút.”
Sở Trực nói: “Bộ kiếm pháp này quan trọng ý cảnh, chiêu thức cũng khá tốt. Tấn công phòng thủ nhất thể. Đệ đi về phía trước để xem kỹ hơn.”
Cửu Thiên nghe thấy vậy thì đi về phía trước, lúc hắn nhìn thấy phía bên dưới chân của Hàn Liên, lập tức sững sờ.
Bên trên mặt đất là một hình bát quái âm dương rõ nét, rõ ràng hắn nhìn thấy lúc Sở Trực sư huynh dùng chiêu chỉ tùy tiện vung tay, nhưng tại sao lại xuất hiện kết quả như thế này.
Hàn Liên nhìn lỗ thủng trên quần áo của mình, khóc không ra nước mắt.
Cửu Thiên đột nhiên nhớ đến điều gì đó, vội vàng quay lại, nhìn bên dưới chân Sở Trực sư huynh.
Quả nhiên cũng là một hình bát quái âm dương.
“Kiếm pháp hay.”
Cửu Thiên nói.
Sở Trực khẽ cười nói: “Cũng chỉ có một chút sở trường như vậy thôi. Cửu Thiên sư đệ, đệ có thể thử học xem, bộ kiếm pháp này đến ngoại canh cảnh, uy lực sẽ nâng lên rất nhiều, cũng rất tốt.”
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 197Sở Trực đi về phía trước, trát ổn mã bộ, tay trái hướng lên trời, tay phải hư án, ở bên cạnh Cửu Thiên chậm rãi thủ thế.Hàn Liên cũng ra khỏi cửa từ lúc nào, ngồi xổm trước cửa, nói: “Cửu Thiên sư đệ. Kiếm pháp của Sở Trực sư huynh rất cao, cùng với nhị sư huynh Sở Chính được gọi là đao kiếm song hùng, bên dưới ngoại canh cảnh không có đối thủ. Mặc dù cũng bình thường, nhưng đệ cũng phải chăm chỉ học. Đợi đệ học thành rồi, sư huynh cũng dạy đệ hai chiêu tản thủ, bảo đảm đệ thỏa thích thể hiện, chơi đùa nhân gian.”Mắt Cửu Thiên sáng lên, tự động bỏ qua lời nói phía sau của Hàn Liên.Dưới cảnh giới ngoại canh không có đối đủ?Vậy hắn phải xem một cách cẩn thận.Sở Trực khẽ cười, vẫy tay về phía Hàn Liên. Trên người lóe lên chút canh kình, giây tiếp theo, Hàn Liên nhảy dựng lên giống như chim sợ cành cong.Răng rắc một tiếng vang lên, mặt đất dưới chân Hàn Liên xuất hiện một đường kiếm khí hẹp và dài.Sở Trực lại xoay tay, Hàn Liên vừa kêu lên haha, vừa lùi về sau hai bước.Cửu Thiên nheo mắt lại để nhìn cho rõ, láng máng có thể nhìn thấy canh kình mà Sở Trực sư huynh phóng ra.Nhưng Sở Trực sư huynh không có thực lực của ngoại canh giới. Anh ta như này là đã làm được canh kình khống chế cánh tay như một mệnh lệnh, lập tức phóng ra ngoài.Cổ tay của Sở Trực liên tục lật và xoay, hai chân cũng khẽ di chuyển.Hàn Liên bị từng đường canh kình vô hình làm cho nhảy lên nhảy xuống, tiếp tục vung quyền ra tay, canh kình bao phủ lên người, nhưng vẫn bị khí vô hình ngăn lại. Quần áo trên người rất nhanh đã bị khoét thành nhiều lỗ.Hàn Liên hét lên: “Tam sư huynh, đệ sai rồi. Hừ, hừ, đệ không có nhiều quần áo để thay đâu, còn không dừng lại, đệ sẽ giành quần áo của huynh để mặc đó.”Cuối cùng Sở Trực cũng dừng lại, quay đầu nói với Cửu Thiên: “Cửu Thiên sư đệ, nhìn rõ chưa?”Cửu Thiên biết được một chút, gật đầu: “Hiểu một chút.”Sở Trực nói: “Bộ kiếm pháp này quan trọng ý cảnh, chiêu thức cũng khá tốt. Tấn công phòng thủ nhất thể. Đệ đi về phía trước để xem kỹ hơn.”Cửu Thiên nghe thấy vậy thì đi về phía trước, lúc hắn nhìn thấy phía bên dưới chân của Hàn Liên, lập tức sững sờ.Bên trên mặt đất là một hình bát quái âm dương rõ nét, rõ ràng hắn nhìn thấy lúc Sở Trực sư huynh dùng chiêu chỉ tùy tiện vung tay, nhưng tại sao lại xuất hiện kết quả như thế này.Hàn Liên nhìn lỗ thủng trên quần áo của mình, khóc không ra nước mắt.Cửu Thiên đột nhiên nhớ đến điều gì đó, vội vàng quay lại, nhìn bên dưới chân Sở Trực sư huynh.Quả nhiên cũng là một hình bát quái âm dương.“Kiếm pháp hay.”Cửu Thiên nói.Sở Trực khẽ cười nói: “Cũng chỉ có một chút sở trường như vậy thôi. Cửu Thiên sư đệ, đệ có thể thử học xem, bộ kiếm pháp này đến ngoại canh cảnh, uy lực sẽ nâng lên rất nhiều, cũng rất tốt.”