Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 203
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 203Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức chút nữa cho thức ăn vào lỗ mũi chưa?Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức, khi mọi người đi ngủ thì hắn luyện kiếm suốt đêm chưa?Dần dần, đám Hàn Liên bắt đầu gọi Cửu Thiên là sư đệ nghiện võ.Cửu Thiên không nói gì, hắn đã nghe những cách xưng hô còn khó nghe hơn suốt mấy chục năm rồi. Muốn gọi gì thì gọi đi.Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, Cửu Thiên vẫn không chịu buông sách xuống.Bọn Hàn Liên đã thử mấy lần hòng khiến Cửu Thiên phải dời tầm mắt.Nhưng dù họ có làm gì đều không thể quấy rầy Cửu Thiên. Thậm chí họ muốn lén trộm sách vào ban đêm cũng không được.Cửu Thiên đã sớm xem việc tu luyện của mình là giấc ngủ, hắn luôn ôm chặt quyển sách, sao để bọn họ trộm đi được.Nhất Thanh sư tôn nhìn Cửu Thiên rồi cười: “Sau lần tu luyện này, e rằng Cửu Thiên sư đệ của các con sẽ đuổi kịp cảnh giới của các con đó.”Hàn Liên la lên tại chỗ: “Sư tôn, người đang đùa gì vậy. Con đã phải tu luyện hơn một năm đó, Cửu Thiên sư đệ chỉ cần tu 2 tháng đã đuổi kịp con rồi? Người cho nó ăn tiên đan thì có.”Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Làm gì có tiên đơn. Nếu có thì ta đã tự ăn rồi. Còn về phải hay không phải, cứ đợi Cửu Thiên tu luyện xong thì chúng ta sẽ biết ngay thôi.Bọn Hàn Liên nhìn Cửu Thiên, họ bắt đầu mong tới ngày đợt tu luyện kết thúc rồi.Một quyển võ kỹ cấp thấp của loài người mà lợi hại thế sao?Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại 3 tháng trôi qua.Gió vẫn thôi, mây vẫn bay.Tay trái của Cửu Thiên đang không ngừng lật, hắn vẫn đang nghiên cứu kỹ lưỡng “Kiếm pháp cơ bản.”Trong lòng trống rỗng, không bạn không tôi, chỉ có kiếm pháp mới khiến lòng hắn biến đổi.Bên ngoài, Hàn Liên sư huynh đang rượt theo Tiểu Hắc. Hình như Tiểu Hắc lại trộm thứ gì đó của Hàn Liên sư huynh rồi. Hàn Liên sư huynh tức giận, vừa chạy vừa hét: “Đứng lại đó. Đừng có ép anh hầm chú mày.”Tiểu Hắc như tia chớp đen, tốc độ nhanh tới kỳ lạ.Có thể là vì nó đã ăn Tử Hoả Phần Thiên Tước, cũng có thể vì Chu Quả Nhân Sâm. Dù sao Tiểu Hắc đang trưởng thành cực nhanh.Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nó đã to như một con chó sói, không thể tựa lên vai Dương Thiên nữa rồi.Da trên người cũng trở nên đen và cứng như sắt. Một quãng thời gian trước, Sở Trực sư huynh dẫn Tiểu Hắc lên núi một chuyến. Sau khi quay về, Sở Trực sư huynh đã hết lời ca ngợi Tiểu Hắc, nói rằng khả năng bắt thú rừng của Tiểu Hắc xuất sắc tới mức nghịch thiên. Chỉ cần nó gầm lên một tiếng, vài con dã thú cấp thấp liền rùng mình mà ngã lăn ra đất luôn.Hôm đó cũng là ngày Sở Trực sư huynh thu hoạch được nhiều nhất, mọi người đã đánh chén một bừa thịnh soạn.Nhất Thanh sư tôn cũng dành ra vài ngày để chỉ điểm Tiểu Hắc.
CHƯƠNG 203
Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức chút nữa cho thức ăn vào lỗ mũi chưa?
Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức, khi mọi người đi ngủ thì hắn luyện kiếm suốt đêm chưa?
Dần dần, đám Hàn Liên bắt đầu gọi Cửu Thiên là sư đệ nghiện võ.
Cửu Thiên không nói gì, hắn đã nghe những cách xưng hô còn khó nghe hơn suốt mấy chục năm rồi. Muốn gọi gì thì gọi đi.
Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, Cửu Thiên vẫn không chịu buông sách xuống.
Bọn Hàn Liên đã thử mấy lần hòng khiến Cửu Thiên phải dời tầm mắt.
Nhưng dù họ có làm gì đều không thể quấy rầy Cửu Thiên. Thậm chí họ muốn lén trộm sách vào ban đêm cũng không được.
Cửu Thiên đã sớm xem việc tu luyện của mình là giấc ngủ, hắn luôn ôm chặt quyển sách, sao để bọn họ trộm đi được.
Nhất Thanh sư tôn nhìn Cửu Thiên rồi cười: “Sau lần tu luyện này, e rằng Cửu Thiên sư đệ của các con sẽ đuổi kịp cảnh giới của các con đó.”
Hàn Liên la lên tại chỗ: “Sư tôn, người đang đùa gì vậy. Con đã phải tu luyện hơn một năm đó, Cửu Thiên sư đệ chỉ cần tu 2 tháng đã đuổi kịp con rồi? Người cho nó ăn tiên đan thì có.”
Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Làm gì có tiên đơn. Nếu có thì ta đã tự ăn rồi. Còn về phải hay không phải, cứ đợi Cửu Thiên tu luyện xong thì chúng ta sẽ biết ngay thôi.
Bọn Hàn Liên nhìn Cửu Thiên, họ bắt đầu mong tới ngày đợt tu luyện kết thúc rồi.
Một quyển võ kỹ cấp thấp của loài người mà lợi hại thế sao?
Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại 3 tháng trôi qua.
Gió vẫn thôi, mây vẫn bay.
Tay trái của Cửu Thiên đang không ngừng lật, hắn vẫn đang nghiên cứu kỹ lưỡng “Kiếm pháp cơ bản.”
Trong lòng trống rỗng, không bạn không tôi, chỉ có kiếm pháp mới khiến lòng hắn biến đổi.
Bên ngoài, Hàn Liên sư huynh đang rượt theo Tiểu Hắc. Hình như Tiểu Hắc lại trộm thứ gì đó của Hàn Liên sư huynh rồi. Hàn Liên sư huynh tức giận, vừa chạy vừa hét: “Đứng lại đó. Đừng có ép anh hầm chú mày.”
Tiểu Hắc như tia chớp đen, tốc độ nhanh tới kỳ lạ.
Có thể là vì nó đã ăn Tử Hoả Phần Thiên Tước, cũng có thể vì Chu Quả Nhân Sâm. Dù sao Tiểu Hắc đang trưởng thành cực nhanh.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nó đã to như một con chó sói, không thể tựa lên vai Dương Thiên nữa rồi.
Da trên người cũng trở nên đen và cứng như sắt. Một quãng thời gian trước, Sở Trực sư huynh dẫn Tiểu Hắc lên núi một chuyến. Sau khi quay về, Sở Trực sư huynh đã hết lời ca ngợi Tiểu Hắc, nói rằng khả năng bắt thú rừng của Tiểu Hắc xuất sắc tới mức nghịch thiên. Chỉ cần nó gầm lên một tiếng, vài con dã thú cấp thấp liền rùng mình mà ngã lăn ra đất luôn.
Hôm đó cũng là ngày Sở Trực sư huynh thu hoạch được nhiều nhất, mọi người đã đánh chén một bừa thịnh soạn.
