Thành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một…
Chương 212
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 212Chẳng lẽ, đệ tử mới thu nhận năm nay đã tệ tới mức này rồi.Keng!Một âm thanh lanh lảnh vang lên, ngay sau đó, sắc mặt Dịch Thanh bỗng trở nên ngưng trọng.Lực mạnh quá!Một đường chém thẳng này của Cửu Thiên đã khiến Dịch Thanh lún sâu xuống một tấc. Lòng bàn chân hắn ta chìm sâu trong đất. suýt chút nữa, Dịch Thanh đã không cầm nổi thanh trường kiếm trong tay rồi.Sao có thể, sao sức lực của một tên võ giả tam trọng lại có thể mạnh hơn hắn ta.Cửu Thiên không chút biểu cảm tiếp tục vung kiếm lên, vẫn là một đường chém thẳng.Lần này, Dịch Thanh không ngu ngốc đỡ kiếm nữa, hắn ta xoay người đâm một kiếm, canh kình toàn thân bao trùm lấy thân kiếm.Nhưng kiếm mới đi được một nửa thì bị trọng kiếm của Cửu Thiên chắn ngang.Đổi chiêu giữa chừng, lập tức loại bỏ đòn tấn công của đối thủ. Cửu Thiên lại bình tĩnh vung lên một kiếm.Khuôn mặt Dịch Thanh lập tức đỏ bừng, kiếm vừa nãy của Cửu Thiên đâm vào kẽ hở của hắn ta. Hắn ta như âm vào không khí, cảm giác vô lực khiến hắn ta không thể đứng vững.Thấy Cửu Thiên lại chém tới, Dịch Thanh chọn cách né tránh.Thân pháp như liễu rũ bay bay, mang theo một bóng giả.Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại thấy kiếm của Cửu Thiên tấn công mình, đường chém thẳng lúc đầu đã biến thành quét ngang.Một âm thanh vang lên, trọng kiếm đập vào người Dịch Thanh như tấm cửa lớn.Một cỗ uy lực không mạnh lắm như lại cực kỳ rắn chắc xông thẳng vào bên trong cơ thể hắn ta.Sau đó bùng nổ.Cả người Dịch Thanh chấn động, hắn ta bị trọng kiếm hất bay ba trượng.Cả người vặn vẹo trên không trung, trường kiếm cắm xuống đất, Dịch Thanh quỳ một gối, máu tươi từ khoé miệng trào ra.Mọi người xung quanh đều sững sờ, tình huống này hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của họ.Hàn Liên nhỏ giọng: “Nhị sư huynh, tam sư huynh, đệ không nhìn nhầm đâu nhỉ. Cửu Thiên sư đệ đang đè đầu Dịch Thanh. Rõ ràng chiêu thức của đệ ấy cực kỳ đơn gian nhưng không hiểu sao lại khiến đệ cảm thấy, cảm thấy….có một loại cảm giác không nói thành lời.”Nhị sư huynh gật đầu: “Đúng vậy, chiêu thức của đệ ấy toàn là chém thẳng hoặc quét ngang nhưng lại khiến người khác không thể né tránh. Vừa đầy uy lực, lại mang theo cảm giác áp chế. Hai người có để ý không. Mỗi lần Dịch Thanh định làm gì đó, Cửu Thiên sư đệ liền lập tức biến chiêu. Chiêu thức vô cùng mượt, như thể ban đầu đệ ấy định làm như thế vậy. Kỳ lạ, chẳng lẽ đây là thứ mà Cửu Thiên sư đệ tu luyện được sao.”Hàn Liên bỗng bật cười: “Kệ đi, lát nữa hỏi Cửu Thiên sư đệ là được ấy mà. Cửu Thiên sư đệ, đừng đánh vào ngực nữa, đánh lên mặt, đánh lên mặt ấy!”Hàn Liên lại hét lên, Cửu Thiên quay đầu mỉm cười với Hàn Liên.Những đệ tử khác của Thiên Nhận Viện đều nhìn về phía Dịch Thanh sư huynh. Họ nghi ngờ trước khi tới đây, có phải Dịch Thanh sư huynh đã bị trọng thương hay không. Chứ tại sao lại yếu thế đến vậy.
Chương 212
Chẳng lẽ, đệ tử mới thu nhận năm nay đã tệ tới mức này rồi.
Keng!
Một âm thanh lanh lảnh vang lên, ngay sau đó, sắc mặt Dịch Thanh bỗng trở nên ngưng trọng.
Lực mạnh quá!
Một đường chém thẳng này của Cửu Thiên đã khiến Dịch Thanh lún sâu xuống một tấc. Lòng bàn chân hắn ta chìm sâu trong đất. suýt chút nữa, Dịch Thanh đã không cầm nổi thanh trường kiếm trong tay rồi.