Nhất Thanh sư tôn cũng dành ra vài ngày để chỉ điểm Tiểu Hắc.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… CHƯƠNG 203Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức chút nữa cho thức ăn vào lỗ mũi chưa?Bạn đã gặp người nào giả vờ tới mức, khi mọi người đi ngủ thì hắn luyện kiếm suốt đêm chưa?Dần dần, đám Hàn Liên bắt đầu gọi Cửu Thiên là sư đệ nghiện võ.Cửu Thiên không nói gì, hắn đã nghe những cách xưng hô còn khó nghe hơn suốt mấy chục năm rồi. Muốn gọi gì thì gọi đi.Chớp mắt đã hai tháng trôi qua, Cửu Thiên vẫn không chịu buông sách xuống.Bọn Hàn Liên đã thử mấy lần hòng khiến Cửu Thiên phải dời tầm mắt.Nhưng dù họ có làm gì đều không thể quấy rầy Cửu Thiên. Thậm chí họ muốn lén trộm sách vào ban đêm cũng không được.Cửu Thiên đã sớm xem việc tu luyện của mình là giấc ngủ, hắn luôn ôm chặt quyển sách, sao để bọn họ trộm đi được.Nhất Thanh sư tôn nhìn Cửu Thiên rồi cười: “Sau lần tu luyện này, e rằng Cửu Thiên sư đệ của các con sẽ đuổi kịp cảnh giới của các con đó.”Hàn Liên la lên tại chỗ: “Sư tôn, người đang đùa gì vậy. Con đã phải tu luyện hơn một năm đó, Cửu Thiên sư đệ chỉ cần tu 2 tháng đã đuổi kịp con rồi? Người cho nó ăn tiên đan thì có.”Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Làm gì có tiên đơn. Nếu có thì ta đã tự ăn rồi. Còn về phải hay không phải, cứ đợi Cửu Thiên tu luyện xong thì chúng ta sẽ biết ngay thôi.Bọn Hàn Liên nhìn Cửu Thiên, họ bắt đầu mong tới ngày đợt tu luyện kết thúc rồi.Một quyển võ kỹ cấp thấp của loài người mà lợi hại thế sao?Thời gian thấm thoát thoi đưa, lại 3 tháng trôi qua.Gió vẫn thôi, mây vẫn bay.Tay trái của Cửu Thiên đang không ngừng lật, hắn vẫn đang nghiên cứu kỹ lưỡng “Kiếm pháp cơ bản.”Trong lòng trống rỗng, không bạn không tôi, chỉ có kiếm pháp mới khiến lòng hắn biến đổi.Bên ngoài, Hàn Liên sư huynh đang rượt theo Tiểu Hắc. Hình như Tiểu Hắc lại trộm thứ gì đó của Hàn Liên sư huynh rồi. Hàn Liên sư huynh tức giận, vừa chạy vừa hét: “Đứng lại đó. Đừng có ép anh hầm chú mày.”Tiểu Hắc như tia chớp đen, tốc độ nhanh tới kỳ lạ.Có thể là vì nó đã ăn Tử Hoả Phần Thiên Tước, cũng có thể vì Chu Quả Nhân Sâm. Dù sao Tiểu Hắc đang trưởng thành cực nhanh.Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, nó đã to như một con chó sói, không thể tựa lên vai Dương Thiên nữa rồi.Da trên người cũng trở nên đen và cứng như sắt. Một quãng thời gian trước, Sở Trực sư huynh dẫn Tiểu Hắc lên núi một chuyến. Sau khi quay về, Sở Trực sư huynh đã hết lời ca ngợi Tiểu Hắc, nói rằng khả năng bắt thú rừng của Tiểu Hắc xuất sắc tới mức nghịch thiên. Chỉ cần nó gầm lên một tiếng, vài con dã thú cấp thấp liền rùng mình mà ngã lăn ra đất luôn.Hôm đó cũng là ngày Sở Trực sư huynh thu hoạch được nhiều nhất, mọi người đã đánh chén một bừa thịnh soạn.Nhất Thanh sư tôn cũng dành ra vài ngày để chỉ điểm Tiểu Hắc.