Sao có thể, sao sức lực của một tên võ giả tam trọng lại có thể mạnh hơn hắn ta.
Cửu Thiên không chút biểu cảm tiếp tục vung kiếm lên, vẫn là một đường chém thẳng.
Lần này, Dịch Thanh không ngu ngốc đỡ kiếm nữa, hắn ta xoay người đâm một kiếm, canh kình toàn thân bao trùm lấy thân kiếm.
Nhưng kiếm mới đi được một nửa thì bị trọng kiếm của Cửu Thiên chắn ngang.
Đổi chiêu giữa chừng, lập tức loại bỏ đòn tấn công của đối thủ. Cửu Thiên lại bình tĩnh vung lên một kiếm.
Khuôn mặt Dịch Thanh lập tức đỏ bừng, kiếm vừa nãy của Cửu Thiên đâm vào kẽ hở của hắn ta. Hắn ta như âm vào không khí, cảm giác vô lực khiến hắn ta không thể đứng vững.
Thấy Cửu Thiên lại chém tới, Dịch Thanh chọn cách né tránh.
Thân pháp như liễu rũ bay bay, mang theo một bóng giả.
Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại thấy kiếm của Cửu Thiên tấn công mình, đường chém thẳng lúc đầu đã biến thành quét ngang.
Một âm thanh vang lên, trọng kiếm đập vào người Dịch Thanh như tấm cửa lớn.
Một cỗ uy lực không mạnh lắm như lại cực kỳ rắn chắc xông thẳng vào bên trong cơ thể hắn ta.
Sau đó bùng nổ.
Cả người Dịch Thanh chấn động, hắn ta bị trọng kiếm hất bay ba trượng.
Cả người vặn vẹo trên không trung, trường kiếm cắm xuống đất, Dịch Thanh quỳ một gối, máu tươi từ khoé miệng trào ra.
Mọi người xung quanh đều sững sờ, tình huống này hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của họ.
Hàn Liên nhỏ giọng: “Nhị sư huynh, tam sư huynh, đệ không nhìn nhầm đâu nhỉ. Cửu Thiên sư đệ đang đè đầu Dịch Thanh. Rõ ràng chiêu thức của đệ ấy cực kỳ đơn gian nhưng không hiểu sao lại khiến đệ cảm thấy, cảm thấy….có một loại cảm giác không nói thành lời.”
Nhị sư huynh gật đầu: “Đúng vậy, chiêu thức của đệ ấy toàn là chém thẳng hoặc quét ngang nhưng lại khiến người khác không thể né tránh. Vừa đầy uy lực, lại mang theo cảm giác áp chế. Hai người có để ý không. Mỗi lần Dịch Thanh định làm gì đó, Cửu Thiên sư đệ liền lập tức biến chiêu. Chiêu thức vô cùng mượt, như thể ban đầu đệ ấy định làm như thế vậy. Kỳ lạ, chẳng lẽ đây là thứ mà Cửu Thiên sư đệ tu luyện được sao.”
Hàn Liên bỗng bật cười: “Kệ đi, lát nữa hỏi Cửu Thiên sư đệ là được ấy mà. Cửu Thiên sư đệ, đừng đánh vào ngực nữa, đánh lên mặt, đánh lên mặt ấy!”
Hàn Liên lại hét lên, Cửu Thiên quay đầu mỉm cười với Hàn Liên.
Những đệ tử khác của Thiên Nhận Viện đều nhìn về phía Dịch Thanh sư huynh. Họ nghi ngờ trước khi tới đây, có phải Dịch Thanh sư huynh đã bị trọng thương hay không. Chứ tại sao lại yếu thế đến vậy.
Võ Tôn Đỉnh CấpTác giả: Tư Không TiếuTruyện Đô Thị, Truyện Trọng SinhThành phố Long Cửu, mùa đông lạnh giá, vạn vật đìu hiu. Trong quảng trường rộng lớn, rất nhiều người đang đi lại. Một phiến đá Mặc Thạch cao đến hai trượng đứng sừng sững ở chính giữa, trên Mặc Thạch, hai chữ ‘võ đạo’ cực lớn làm kinh động lòng ngươi. Hôm nay chính là ngày chiêu sinh của học viện võ đạo nước Võ Đỉnh, thanh niên dưới 18 tuổi trong toàn thành phố Long Cửu đều có thể nộp đơn đăng ký, chỉ cần kiểm tra đạt yêu cầu là có thể vào học viện võ đạo tu hành ba năm, trở thành võ giả người người ngưỡng mộ. "Người tiếp theo, Cửu Thiên.” Cùng với tiếng gọi của kiểm tra viên, một thanh niên mười bảy tuổi bước ra khỏi đám đông. Cậu có thân hình gầy guộc, khuôn mặt thanh tú, mặc một bộ võ phục màu trắng, trên ngực có ký hiệu của nhà họ Cửu thành phố Long Cửu. Bước đi chậm rãi, Cửu Thiên đi tới trước Mặc Thạch, bày sẵn tư thế, trong mắt đầy sự kiên định. Thầy giáo của học viện võ đạo đứng bên cạnh khẽ gật đầu, ông ta rất thích ánh mắt của Cửu Thiên, rất có sức mạnh. Một… Chương 212Chẳng lẽ, đệ tử mới thu nhận năm nay đã tệ tới mức này rồi.Keng!Một âm thanh lanh lảnh vang lên, ngay sau đó, sắc mặt Dịch Thanh bỗng trở nên ngưng trọng.Lực mạnh quá!Một đường chém thẳng này của Cửu Thiên đã khiến Dịch Thanh lún sâu xuống một tấc. Lòng bàn chân hắn ta chìm sâu trong đất. suýt chút nữa, Dịch Thanh đã không cầm nổi thanh trường kiếm trong tay rồi.Sao có thể, sao sức lực của một tên võ giả tam trọng lại có thể mạnh hơn hắn ta.Cửu Thiên không chút biểu cảm tiếp tục vung kiếm lên, vẫn là một đường chém thẳng.Lần này, Dịch Thanh không ngu ngốc đỡ kiếm nữa, hắn ta xoay người đâm một kiếm, canh kình toàn thân bao trùm lấy thân kiếm.Nhưng kiếm mới đi được một nửa thì bị trọng kiếm của Cửu Thiên chắn ngang.Đổi chiêu giữa chừng, lập tức loại bỏ đòn tấn công của đối thủ. Cửu Thiên lại bình tĩnh vung lên một kiếm.Khuôn mặt Dịch Thanh lập tức đỏ bừng, kiếm vừa nãy của Cửu Thiên đâm vào kẽ hở của hắn ta. Hắn ta như âm vào không khí, cảm giác vô lực khiến hắn ta không thể đứng vững.Thấy Cửu Thiên lại chém tới, Dịch Thanh chọn cách né tránh.Thân pháp như liễu rũ bay bay, mang theo một bóng giả.Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại thấy kiếm của Cửu Thiên tấn công mình, đường chém thẳng lúc đầu đã biến thành quét ngang.Một âm thanh vang lên, trọng kiếm đập vào người Dịch Thanh như tấm cửa lớn.Một cỗ uy lực không mạnh lắm như lại cực kỳ rắn chắc xông thẳng vào bên trong cơ thể hắn ta.Sau đó bùng nổ.Cả người Dịch Thanh chấn động, hắn ta bị trọng kiếm hất bay ba trượng.Cả người vặn vẹo trên không trung, trường kiếm cắm xuống đất, Dịch Thanh quỳ một gối, máu tươi từ khoé miệng trào ra.Mọi người xung quanh đều sững sờ, tình huống này hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của họ.Hàn Liên nhỏ giọng: “Nhị sư huynh, tam sư huynh, đệ không nhìn nhầm đâu nhỉ. Cửu Thiên sư đệ đang đè đầu Dịch Thanh. Rõ ràng chiêu thức của đệ ấy cực kỳ đơn gian nhưng không hiểu sao lại khiến đệ cảm thấy, cảm thấy….có một loại cảm giác không nói thành lời.”Nhị sư huynh gật đầu: “Đúng vậy, chiêu thức của đệ ấy toàn là chém thẳng hoặc quét ngang nhưng lại khiến người khác không thể né tránh. Vừa đầy uy lực, lại mang theo cảm giác áp chế. Hai người có để ý không. Mỗi lần Dịch Thanh định làm gì đó, Cửu Thiên sư đệ liền lập tức biến chiêu. Chiêu thức vô cùng mượt, như thể ban đầu đệ ấy định làm như thế vậy. Kỳ lạ, chẳng lẽ đây là thứ mà Cửu Thiên sư đệ tu luyện được sao.”Hàn Liên bỗng bật cười: “Kệ đi, lát nữa hỏi Cửu Thiên sư đệ là được ấy mà. Cửu Thiên sư đệ, đừng đánh vào ngực nữa, đánh lên mặt, đánh lên mặt ấy!”Hàn Liên lại hét lên, Cửu Thiên quay đầu mỉm cười với Hàn Liên.Những đệ tử khác của Thiên Nhận Viện đều nhìn về phía Dịch Thanh sư huynh. Họ nghi ngờ trước khi tới đây, có phải Dịch Thanh sư huynh đã bị trọng thương hay không. Chứ tại sao lại yếu thế đến vậy.